Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 34.1
Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:58:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Chi Nhiên tự bế hai giờ, trùm kín trong chăn thật sự thở nổi nữa mới thò đầu .
Cậu hôm nay lâu lắm , đôi mắt vẫn cứ thoải mái, nhưng thường xuyên , điểm thoải mái đối với mà tính là gì nên sớm quên mắt sẽ sưng. Cậu ngơ ngác trần nhà mà nghĩ, lúc ăn cơm Phó đối diện cũng là thấy cái khuôn mặt xí ?
Không ngán ăn chứ?
Vì Phó ghét bỏ , cũng nhạo . Ở cái lúc xí như mà vẫn còn nhớ rõ cho món thích ăn.
Nguyễn Chi Nhiên nghĩ nghĩ, đến cả mặt cũng thấy nóng lên.
Trời ơi, là cái vận may gì mới thể gặp Phó chứ.
Bên phòng ngủ đối diện, Phó Tế Quân cũng đang suy nghĩ. Nguyễn Chi Nhiên thích thích quá ? Khóc cả một ngày, thể còn hồi phục gấp chờ nổi cùng lên giường. Anh rõ là sẽ kết hôn nhưng Nguyễn Chi Nhiên vẫn còn vui vẻ ở , chẳng lẽ thật sự là một chút cũng để ý đến tiền?
Ngay cả chuyện Seven N cũng hỏi tới.
Nguyễn Chi Nhiên hỏi, Phó Tế Quân cũng ủy khuất.
Phó Tế Quân: Lễ nghi chào mừng Nguyễn Chi Nhiên Seven N định lúc nào?
Liêu Đạm: Vẫn quyết định, là chuyển nhượng nên cứ theo quy trình, thế?
Phó Tế Quân: Vậy tham khảo lễ nghi khi hội , rượu dùng tiệc tối kéo Will, mời đầu bếp trưởng của Pháp Bố Tư Đức, trang trí dựng mấy phong cách thì để chọn, còn cần gì nữa thì trực tiếp liên hệ thư ký .
Liêu Đạm: ??
Ôn Hướng Chúc: Miêu miêu nghi hoặc.jpg
Phó Tế Quân: Chi phí lễ nhập hội của hội viên chuyển nhượng tính tài khoản .
Liêu Đạm: Tiền nhiều dùng hết thì cũng đừng quên còn hai đứa em trai.
Ôn Hướng Chúc: Cực kỳ đồng ý.
Liêu Đạm: Cậu tiệc tối kéo Will chỉ riêng rượu thôi tốn bao nhiêu tiền ? Người từ bên Từ gia đến cũng từng nâng đến tiêu chuẩn .
Phó Tế Quân: Bên Từ gia sẽ ai đến, chỉ một Nguyễn Chi Nhiên thôi.
Liêu Đạm: ? Cậu điên ? Đó là thường xuyên tới chơi với đám .
Phó Tế Quân: Thì ?
Liêu Đạm: Không , thật sự hiểu đang nghĩ gì nữa. Cậu thật sự thích đến mức ?
Phó Tế Quân: Không còn cách nào, với em là sẽ kết hôn với em nhưng em vẫn theo .
Ôn Hướng Chúc: Ý là, thật sự thích bạn nhỏ đến thế?
Phó Tế Quân: ? Là em thích OK?
Liêu Đạm: @Phó Tế Quân, còn truyền thống.
Phó Tế Quân: ?
Ôn Hướng Chúc: @Phó Tế Quân, Đại Thanh đều diệt vong , còn mới yêu đương tính đến chuyện kết hôn, phẩm đức của dân tộc Trung Hoa đều kế thừa.
Phó Tế Quân: Em cần danh phận cần địa vị nên thể ngay cả tiền cũng cho.
Liêu Đạm:……
Liêu Đạm: Thôi , đừng nữa, , phía sẽ xử lý.
Phó Tế Quân: @Ôn Hướng Chúc, phụ trợ.
Ôn Hướng Chúc:……
Ôn Hướng Chúc mở cửa sổ trò chuyện riêng với Liêu Đạm: Cậu may là yêu sớm đó, nếu yêu sớm chắc chắn là cái kiểu lên sân khấu tỏ tình phát sóng trường . Mất mặt c.h.ế.t Liêu Đạm, too còn ngại là em nữa.
Liêu Đạm lập tức gửi một cái điện thoại, “Tôi làm với vụ luôn, sáng mai ăn sáng cùng thương lượng chút ?”
Ôn Hướng Chúc ngáp một cái: “Ăn sáng , ngủ sớm một chút, đến đón nha chứ dậy nổi .”
“Được.”
Đêm khuya, mỗi đều ôm một bụng tâm sự mà ngủ.
Những tâm sự đều sẽ xuất hiện trong mơ, những điều ban ngày rõ ràng với bản , trong mộng càng rõ ràng hơn.
“Phó tổng.” trợ lý hành chính gõ cửa văn phòng Phó Tế Quân.
“Vào .”
“Phó tổng.” trợ lý hành chính mặt Phó Tế Quân, “Từ thị Từ Cạnh Nam, Từ tổng hẹn thời gian với ngài, nhưng chúng với họ hầu như hợp tác, ngài xem cần nhận , và cần chuẩn gì ?”
Phó Tế Quân nghĩ nghĩ: “Gần đây lúc nào rảnh?”
“Chiều nay ba giờ đến năm giờ lịch.”
“Vậy hẹn đến .”
“Cần sắp xếp phòng họp ? Từ thị với chúng hợp tác, nhưng thể là đối tác tiềm năng, con đường phát triển tiếp theo của họ thể chúng sẽ dùng đến.”
“Không cần, để đến phòng khách của .”
Tốc độ còn nhanh hơn Phó Tế Quân đoán, mới hai ngày mà Từ Cạnh Nam đến đòi .
Ba giờ, Phó Tế Quân cố ý đến trễ mười phút: “Xin Từ tổng, chút việc làm chậm trễ.”
“Không .” Từ Cạnh Nam dậy, bắt tay với Phó Tế Quân cách bàn , “Cũng việc công.”
“Vậy ?” Phó Tế Quân vẫy tay, nhân viên tiếp đãi nước cho Từ Cạnh Nam.
“Tôi thẳng vấn đề, đứa nhỏ nhà hiểu chuyện nên gần đây quấy rầy nhiều .”
Phó Tế Quân nhẹ: “Chi Chi , ngoan mà.”
Từ Cạnh Nam cầm ly tay khựng : “Tôi đến đây , là đón nó về.”
“Ngài thể liên hệ với em mà, hạn chế tự do của em .” Phó Tế Quân mang theo chút vui, “Nói như là giam lỏng trẻ con .”
Từ Cạnh Nam làm lành: “Chỉ là đứa nhỏ tuổi dậy thì, cãi với nổi chút tính tình, bỏ nhà . Mẹ nó đến nhà ngài nên chiều nay đến đón thôi.”
“Phải , vợ ngài đến chiều hôm đó nên Nguyễn Chi Nhiên đau lòng liền mất, tin thì ngài chiều nay đến nhà xem thử, bảo dì giúp việc mở cửa cho.”
“Vợ Tiểu Nguyễn thích ngài nên thể nào tự bỏ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-34-1.html.]
“Cái đó rõ, dù đây cũng em là con ngài, chỉ nghĩ là đứa nhỏ chỗ về nên tiện tay giúp một phen. Nếu là con ngài, thì cần lo nữa, nhưng mà Từ tổng, Nguyễn Chi Nhiên rốt cuộc là con ngài ?”
Phó Tế Quân lời khó , cũng kiêng dè: “Chỉ là con riêng thôi, con trai thì ngài tự sinh một đứa hơn .”
Từ Cạnh Nam: “Phó tổng nên quá , Tiểu Nguyễn là nuôi lớn, tình cảm bình thường. Duyên cha con và huyết thống là một chuyện, Phó tổng chắc hẳn hiểu sâu hơn .”
“Đương nhiên.”
Cả hai im lặng một lúc.
Một chủ trương con riêng cũng là con ruột, một thì cha ruột đề phòng dè chừng, ai cũng chuyện gia đình thể đưa lên mặt bàn.
“Vậy mời Từ tổng tìm con riêng của ngài , đừng tới tìm nữa.” Phó Tế Quân dậy, nhân viên tiếp đãi bắt đầu tiễn khách. Từ Cạnh Nam cũng lưu mà rời luôn.
khi bước đến cửa dừng , mang theo chút hiền từ trong giọng :
“Phó tổng nếu thật sự thích Tiểu Nguyễn nhà chúng thì lễ nghĩa vẫn nên làm cho đủ, Tiểu Nguyễn của chúng cũng là ngàn kiều vạn sủng lớn lên.”
Phó Tế Quân đôi mắt đào hoa nheo , tiến lên một bước, ánh mắt sắc bén giao cùng ánh mắt của Từ Cạnh Nam.
Từ Cạnh Nam ôn hòa mỉm theo nhân viên công tác ngoài.
Một cha kế dám nâng giá cha vợ mặt , điều.
Không trách Nguyễn Chi Nhiên thích .
Phó Tế Quân trở văn phòng, trong đầu luôn nghĩ đến nụ cuối cùng của Từ Cạnh Nam. Cùng những lời đồn đại bên ngoài về phong thái nho nhã lịch sự của thật giống chút nào.
Dưới sự ôn hòa , là răng độc ẩn giấu.
Phó Tế Quân xoay chiếc nhẫn đuôi màu vàng đen ngón tay, chợt dậy cầm áo khoác trở về nhà.
Anh tìm hiểu quá khứ của Nguyễn Chi Nhiên chủ động hiện mặt . Ở cùng như Từ Cạnh Nam sống chung, một kẻ sói đội lốt cừu, thì việc Nguyễn Chi Nhiên trở nên nhút nhát cũng là chuyện bình thường.
Ngoài cửa sổ xe, ánh mặt trời rực rỡ, chiếu lên những chiếc lồng đèn đỏ treo cây ngô đồng, ánh vàng mờ phủ lên giấy đỏ, sắc màu rực rỡ mang khí hân hoan.
Trên phố qua kẻ , các cửa hàng đều bày hộp quà tết và thú nhồi bông chào mừng năm mới.
Lại sắp tết .
Phó Tế Quân thu ánh mắt về, khép hờ mắt như đang suy nghĩ điều gì.
Nguyễn Chi Nhiên đang ở nhà quét dọn như thường lệ. Lúc bước thì đang xổm đất lau tủ, bên cạnh còn đặt một chậu nước. Cách dọn dẹp cổ xưa , Phó Tế Quân cảm thấy hình như từng thấy qua cảnh tượng .
“Ngày nào em cũng dọn dẹp nhà cửa ?”
Nguyễn Chi Nhiên chớp mắt hai cái, đang xổm đất như lẩm bẩm: “Phó , về sớm ạ.”
Cậu như thể kịp phản ứng, ngơ ngác lên đón lấy áo khoác của , đầu ngón tay ửng hồng chạm cổ áo, màu xám đen của bộ vest càng làm nổi bật sắc đỏ .
Phó Tế Quân kéo tay , lòng bàn tay vuốt ve lòng bàn tay , còn mềm mại như mà khô và thô ráp.
“Phó ?” Nguyễn Chi Nhiên nghiêng đầu, ánh mắt mang theo ý chờ đợi , ý tứ vô cùng rõ ràng: Hôm nay còn ôm nữa đó nha.
Phó Tế Quân khẽ nuốt nước bọt, ôm lòng. Cái ôm còn lâu hơn bình thường mỗi khi về nhà, tay chậm rãi xoa xoa bả vai , má áp nhẹ lên đỉnh đầu .
“A di bắt nạt em chứ?”
Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu, nhưng ôm chặt quá, chỉ thấy tóc mai của : “Không , Phó ơi em… gây phiền phức cho ?”
“Không .” Phó Tế Quân buông , chỉnh cổ áo cho , cởi áo vest treo tủ.
Nguyễn Chi Nhiên đưa tay định giúp, thiếu chút nữa đụng tới.
“Phó ?” Cậu bắt đầu lo lắng làm nên để treo áo nữa.
“Nguyễn Chi Nhiên, em học ?”
Phó Tế Quân kéo xuống bên bàn , hai đối diện mà hỏi một cách nghiêm túc.
Nguyễn Chi Nhiên từng nghĩ đến vấn đề , dù trong lòng từng khát vọng vô . Cậu suýt nữa buột miệng .
Từ Cạnh Nam đột nhiên hiện lên trong đầu. Nếu học, việc Từ Cạnh Nam bắt sẽ dễ dàng. Phó Tế Quân dù là cha kế cũng thể giúp . Nếu Từ Cạnh Nam giống như với những khác, nhốt ở đảo ngoài khơi Sri Lanka để Phó cũng thể tìm .
Huống hồ chi chắc Phó tìm .
Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu, : “Không .”
Phó Tế Quân nhíu mày, nuôi còn thua cả Từ Cạnh Nam. Ở bên Từ Cạnh Nam thì làm tiểu thiếu gia, đến nhà thành lo giặt giũ dọn dẹp.
“Vậy còn học đàn? Em còn học violin ?”
Nguyễn Chi Nhiên càng dứt khoát từ chối.
Violon vốn dĩ là Từ Cạnh Nam bắt học, thể còn học nữa.
“Em mới mười chín tuổi thôi, Nguyễn Chi Nhiên.”
Nguyễn Chi Nhiên càng cúi đầu sâu hơn, Phó bắt đầu tức giận . Lúc như thế , nhất là lời và trả lời theo ý .
“Vậy em làm gì?”
Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu, đầu óc thì bay tận : Sao giờ vẫn mắng nhỉ?
Phó Tế Quân đôi mắt trong veo ngây thơ của , như một con thú non mới sinh, chút sức tự bảo vệ nào.
Anh trông chờ Nguyễn Chi Nhiên thể đưa câu trả lời. nhớ tới lúc ở xưởng thiết kế của Ôn Hướng Chúc, chăm chú vẽ bản phác thảo cho dây chuyền, vẻ mặt khi thành mang theo ý nhè nhẹ và trong mắt lấp lánh ánh sáng.
“Có theo Ôn Hướng Chúc học thiết kế đồ gốm ?”
“Á…” Nguyễn Chi Nhiên mím môi, đáy mắt sáng bừng, phát một tiếng khẽ đầy ngạc nhiên.
Phó Tế Quân khẽ nhếch môi , vui là sẽ lộ vẻ ngốc nghếch cùng âm thanh kỳ quặc như .
Ngay đó, Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu, ánh mắt dán chặt chân bàn .
“Tại ?”
Phó Tế Quân chắc chắn rằng là thích.
“Chỉ là… ở nhà chờ …”
Một khi rời khỏi căn nhà , sẽ còn ai bảo vệ nữa.
Phó Tế Quân trong lòng khẽ động, dậy vòng qua bàn mà ôm Nguyễn Chi Nhiên đặt lên đùi .
“Vậy mỗi ngày đưa đón em, ?”