Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 31.2
Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:57:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Liêu Đạm là lớn tuổi nhất trong ba họ, cũng là thành thục nhất nên xem như đại ca trong nhóm, Phó Tế Quân mặt , dám làm giá.
“Cậu yêu đương với thì ít nhất cũng tìm hiểu rõ lai lịch chứ.” Liêu Đạm cảm thấy gì đó mà nhíu mày nhắc khéo.
“Tôi yêu đương với em .” Phó Tế Quân phủ nhận ngay lập tức.
“Vớ vẩn, hôm đó suýt chút nữa sinh con trong phòng thiết kế.” Ôn Hướng Chúc với khuôn mặt còn vết gối đè, loạng choạng bước : “Seven N hôm đó hai yêu , Nguyễn Chi Nhiên còn chịu nhận nhưng may mà lanh trí, về lấy đoạn theo dõi hôm đó trong phòng thiết kế .”
Ôn Hướng Chúc đưa điện thoại về phía Liêu Đạm: “Cậu xem , mật thế . Bảo gõ cửa mãi cũng chịu mở.”
Liêu Đạm liếc một giây, lặng lẽ tắt màn hình sang Phó Tế Quân.
Phó Tế Quân: “Có sinh thì cũng là em sinh, là sinh.”
Ôn Hướng Chúc: “Cậu cũng là con trai! Cậu sinh thì thì sinh bằng niềm tin chắc?”
Phó Tế Quân giật lấy điện thoại, thao tác thành thạo khóa màn hình và nhập mật mã.
Quả thật kịch liệt. Nguyễn Chi Nhiên mềm nhũn , gương mặt hồng hồng, khoé mắt còn vương nước mắt, ngón tay ngoan ngoãn ôm cổ . Trên giường, cũng giống y như , đều khiến nhịn mà bắt nạt dữ hơn chút nữa, để đỏ rực cả , rấm rức gọi “Phó ”.
—— đình ——
Phó Tế Quân chỉ liếc một cái, lập tức đầu chỗ khác: “Chuyển video cho .”
Ôn Hướng Chúc trừng mắt .
Phó Tế Quân điện thoại nhận video, với Ôn Hướng Chúc: “Xoá đoạn của .”
Ôn Hướng Chúc: “.....”
Liêu Đạm: “Người đó… gọi là Nguyễn Chi Nhiên đúng , lai lịch thế nào? Gia cảnh ? Có khả năng là nhà xúi giục …”
Liêu Đạm tới đây, gần như Phó Tế Quân định sẵn hôn sự luôn.
Phó Tế Quân cắt ngang: “Em từng tiêu tiền của , cũng từng mở miệng xin bất cứ thứ gì nên đừng lo quá.” Chỉ là xin ôm một cái hôn một cái, tuy rằng ôm quý, nhưng cũng đến mức đắt đỏ như thế.
“Thế cũng , còn khả năng con nữa cơ mà.” Liêu Đạm ưu sầu hiện rõ mặt.
“Ai mà sinh con với em , lỡ đẻ thêm một đứa chuyên thì ?” Phó Tế Quân nghiêm túc, thật sự từng nghĩ sẽ con với Nguyễn Chi Nhiên, thích trẻ con, hơn nữa Nguyễn Chi Nhiên nếu thêm một đứa nữa thì hai cùng , ai mà chịu nổi.
“Vấn đề là !” Liêu Đạm cũng nghiêm túc theo, “Cậu tìm một cô gái môn đăng hộ đối, đứa trẻ sinh mới thể thừa kế tài sản hai bên.”
Ôn Hướng Chúc giơ tay: “Nhắc nhẹ cho ấm lòng là đàn ông sinh con .”
Liêu Đạm và Phó Tế Quân đồng loạt đầu sang phía khác.
Thật hổ, hai ông lớn đang nghiêm túc bàn luận một chuyện phi thực tế nãy giờ.
Nực hết sức.
“Tế Quân, thật là nếu con, là con do một cô gái môn đăng hộ đối sinh , như đứa trẻ mới thể kế thừa tài sản hai nhà, cái hiểu rõ hơn mà.” Liêu Đạm nghiêm túc .
“Kết hôn còn xa, trẻ con bây giờ,” Phó Tế Quân dừng một chút, “Dính thật đấy, nuôi tạm một thời gian cũng .”
“Không ai bao dưỡng tình nhân kiểu cả? Người thì tặng trang sức, tặng xe, tặng nhà là , ai trực tiếp chuyển cổ phần? Cậu bây giờ ở seven N phát ngôn còn lớn hơn cả .”
“Bởi vì bao ai .” Phó Tế Quân đột nhiên thấy điều đó hợp lý, vấn đề của Liêu Đạm, cộng thêm cảm xúc khó của đó, đều từ “bao dưỡng” giải thích sạch sẽ.
Tình nhân của , so với tình nhân của khác thì yêu kiều hơn, hơn, thì ?
Cho dù là bao thì cũng bao tới mức nhất.
Liêu Đạm khuyên mãi : “… Thôi, tự kiểm soát cho .”
Phó Tế Quân: “Tôi chừng mực.”
Câu , Liêu Đạm liền là chẳng chừng mực gì, bèn nhắc thêm một câu,: “Cậu thử nghĩ kỹ là vì theo ?”
“Em thích .” Phó Tế Quân buột miệng đáp.
Liêu Đạm: “Thích cái gì?!!!”
“Thích thì cần lý do gì chứ?” Phó Tế Quân hỏi .
“Cũng đúng, Tế Quân lớn lên chỉ thua một tí, nhưng giàu hơn mà tính cách tuy chán, nhưng thắng ở điểm hào phóng, thích cũng hợp lý thôi.” Ôn Hướng Chúc gật đầu tán thành.
Liêu Đạm đầu hàng, cuối cùng cố gắng vùng vẫy nữa: “Cậu nghĩ nghiêm túc về chuyện .”
.…
Ôn Hướng Chúc giữ chặt Phó Tế Quân: “Vậy Seven N lái xe của đều hỏi Nguyễn Chi Nhiên ?”
“Sau đều là đồ của em .”
“Thật quá!” Ôn Hướng Chúc vặn vẹo ghế sofa: “Cậu mê xe, xe đều là của .”
Liêu Đạm vỗ bốp một cái lên đầu Ôn Hướng Chúc: “Cả đêm ngủ, mò đến đây chỉ để hỏi chuyện ?”
“Chuyện quan trọng mà!” Ôn Hướng Chúc ôm đầu: “Vậy là , về nhà ngủ thôi.”
Phó Tế Quân tiễn họ, tiếp tục công việc.
Trong thang máy, Ôn Hướng Chúc kéo chặt áo khoác , “Áo của cho mặc , mới ngủ dậy lạnh quá.”
Liêu Đạm áo quấn chặt như đòn bánh tét: “Tôi đưa về nhà.”
“Okay.”
Trên xe, Liêu Đạm vẫn mặt ủ mày chau. Ôn Hướng Chúc hỏi: “Cậu còn lo cho Tế Quân ?”
“Tôi cá là chuyện đơn giản chỉ là bao dưỡng một , tin .”
“Không dám cá, vì với cùng phe mà.”
“Haizz.” Liêu Đạm đập tay lên vô lăng, “ con chứ, con thì tranh thủ tài sản Phó gia ngày đêm làm gì?”
“Có thể cho nè.” Ôn Hướng Chúc chơi game trả lời: “Tôi sinh, sinh năm đứa, chắc chắn kế thừa đủ.”
Trong mắt Liêu Đạm thoáng hiện một tia u ám, tiếp tục : “Tôi chỉ sợ… chuyện của Lý Nhiên , quên ? Còn em trai nữa, Tế Quân dễ mềm lòng quá.”
“Nghe cũng lý.”
Nói tới đây, Ôn Hướng Chúc cũng chẳng còn tâm trí chơi game,: “Tên tai họa Lý Nhiên đó, lúc còn tưởng thật lòng thích Tế Quân.”
Năm đó, Lý Nhiên theo đuổi Phó Tế Quân ai trong trường cũng , từ lớp 10 đến lớp 12, Phó Tế Quân để ý, Lý Nhiên liền bắt đầu từ xung quanh mà tay, bỏ nửa năm thời gian luồn lách ba nhóm nhỏ, lúc Seven N mới thành lập gặp khó khăn thì bỏ tiền, bỏ công, cuối cùng Phó Tế Quân mới chịu chút, còn rõ ràng chỉ thể làm em. Vậy mà vẫn rủ Phó Tế Quân ngoài chơi xe, hôm đó giữa đường mưa lớn, mặt trời mây đen che đến tối om, Phó Tế Quân đ.â.m gãy hai cái xương sườn.
Xe thì vấn đề, chỉ là bàn đạp phanh phát hiện một tấm thẻ kỳ lạ. Lần theo đầu mối thì là do Lý Nhiên đặt .
Chưa chờ Phó Tế Quân xuất viện, cũng cho một lời giải thích thì Lý Nhiên liền trực tiếp nước ngoài.
Còn đó nữa, Phó Tế Quân đối xử với Phó Tế Huy cũng đến mức tệ, mắng Phó Tế Huy là con riêng, lời lẽ khó , còn tiện thể x.úc p.hạ.m nhà họ Phó và của Phó Tế Quân, liền kéo theo Ôn Hướng Chúc và Liêu Đạm tìm phiền toái với , kết quả Phó Tế Huy c.ắ.n ngược, là Phó Tế Quân cầm đầu cô lập . Phó Tây liền nặng tay dạy dỗ Phó Tế Quân một trận. Phó Tế Quân hại khác, nhưng đổ lên đầu cái tội đó.
—— Làm cho Phó Tế Huy từ thời học vẫn luôn xa lánh.
Ôn Hướng Chúc nghĩ nghĩ : “ khác mà, thấy Nguyễn Chi Nhiên thật sự thích Tế Quân, ánh mắt cứ sáng rực cả lên.”
Liêu Đạm vẫn bớt lo, lầm bầm: “Cậu thì cái gì gọi là thích chứ?”
Dù thì, Phó Tế Quân cũng hiểu rõ: Nguyễn Chi Nhiên thích như , nuôi một thời gian ngắn cũng , hơn nữa Nguyễn Chi Nhiên còn nhỏ, nghĩ lung tung cũng bình thường, chiều một chút, dỗ một chút là .
Tóm chỉ bốn chữ: Không thành vấn đề.
Tầm chạng vạng, dì gửi tin cho Phó Tế Quân:
“Cậu tiểu Nguyễn hôm nay ăn hơn nửa chén cơm, với nửa miếng sườn kho chua ngọt, ăn nhiều, nhưng cũng khá hơn ngày thường một chút.”
Phó Tế Quân nhớ tới buổi sáng hứa sẽ về sớm, trợ lý thông báo lát nữa khảo sát thêm một xưởng cung ứng.
“Chuyển khảo sát sang ngày mai.”
Phó Tế Quân nhắn cho trợ lý.
Cốc cốc ——
Trợ lý bước , “Phó tổng, đợt khảo sát vốn sắp xếp từ hôm qua, nhưng hôm qua thời gian nên hôm nay mà lùi thì bên bộ phận nghiên cứu phát minh đẩy tiến độ . Báo cáo kết quả năm cũng thể thành. chúng hứa với khách hàng sẽ giao bản mẫu sơ trong hai tháng đầu năm , nếu năm nay tiến triển gì, thì các hạng mục ký kết và báo cáo giai đoạn chắc chắn sẽ gặp vấn đề.”
Phó Tế Quân dĩ nhiên nhớ rõ bộ lịch trình, chẳng qua một lực lượng bí ẩn kéo , tuỳ hứng hai ngày.
là ông chủ, đều trông chờ quyết định của . Anh giống Ôn Hướng Chúc, trong nhà hai ông thể gánh vác cơ nghiệp, để làm gì thì làm. Cũng giống Liêu Đạm, từ nhỏ huấn luyện làm thừa kế, chuyện đều gia đình hỗ trợ.
Anh buộc cực kỳ cẩn trọng, thể sai một bước nào.
“Lập tức sắp xếp .”
Tan tầm cũng tính là muộn, khu thương mại cung ứng ở vùng ngoại ô thành phố, về đến nhà thì gần 10 giờ.
“Phó .” Nguyễn Chi Nhiên đang ngẩn ngơ sofa, thấy tiếng khóa điện t.ử vang lên là như thể nhấn công tắc, lập tức bật dậy chạy về phía cửa: “Anh về hả!”
Dù đàn ông về sớm như hứa, nhưng Nguyễn Chi Nhiên vẫn vui. Cậu là dễ thỏa mãn.
Cậu ở cửa, ngẩng đầu đàn ông: “Hôm nay em ăn cơm , còn ngủ đến tận chín giờ mới dậy đó.”
Cậu ngoan ngoãn lời.
Người đàn ông dang hai tay mặt , Nguyễn Chi Nhiên quá quen với ám hiệu ! Cậu hưng phấn nhào lòng nam nhân.
Thật ngoan.
Thật ấm áp.
Thật an .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-31-2.html.]
Mỗi ôm, Nguyễn Chi Nhiên từng là chủ động buông tay, để Phó Tế Quân gỡ xuống khỏi . Cứ mãi như , thường chỉ ôm tối đa nửa phút, thế nhưng hôm nay đàn ông chậm rãi hề bảo dừng .
Nguyễn Chi Nhiên dụi mũi cổ , áp mặt lên cơ n.g.ự.c . Rắn chắc, ấm áp, đầy đàn hồi, cảm giác tồn tại rõ ràng dù cách lớp áo sơ mi, cơ lưng căng chặt, chính là biểu tượng của sức mạnh. Cậu nhịn dùng ngón tay chọc chọc vài cái.
Thích quá .
Cậu dụi thêm cái nữa.
Hôm nay vẫn gỡ xuống, chắc là Phó phát hiện?
Lại dụi thêm cái.
Nguyễn Chi Nhiên chỉ còn đầu ngón chân chạm đất, cả như treo nam nhân.
Một ngày dài chờ đợi, hồi hộp yên, tất cả đều nhiệt độ cơ thể làm tan chảy.
“Được .” Giọng khàn khàn, vẻ như đang cố kìm nén điều gì đó.
Nguyễn Chi Nhiên nhẹ nhàng đẩy khỏi vòng tay.
“Có ăn khuya ?”
Lúc mới phát hiện trong tay mang theo túi đồ ăn, ngây ba giây mới lộ biểu cảm kinh ngạc như yêu chiều bất ngờ: “Cho em hả?”
“Trong nhà cũng nuôi thêm con ch.ó nhỏ nào khác.”
Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác.
Sao thế ? Có mang đồ ăn khuya về cho ?
“Không ăn ?”
“Muốn , á…ch.” Nguyễn Chi Nhiên gật đầu thật mạnh, vốn cơ hội ăn vặt, dạo ăn nhiều thịt kho dấm đường đến ngấy luôn , sắp thèm c.h.ế.t mất.
cảm giác giống như đường nhặt tiền , phản ứng đầu tiên là xác nhận: Tờ tiền của ai làm rơi ?
“Phó , là vì mua đồ ăn khuya mới về trễ như hả?” Nguyễn Chi Nhiên hoảng lên, từ sáng ngóng lời sẽ về lúc hai giờ, mãi đến tám giờ tối mới bắt đầu tự an ủi là , công việc của Phó vốn bận mà.
Mười giờ tối, xuất hiện ở cửa nhà, với Nguyễn Chi Nhiên mà vẫn là một điều bất ngờ vui vẻ.
Món ăn khuya càng bất ngờ hơn nữa.
“Cầm ăn thử .” Anh đưa đồ ăn cho Nguyễn Chi Nhiên.
Tiệm Thái Thức gần khu thương mại cung ứng, chín giờ tối khi công việc mới tiến hành một nửa, Phó Tế Quân hỏi phụ trách ở đó về món ăn ngon nổi tiếng gần đây.
Coi như là bù chuyện lỡ hẹn.
mà, thanh niên vốn hề nhắc chuyện về trễ, chỉ vui vẻ mang đồ ăn bàn chạy về: “Phó , em giúp treo áo khoác.”
Chiếc áo khoác vương thở của nên mỗi treo áo, Nguyễn Chi Nhiên đều lén lút tự thưởng cho một chút là một cái, hoặc ôm một cái. gần đây Phó cũng còn tiếc gì cái ôm đó, đến mức còn hài lòng với mùi hương vương áo khoác nữa .
Tôm chanh Thái Thức vị chua cay đặc trưng, Nguyễn Chi Nhiên từng ăn món khẩu vị như . Phó Tế Quân chỉ cho ăn những món thanh đạm, tao nhã. Gần đây ăn thịt nhiều quá cũng phát ngán , chọn ăn hết phần đu đủ chua cay trong hộp, còn mấy con tôm bóc vỏ thì hầu như động đến.
Càng ăn càng chậm, một con tôm nhai cả phút cũng nuốt nổi.
Phó Tế Quân lắc đầu: “Ăn thêm hai miếng nữa.”
Nguyễn Chi Nhiên nỗ lực nuốt thêm hai con, đến con thứ ba thì tắc ngay trong miệng. Phó chắc là cao thêm nhỉ.
“Phó .” Nguyễn Chi Nhiên kéo dài âm cuối, “Không ăn nổi nữa, bụng em phình to lên nè.”
Để chứng minh, kéo nhẹ áo lông để lộ rõ cái bụng nhỏ đang phồng lên.
Phó Tế Quân nhức đầu, ánh mắt lướt qua cái bụng nhỏ phồng phồng đó liền nhanh chóng rời : “Không ăn thì thôi.”
Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy giọng đúng lắm, lúc về còn chuyện từ tốn, nhưng câu “Thôi” nhanh, gấp, giống như đang vui . Cậu đành ngoan ngoãn cầm đũa mà tiếp tục ăn.
Phải nghĩ cách để cao thêm mới , thì ăn kiểu xong mập lên thì . Dạo cứ cảm thấy eo bắt đầu thịt …
Một con tôm chia thành bốn phần, năm phút cũng ăn xong một miếng nên Phó Tế Quân kéo chén : “Được , ăn nữa.”
Nguyễn Chi Nhiên thật sự một miếng cũng nuốt nổi.
Bữa ăn khuya kéo dài hơn một tiếng, gần mười hai giờ, Phó Tế Quân tính giờ mà thúc giục : “Đi rửa mặt ngủ.”
Nguyễn Chi Nhiên gục mặt xuống: “Phó , em cảm thấy em hết bệnh . Thật đó.”
Lời dặn của bác sĩ rõ ràng, Nguyễn Chi Nhiên thể chất yếu bệnh, hồi phục cũng chậm, ít nhất tĩnh dưỡng nửa tháng. Phó Tế Quân phát hiện con ốc sên nhỏ ngoan như tưởng, cái mặt nhỏ hai lạng thịt mà còn chống đối : “Tôi chỉ một , Nguyễn Chi Nhiên.”
“Dạ, Phó .”
“Phó , em hiểu .”
Nguyễn Chi Nhiên hiện giờ sợ gọi cả họ tên, chỉ khi đang vui và tâm trạng lắm mới gọi là “Chi Chi”. Gọi đầy đủ nghĩa là vượt rào .
Hai ai về phòng nấy, Nguyễn Chi Nhiên vuốt cái bụng tròn vo, căng đến ngủ nổi. Lăn qua lăn cũng hiểu nổi, Phó mới 25 tuổi nhưng nhu cầu thấp ? Từ Cạnh Nam còn là đàn ông già, mà cứ động tí là dắt về nhà.
Cậu thật sự tệ , Phó chạm luôn.
mà, Phó đối xử với , dùng chuyện đó, Phó giữ làm gì chứ?
Nằm suy nghĩ mãi giường, Nguyễn Chi Nhiên đến nửa đêm mới ngủ .
Phó Tế Quân tỉnh dậy, nhẹ nhàng mở cửa phòng một chút, giường là một cái bọc nhỏ phồng lên, vẫn nhúc nhích nên đóng cửa làm.
Nguyễn Chi Nhiên thấy mỗi ngày đều dậy trễ hơn thì ảo não vô cùng, mỗi ngày trôi qua, thời gian thật sự ở cùng Phó nhiều lắm, để nâng cao giá trị tồn tại của bản , hiện tại chỉ lau sạch bàn tủ mà đến cả cửa sổ cũng lau luôn.
mấy việc đó chỉ đủ để làm tới chiều, lúc đó việc xong thì dì giúp việc cũng . Cậu chỉ thể bên cửa sổ ngẩn chờ về nhà.
Cậu dải xanh bên ngoài phủ sương, lá còn treo lồng đèn màu đỏ và màu cam, còn cả một cái chuông, sắp Tết , mà vẫn tuyết rơi.
Tết đến, Phó chắc sẽ về đoàn tụ với gia đình nhỉ.
Cậu thể ở đây một đón Tết ?
Nguyễn Chi Nhiên đang miên man suy nghĩ thì chuông cửa vang lên.
Cậu đầu chằm chằm cửa, vẫn phản ứng kịp.
Căn hộ chỉ hai sẽ đến, dì giúp việc mật mã, Phó thì dùng khóa vân tay.
Ai ấn chuông cửa?
Nguyễn Chi Nhiên mềm nhũn cả , qua nửa phút mới nhớ , chỉ cần mở cửa thì bên ngoài sẽ .
Cậu bắt đầu giả c.h.ế.t, làm bộ trong nhà ai.
Chuông cửa kiên trì vang suốt mười lăm phút, Nguyễn Chi Nhiên từ sofa dịch tới cửa. Nếu cứ mở, liệu khiến bảo vệ tới ? Nhà Từ Cạnh Nam an ninh vốn nghiêm, huống gì là nơi Phó sống lâu dài.
Nguyễn Chi Nhiên hít một thật sâu, mở màn hình quan sát cửa.
Là !
Nguyễn Chi Nhiên vội kéo cửa : “Mẹ.”
Bốp ——
Lại thêm một cái tát.
Nguyễn Chi Nhiên hoa cả mắt, bối rối Nguyễn Tinh: “Mẹ.”
“Cả nhà vì tìm con mà sắp phát điên .” Nguyễn Tinh tức giận vô cùng, xông lên là mắng: “Con trốn ở đây, ngay cả điện thoại cũng vứt ?”
Nguyễn Chi Nhiên lập tức giải thích: “Con chỉ sợ tìm con, , con cố ý mà.”
Lời còn xong, má sưng lên, nước mắt lập tức rơi đầy mặt.
“Mẹ, con xin .” Nguyễn Chi Nhiên thấy , bỏ rơi .
Sau khi nhận , Nguyễn Tinh bình tĩnh đôi chút: “Con Phó tổng là ai ?”
Nguyễn Chi Nhiên chậm rãi gật đầu.
“Đã thì hiểu, gia đình như , trèo nổi đến nhà Phó tổng. Mẹ sắp xếp cho con xem mắt, út của Tập đoàn Ôn Thương mà con hài lòng thì chúng thể bàn , chứ tự ý chạy nhà khác ở, coi thể thống gì nữa?”
Nguyễn Chi Nhiên hiểu, chẳng vì Phó cần nữa nên mới vụ xem mắt với út Ôn Thương ? Giờ Phó giữ , nhắc chuyện nữa?
Nhân lúc Nguyễn Chi Nhiên còn đang ngơ ngác, Nguyễn Tinh hỏi tiếp: “Con thích Phó tổng như ?”
“A?” Nguyễn Chi Nhiên thuận theo gật đầu, đúng là thích Phó .
Nguyễn Tinh tức đến mức giọng đầy thất vọng, châm một điếu thuốc, dựa cửa: “Con thích , nhưng thích con ?”
Câu trả lời rõ ràng khỏi .
Nguyễn Tinh tiếp tục dạy bảo Nguyễn Chi Nhiên: “Phó tổng thấy con mới lạ nên chơi đùa vài tháng, đá con thì con tính ?”
Nguyễn Chi Nhiên đầu óc theo kịp vì lời đều đúng, nếu Phó đuổi thì thật sự làm gì. mà, chuyện chẳng họ từ ? Phó đương nhiên sẽ che chở cả đời, chỉ là hiện tại nếu dựa Phó , thì Từ Cạnh Nam sẽ tay với ngay.
Tạm thời trốn một thời gian cũng .
“Đừng mấy cái nhỏ của làm mờ mắt. Anh chỉ đang chơi con thôi.”
“Không .” Nguyễn Chi Nhiên nhịn phản bác, “Phó đối xử với con .” Rõ ràng là mới đang lừa Phó .
“Mẹ con thì hối hận cũng đừng tìm .” Nguyễn Tinh lấy điện thoại , “Cho phương thức liên lạc mới! Lại chơi trò mất tích thì hối cũng đừng tìm .”
Nguyễn Chi Nhiên định là làm mới, nhưng lúc nào cũng dữ dằn, cho cơ hội mở miệng, đành lấy chiếc điện thoại Cố Diễn đưa cho thêm cả WeChat của .
Nguyễn Tinh ném một câu “Tự lo cho ”, đóng sầm cửa bỏ .
Tàn t.h.u.ố.c vô tình chạm khóa vân tay, điện thoại của Phó Tế Quân lập tức báo động, đội bảo an kéo đến cửa nhà Phó Tế Quân kiểm tra camera giám sát.