Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 31.1

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:57:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đứng !” Một giọng nữ vang lên đầy uy nghiêm.

 

Nguyễn Tinh giẫm giày cao gót, nhanh chóng bước đến mặt Phó Tế Quân và Nguyễn Chi Nhiên. “Tiên sinh, con nhà còn nhỏ, hiểu chuyện. Ngài làm thì thể báo cảnh sát. Còn cả con nữa, Nguyễn Chi Nhiên, lời ba con mà mau đây.”

 

Ánh mắt Nguyễn Tinh thẳng con trai, ý tứ rõ ràng. Nguyễn Chi Nhiên hiểu, nhưng càng hoảng hốt hơn mà vội níu lấy tay Phó Tế Quân. “Con với Phó .”

 

“Con——!” Nguyễn Tinh giơ tay định kéo con về.

 

Từ Cạnh Nam cản . “Được .”

 

Nguyễn Tinh Từ Cạnh Nam đầy nghi hoặc, nhưng vẫn rút tay về.

 

Phó Tế Quân dắt Nguyễn Chi Nhiên rời . Trên đường, gương mặt Nguyễn Chi Nhiên lấm tấm nước mắt, kìm đầu mà ánh mắt chạm ánh mắt trong thoáng chốc.

 

Trong xe, Nguyễn Chi Nhiên co như chú chim cút, len lén lau nước mắt, dám đàn ông bên cạnh, cũng chẳng dám mở miệng. Cậu tưởng thể trốn thêm một thời gian nữa. Người đàn ông ghét phiền phức nhưng ngờ mang như , đến chính cũng thấy bất ngờ.

 

Xe dừng cửa nhà Phó Tế Quân. Nguyễn Chi Nhiên lau nước mắt, nhẹ nhõm nghĩ: Cuối cùng cũng đến nơi .

 

“Đứng .” Giọng đàn ông vang lên đỉnh đầu, lạnh lùng như lưỡi d.a.o c.h.é.m ngang, cắt đứt ngay chút cảm giác an mới nhen nhóm trong lòng .

 

Nguyễn Chi Nhiên sững , ngẩng đầu lên thì thấy Phó Tế Quân bước trong nhà, còn thì bên ngoài như một cánh cửa vô hình ngăn cách.

 

Cậu hoảng loạn, đôi mắt lập tức tuôn lệ, giơ tay lên khung cửa, khẩn cầu: “Phó... Phó …”

 

Người bên trong trả lời. Nguyễn Chi Nhiên bật , nức nở đến mức hô hấp hỗn loạn, tai ù , chỉ còn thấy tiếng của chính . Giọng đàn ông từ xa vọng , đứt quãng như truyền từ thế giới khác, gắng gượng , nhưng phân biệt nội dung.

 

“Im lặng!”

 

Lần rõ. Giọng như nện thẳng lồng ngực, khiến Nguyễn Chi Nhiên tuyệt vọng. Phó nổi giận .

 

Nước mắt vốn đang cố nén lập tức trào mạnh hơn, kìm mà bật thành tiếng. Cậu đến mức thở nổi, mắt tối sầm, đầu nặng trĩu, ngất lịm.

 

"C.h.ế.t chắc ." Nguyễn Chi Nhiên nghĩ.

 

tiếp theo, rơi vòng tay quen thuộc mang mùi Absinthe, ấm áp nhưng xa xôi. Mấy giây trôi qua như nửa thế kỷ. Khi mở mắt, thấy đang ở huyền quan, cách đàn ông chỉ hai bước chân.

 

Nguyễn Chi Nhiên mím môi, bật .

 

“Nếu còn nữa, thì cút ngoài.” Người đàn ông lạnh lùng , phòng, xuống ghế sofa.

 

“Ô… Phó …” Cậu đều tiến gần, ôm lấy.

 

“Trả lời xong câu hỏi, sẽ suy nghĩ cho em .” Người đàn ông tiếp.

 

Nguyễn Chi Nhiên ngừng , nghiêm túc lắng .

 

“Em là con nhà họ Từ?”

 

“Không !” Cậu lập tức đáp lớn, dứt khoát. “Em ba ruột, ba em... ba mất ... Ba em , ông ——”

 

“Câm miệng, hỏi thì đừng .” Phó Tế Quân nhíu mày mà chặn lời.

 

Cậu chỉ còn nức nở.

 

“Em và Từ Cạnh Nam quan hệ gì?”

 

“Hắn…” Gương mặt trắng bệch, đôi mắt sưng đỏ vì cũng dần trở bình thường, môi run rẩy, giọng nghẹn ngào: “Mẹ em lấy .”

 

Cậu hai chữ "cha kế", bất kỳ từ ngữ nào liên quan đến "cha" đều khiến cảm thấy ghê tởm. Đêm nào cũng ám ảnh bởi những đụng chạm dơ bẩn của Từ Cạnh Nam, nhưng thể thoát khỏi cái danh phận "cha kế".

 

“Hắn đối xử với em chứ?”

 

“Không… hề.” Đôi mắt mở to, nước mắt chảy xuống, như thể một linh hồn ép sân khấu vạch trần đau khổ.

 

Phó Tế Quân cảm thấy gì đó đúng, nhưng nếu dừng trừng phạt lúc , sẽ khiến như lúc , lời mà chỉ lo xả cảm xúc.

 

“Em ghét Từ Cạnh Nam ?” Anh hỏi, mang theo chút nghi hoặc.

 

Vừa tại buổi đấu giá, thấy Từ Cạnh Nam vẻ đồng ý, nghiêm khắc với Nguyễn Chi Nhiên. Cậu thì tinh tế, dịu dàng, kỹ năng violin xuất sắc, rõ ràng là nuôi dạy cẩn thận, giống bạc đãi.

 

phản ứng hiện tại khác.

 

Nguyễn Chi Nhiên mấp máy môi, nhiều nhưng thôi. Cuối cùng chỉ cúi đầu mà im lặng.

 

Phó Tế Quân xem đó là sự phủ nhận. ngay đó, thanh niên khẽ gật đầu. Không hẳn là gật, chỉ là cúi cằm xuống giống như thừa nhận, hoặc dám. Hai tay nắm chặt, cả vai và tay đều run lên.

 

Phó Tế Quân mềm lòng nữa. “Nói.”

 

“Em…” Giọng nhỏ như muỗi kêu: “Ghét .”

 

Phải gom hết can đảm mới câu , n.g.ự.c run bần bật, thở gấp gáp, Phó Tế Quân còn rõ tiếng răng va . Nước mắt như trận mưa hè rơi lã chã xuống sàn.

 

Đây là giới hạn của . Phó Tế Quân vẫn dừng .

 

Anh quan tâm quá khứ của , cũng chẳng để ý cha ruột mất cha kế giàu . Anh chỉ trừng phạt vì dối . Cậu quá khát khao chạm , đến mức chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng trở thành phần thưởng, và điều đó khiến thầm hưng phấn.

 

càng hỏi thì càng phát hiện những điều ngoài dự đoán.

 

Trừng phạt dần biến thành tò mò.

 

“Vì ?”

 

Cuối cùng cũng chạm đến bí mật sâu nhất. Thanh âm như thanh kiếm Damocles rơi xuống đầu Nguyễn Chi Nhiên. Những gì Từ Cạnh Nam từng làm đụng chạm hạ lưu, hình ảnh dơ bẩn, lời ám chỉ như từng nhát d.a.o xuyên qua đầu và cổ .

 

Rắc——

 

Nguyễn Chi Nhiên thấy một âm thanh như thứ gì đó đứt gãy. Nước mắt trào dâng cuối.

 

Rồi mất ý thức.

 

Phó Tế Quân suýt nữa đỡ kịp . “Nguyễn Chi Nhiên!”

 

Cậu ngã lòng , hai mắt nhắm nghiền, nhưng khóe mắt vẫn còn chảy lệ. Phó Tế Quân đưa tay đón lấy giọt nước mắt, đầu ngón tay tê dại như kim chích. Đôi mắt đỏ hồng như hấp chín, gương mặt sưng lên vì đánh.

 

Từ lúc lên xe, vẫn kỹ khuôn mặt .

 

Ở Seven N đêm đó, mất khống chế nhắc nhở , đối với thực thi trừng phạt nhưng cần thiết khống chế chính cần mềm lòng.

 

Tựa như hiện tại, trừng phạt gián đoạn do té xỉu, chỉ một cái liền cảm thấy trừng phạt quá mức là chịu nổi. thực tế, còn kịp làm gì, chỉ là cấm tới gần mà thôi.

 

Cậu trong lúc ngủ mơ rơi lệ ngừng, đến mức thể nóng hầm hập dán lấy , gương mặt đỏ bừng, môi trắng bệch. Hô hấp hỗn loạn, chỉ thể hé môi phun luồng khí nóng bao quanh, khóe mắt cong cong rũ xuống, giữa mày nhíu chặt khổ sở đến mức c.h.ế.t.

 

Đủ , chịu đựng kém hơn bình thường, là đem hết lực để chịu đựng trừng phạt và áp lực mang đến.

 

Phải cấp quy tắc biến hình tìm một lời giải thích hợp lý.

 

Có lẽ nên khen thưởng một chút, Phó Tế Quân cũng mơ hồ cảm thấy nhẹ nhõm: “Chi chi.”

 

Anh áp trán lên trán , mặc dù bọn họ vẫn như cũ bí ẩn bao vây. Câu hỏi của vẫn đáp án.

 

Phó Tế Quân bế đặt lên giường, giống như đang chăm sóc một món đồ dễ hỏng mà nhẹ tay nhẹ chân. Cậu ngủ nhưng biểu tình vẫn còn khổ sở, c.ắ.n chặt môi . Phó Tế Quân dùng lòng bàn tay ấm áp làm tan t.h.u.ố.c mỡ, thoa lên mặt , dịu dàng vuốt ve.

 

Làn da mềm mịn tay khiến tâm cũng dần bình , cơn giận vì lừa gạt ở buổi đấu giá, sự bực bội vì phớt lờ ngoài cửa nhà, đều theo từng đụng chạm mà tiêu tan.

 

Trừng phạt , ngược là phản phệ lên chính .

 

Điều đó khiến Phó Tế Quân cảm thấy khó chịu, giống như thứ gì đó đang rời khỏi tầm kiểm soát của .

 

“Ư… Ưm…” Cậu trong mơ khụt khịt, môi c.ắ.n đến bật máu.

 

Phó Tế Quân dùng đốt ngón tay ấn lên môi mềm của , lệnh: “Nguyễn Chi Nhiên, cắn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-31-1.html.]

 

Môi run rẩy theo, hàm răng c.ắ.n càng chặt.

 

Vẫn là lời.

 

Dùng cách để dạy bảo là phương thức hiệu quả. Phó Tế Quân làm , nhưng đó là một quy tắc khác.

 

Trong lòng như một cuộn len rối tung, ngứa ngáy khiến khó chịu gỡ thì càng rối thêm.

 

Một lát , như nhận thua mà cúi đầu, nhẹ nhàng dỗ dành bên tai : “Chi chi, hé miệng, ngoan nào.”

 

Cậu c.ắ.n chặt môi, buông , đầu lưỡi mềm mại đuổi theo nhiệt độ từ đầu ngón tay , lưỡi l.i.ế.m lấy ngón tay đầy lưu luyến, thấy lẩm bẩm trong mơ: “Ba ba.”

 

Phó Tế Quân như điện giật, rút ngón tay về.

 

Nguyễn Chi Nhiên sự quyến luyến đặc biệt đối với ba , thời thơ ấu từng ba yêu thương hết mực, còn kịp học cách làm một đàn ông thì mất ba. Sau lớn lên trong môi trường thiếu thốn hình mẫu nam trưởng thành, cách đối mặt thế giới thiên về Nguyễn Tinh là dịu dàng, nhưng mạnh mẽ một cách mềm mỏng, đó là bản năng thuộc về nữ giới. Gặp Từ Cạnh Nam, bản năng của đến gần, nhưng những gì Từ Cạnh Nam mang đến đều là dơ bẩn là uy h.i.ế.p và dụ dỗ, khiến sợ hãi đến mức chỉ chạy trốn.

 

Hiện giờ, khi Phó Tế Quân đối xử với một chút là bắt đầu tìm kiếm cảm giác an từ .

 

Cậu giống như Nguyễn Tinh, luôn trao bản cho một đàn ông khác, để đổi lấy gian sinh tồn.

 

Đây là cách sinh tồn của kẻ yếu, là kinh nghiệm sống suốt mười chín năm của .

 

Bản năng mách bảo rời xa Phó Tế Quân, nhạy cảm với nguy hiểm mách rằng, thể Phó Tế Quân sẽ bỏ rơi , nhưng sẽ làm tổn thương, sẽ tra tấn như Từ Cạnh Nam từng làm.

 

Phó Tế Quân là dây an do chủ động lựa chọn cho , và liều mạng bám chặt lấy sợi dây .

 

*

 

Trong mơ, Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy đang cởi quần áo của . Đầu nóng như thiêu đốt, thể giống như ngâm trong nước đá. Cậu nghĩ đến Từ Cạnh Nam, tay cứng như băng siết chặt lấy lưng quần .

 

Không , thể.

 

Người đó còn đang cố gắng xé quần , Nguyễn Chi Nhiên giữ nổi mà bắt đầu . Cậu cảm thấy nước mắt cứ thế tuôn rơi, cái gáy theo từng giọt lệ mà đau nhức từng cơn, khổ sở đến sắp c.h.ế.t.

 

Cậu giữ chiếc quần của .

 

Cậu nghĩ tới thể cứu : “Tiên sinh, Phó .”

 

Nguyễn Chi Nhiên sốt đến bỏng rát, mồ hôi thấm ướt quần áo, Phó Tế Quân nửa đêm thức dậy quần cho . Cậu chẳng từ sinh sức lực, giãy dụa trong lòng như điên, dùng vũ lực, nhưng da đỏ ửng lên vì sốt, chỉ cần chạm nhẹ cũng hằn vết, miệng còn mơ màng gọi tên .

 

Phó Tế Quân khựng , trong màn đêm tĩnh mịch đáp : “Là đây.”

 

Có lẽ là giọng làm cảm thấy an tâm, giãy dụa nữa, chỉ siết chặt quần: “Không cần… cởi quần của em… Phó … đừng…”

 

Phó Tế Quân trầm mặc một lát, dường như đang lý giải câu nên giọng tự giác trở nên dịu dàng hẳn: “Phó cởi quần , chứ? Chi chi.”

 

Thanh niên trả lời, như thể ngủ , tay buông lỏng. Thắt lưng quần dễ dàng kéo xuống. Phó Tế Quân hai chân trắng trẻo mảnh mai của mà sửng sốt. Ngực mềm nhũn vô hạn, hề dính dáng gì tới tình dục.

 

Thanh niên nỡ xa , như thể hóa thành thực thể, giống như một chú cún nhỏ chủ động đem vòng cổ giao tay .

 

Phó Tế Quân giỏi hầu hạ khác, trong chốc lát chút luống cuống, học theo cách thanh niên chăm sóc lúc , dùng khăn lông ấm lau sạch thể cho . Sau đó gọi bác sĩ tới.

 

Bệnh nặng.

 

“Bị kinh hãi quá độ nên là ngủ một giấc, tỉnh . Người bệnh tuổi còn nhỏ, theo lý thuyết thì nên xuất hiện tình huống , nhưng đứa trẻ thể chất vốn yếu, thần kinh cũng mong manh, khi tỉnh đừng kích thích , ở tuổi dưỡng dưỡng là sẽ khỏe.”

 

Bác sĩ dặn dò vài câu, tiêm cho Nguyễn Chi Nhiên một mũi dinh dưỡng mà kê t.h.u.ố.c gì rời .

 

Phó Tế Quân ở mép giường, đầu tiên trong đời cảm thấy khó xử.

 

Thanh niên dễ kích động quá mức.

 

Nhiều khi còn kịp gì, bắt đầu . Anh về nhà muộn một chút, cũng sẽ sợ đuổi . Hở chút là chịu ăn, chịu ngủ. Hiếm lắm mới ăn một bữa t.ử tế, cũng ăn bao nhiêu… Rất khó nuôi.

 

Không còn cách nào khác, Phó Tế Quân đành đẩy lùi công việc ngày hôm . A di nấu xong bữa sáng, Phó Tế Quân định gọi dậy ăn gì đó. Thấy thanh niên cuộn tròn giường, hơn nửa khuôn mặt vùi trong chăn, làn da trắng đến trong suốt, trông như pha lê, chỉ chạm nhẹ là sẽ vỡ tan.

 

A di làm dấm đường xương sườn nhỏ…

 

“Phó tổng đặc biệt dặn dò làm cho đấy, Tiểu Nguyễn mau ăn , nếu còn ăn gì khác thì với thì buổi chiều làm.”

 

Nguyễn Chi Nhiên dĩa xương sườn liền thấy nhức đầu, ngoài miệng vẫn ngoan ngoãn cảm ơn: “Thế là đủ ạ, cảm ơn a di.”

 

Dấm đường xương sườn nhỏ thật sự ngon, nhưng ăn liên tiếp nửa tháng. Là Phó ăn cơm cho t.ử tế. Phó còn thích những bạn nam cao cao một chút.

 

Cậu hiểu , Phó cảm thấy quá lùn nên ăn nhiều một chút để cao lên. cái cũng , Nguyễn Chi Nhiên càng thấy phiền não. May là cháo tương đối thanh đạm, Nguyễn Chi Nhiên chỉ ăn hơn nửa bát cháo với chút xương sườn.

 

Dạ dày như trầm xuống vì chứa cả tảng đá, trướng trướng.

 

Cậu trong nhà để tiêu hóa, vòng quanh phòng khách từng vòng từng vòng, thỉnh thoảng liếc đồng hồ thì bỗng nhiên dừng .

 

Phó gạt !

 

Nói là hai giờ sẽ về, nhưng là mấy giờ hai giờ. Cậu tưởng là về sớm, ai ngờ về hai giờ... cũng là về lúc một giờ năm mươi chín?!

 

Rõ ràng là ý định về sớm một chút nào cả!

 

Bên , công việc vẫn đang bận rộn nên Phó Tế Quân còn ăn trưa. Bí thư gõ cửa, Liêu Đạm với Ôn Hướng Chúc tới văn phòng.

 

“Để họ chờ.”

 

Liêu Đạm và Ôn Hướng Chúc là gương mặt quen ở công ty Phó Tế Quân. Sau khi nghiệp, Phó Tế Quân ngày càng khó gặp nên mỗi ngày công tác thì cũng xã giao, ba gặp đều hai tới công ty lôi một .

 

Phó Tế Quân lương tâm, cấp cho hai họ quyền tối cao, cần hẹn , cần xác minh, còn xây riêng một căn phòng 30 mét vuông trong văn phòng làm chỗ chờ đặc biệt cho hai họ chơi.

 

Ôn Hướng Chúc bước luôn lên sô pha: “Tôi ngủ đây.”

 

“Tối qua thức trắng hả?” Liêu Đạm hỏi.

 

“Ừm, bình thủy tinh…” Ôn Hướng Chúc còn xong ngủ mất .

 

Liêu Đạm cởi áo khoác đắp lên bụng Ôn Hướng Chúc, mở bản hợp đồng chuyển nhượng quyền Svip của seven N.

 

Phó Tế Quân làm xong một đoạn công việc, thấy Ôn Hướng Chúc đại sô pha, bước cũng thức: “Sao qua phòng nghỉ ngủ?”

 

Văn phòng một phòng nghỉ ở phía , Ôn Hướng Chúc và Liêu Đạm đều quyền tự do.

 

Liêu Đạm liếc : “Không đồ ngủ, cần giường của .”

 

“Đột nhiên để ý , bảo bí thư bộ chăn ga là mà.”

 

Ba họ từng cùng xuyên Tây Bắc, t.h.ả.m cảnh gì cũng từng thấy qua, bệnh sạch sẽ của Phó Tế Quân cũng chữa gần hết .

 

“Cậu xem , ký tên vấn đề gì .” Liêu Đạm đưa hợp đồng chuyển nhượng Svip của seven N cho Phó Tế Quân: “Còn cần thông tin cá nhân của tiểu bạn nhỏ , cũng đưa một phần, chuyển cổ phần cho thì phía chính phủ còn xét duyệt đấy.”

 

Phó Tế Quân chẳng buồn xem, ký luôn tên , đến phần thông tin cá nhân của Nguyễn Chi Nhiên thì dừng . Hôm qua mới Nguyễn Chi Nhiên là con riêng của Từ Cạnh Nam.

 

Liêu Đạm cạn lời: “Đại ca.”

 

Phó Tế Quân bình tĩnh lấy điện thoại : “Tôi hỏi thử em .”

 

Liêu Đạm: “Đừng nhắn WeChat, gọi điện , nhanh lên.”

 

Phó Tế Quân bình tĩnh bỏ điện thoại túi, “Không điện thoại.”

 

“Tôi phục đấy, gửi WeChat .” Liêu Đạm buồn lý nữa.

 

Phó Tế Quân: “Tôi về xem hợp đồng, mai cho đem hợp đồng gửi .”

 

“Cậu cũng WeChat của đúng .” Liêu Đạm sa mặt, “Cậu định chuyển quyền lợi mấy chục triệu mỗi năm cho một mà đến điện thoại cũng ? Nhỡ biến mất thì ?”

 

“Sao thể, em ngày nào cũng ở nhà đợi mà.” Khí chất bá đạo tổng tài của Phó Tế Quân vơi mất phân nửa.

Loading...