Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:50:12
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn nửa đêm, tài xế bụng đưa Nguyễn Chi Nhiên lên lầu.
Nhìn vẻ nhỏ tuổi, quần áo mỏng cũng che hết khiến cho vết thương cũng lộ , tài xế chút đầy nghi vấn nhưng ở xe cũng dám mở miệng.
“Được , chính là chỗ , mật mã là 4648.” Tài xế đưa đến nơi.
Nguyễn Chi Nhiên phía vẫn còn đau, xiêu xiêu vẹo vẹo cúi cảm ơn, “Cảm ơn chú.”
Căn hộ còn dán giấy niêm phong, đồ đạc đều mới nhưng phủ đầy bụi. Nguyễn Chi Nhiên động đến gì cả, cũng dám dùng phòng ngủ chính. Cậu lục tủ quần áo lấy một cái chăn, qua loa trải giường nhỏ phòng ngủ phụ, xuống nghỉ.
Trên vẫn còn đau, nhất là chỗ eo. Lúc Phó bóp , bụng cứ căng chặt , giờ mới thấy ê ẩm. Phía cũng sạch sẽ lắm, tắm nữa, nhưng sợ Phó phát hiện tự tiện động đồ đạc.
Cơ thể mệt mỏi, cả ngày lo lắng sợ hãi, mới mười chín tuổi thôi, thật sự chịu nổi, mơ mơ màng màng ngủ . Chưa ngủ bao lâu, Nguyễn Chi Nhiên thấy tiếng cửa mở.
Là Phó trở về ?
Nguyễn Chi Nhiên định dậy, nhưng mắt thế nào cũng mở nổi, cổ họng khô rát, cơ thể như nhấn băng tuyết, lạnh buốt mà cũng nóng rực. Cậu nắm chặt chăn, hối hận vì chọn giường bên .
Trong đầu rối bời, mơ hồ ngủ chút xíu, tỉnh thấy nóng bừng, như nhốt trong lò hấp, đá chăn .
Băng hỏa lẫn lộn giày vò như kéo dài cả thế kỷ, Nguyễn Chi Nhiên cuối cùng cũng tỉnh dậy trong tiếng chim hót.
Khu dân cư nhiều cây xanh, còn chim nhỏ làm tổ.
Nguyễn Chi Nhiên sờ soạng quần áo của , vẫn còn ướt, nhận sốt . Tối hôm qua thấy tiếng cửa mở, chắc chỉ là sốt cao nên sinh ảo giác.
Ngồi yên giường một lúc, Nguyễn Chi Nhiên xỏ dép lê ngoài.
Trong bếp vang lên tiếng xoong nồi va chạm, mắt Nguyễn Chi Nhiên sáng lên, cong môi, chạy tới, “Phó !”
—— Nụ khựng mặt.
Người giúp việc đang chuẩn nấu cháo trắng, về phía Nguyễn Chi Nhiên, “Cậu chủ khỏe ? Tôi là đến chăm sóc , tên là Chu Quyên.”
“A, khỏe.” Nguyễn Chi Nhiên cụp mí mắt xuống, ánh mắt dần tối , “Là Phó bảo cô tới ?”
“Phó tổng rảnh quản mấy chuyện , là tài xế Lý Thuận với hai ngày , bảo dọn dẹp chỗ , tiện thể chăm sóc vài ngày.” Chu Quyên đáp, “Tôi thấy sốt hai ngày , buổi sáng ăn chút cháo cho dễ chịu nhé?”
Nguyễn Chi Nhiên , chỉ gật đầu đồng ý.
Cậu nay luôn đồng ý, từng từ chối.
Nguyễn Chi Nhiên nhà vệ sinh rửa mặt, cởi quần áo kiểm tra vết thương, n.g.ự.c vẫn còn chút vết đỏ, lưng nghiêm trọng hơn một chút, nhưng đều đóng vảy, thêm vài ngày nữa là biến mất hết. Những dấu vết mà đàn ông để , hai ngày là sẽ còn nữa.
Lúc đó thấy đau, phần lớn là vì quá sợ hãi.
Ngủ li bì hai ngày, nên lúc ăn cháo Nguyễn Chi Nhiên uống thêm nửa bát nữa.
“Cảm ơn cô.” Nguyễn Chi Nhiên cầm bát, cúi đầu lời cảm ơn với Chu Quyên.
Chu Quyên vội cần, rửa xong bát liền chuẩn rời , “Cậu chủ, trưa sẽ nấu cơm cho , giờ qua dọn dẹp căn hộ khác.”
Nguyễn Chi Nhiên tất nhiên đồng ý.
Chu Quyên , bà vốn dĩ là chuyên phụ trách dọn dẹp căn hộ khác, là tài xế Lý Thuận nhờ bà qua đây giúp nấu vài bữa cơm.
“Vài ngày.”
Nguyễn Chi Nhiên nhạy bén bắt cụm từ chỉ thời gian .
Vậy là mấy ngày nữa, Phó sẽ đuổi ?
Cho nên Phó mới tới gặp , để tiễn càng dễ dàng hơn.
Phó , quả nhiên, vẫn thích .
Nguyễn Chi Nhiên bắt đầu nhớ đêm hôm đó ở Ritz-Carlton, làm sai chỗ nào.
Cứ thế suy nghĩ suốt năm ngày, đàn ông vẫn xuất hiện, cũng sai ở .
Cậu cũng là đầu tiên làm loại chuyện đó, thế nào mới coi là .
Nguyễn Chi Nhiên dùng chút tiền lẻ còn , bắt xe buýt tới công ty của đàn ông .
Cậu sẽ cố gắng thể hiện .
Chỉ cần Phó cho thêm một cơ hội.
Cậu bản đồ tuyến xe buýt, đổi ba xe, trời bắt đầu tối, ghế dài trạm xe buýt, đếm tiền lẻ còn .
Đột nhiên, một bàn tay to chìa nắm lấy tay , “Tiểu Nguyễn.”
Nguyễn Chi Nhiên run rẩy, cả lạnh toát như rơi hầm băng, ngẩng đầu lên, “Ba, ba ba.”
“Ừ.” Từ Cạnh Nam cúi , ánh đèn đường chiếu từ xuống, bóng chắn , cả Nguyễn Chi Nhiên chìm bóng tối.
Nguyễn Chi Nhiên siết chặt đống tiền, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, hô hấp càng lúc càng gấp, lùi , chạy, nhưng nhấc nổi chân.
“Mẹ , con bỏ nhà ?” Từ Cạnh Nam xuống bên cạnh Nguyễn Chi Nhiên, ánh đèn đường chiếu thẳng mắt . Nguyễn Chi Nhiên dụi mắt, nhân cơ hội rút tay về, dịch sang bên ghế dài.
Cậu trở nên ngốc nghếch, ánh mắt còn sáng rỡ khi đếm tiền, giờ Từ Cạnh Nam dập tắt. Cậu vẫn còn nghĩ, Từ Cạnh Nam đưa cho Phó Tế Quân ? Vậy chỉ thể là Nguyễn Tinh đưa.
“Ừm? Tiểu Nguyễn?” Từ Cạnh Nam gọi, khiến Nguyễn Chi Nhiên hồn.
Nguyễn Chi Nhiên ngẩn hồi lâu mới , “Con… chỉ là… ngoài xem thử.”
“Không , Tiểu Nguyễn lớn .” Từ Cạnh Nam vuốt nhẹ đầu như một cha, “Muốn ngoài xem, lắm, để ba dẫn Tiểu Nguyễn ngoài chơi.”
Từ Cạnh Nam lấy từ túi hai vé máy bay Maldives, “Tiểu Nguyễn, ở ngoài chơi đủ, để ba dẫn con chơi.”
Nguyễn Chi Nhiên tấm vé, thở nổi.
Maldives, một hòn đảo xa lạ, chỉ quen Từ Cạnh Nam, nếu sẽ xảy chuyện gì… dám nghĩ tiếp.
“Con… Con…” Nguyễn Chi Nhiên luống cuống đầu, vành mắt đỏ hoe.
Từ Cạnh Nam giơ tay , ngón giữa móc cổ áo , ngón trỏ khẽ đẩy trong, nhét vé máy bay , kéo tay , “Đi thôi Tiểu Nguyễn, cùng ba về nhà.”
Nguyễn Chi Nhiên nhúc nhích, lì ghế dài, đấu mắt với Từ Cạnh Nam. Hắn dùng lực kéo nhẹ, Nguyễn Chi Nhiên lập tức kéo lên, loạng choạng ngã về phía , Từ Cạnh Nam đưa tay đỡ , ôm lòng.
“A —” Nguyễn Chi Nhiên hét lên một tiếng ngắn, hoảng hốt lùi .
Tay Từ Cạnh Nam rơi , giận, ngược còn vươn tay , dịu dàng : “Tiểu Nguyễn, về nhà với ba.”
Nguyễn Chi Nhiên run rẩy, chằm chằm bàn tay , khẽ lắc đầu.
“Tiểu Nguyễn, lời ?” Giọng nghiêm , “Mẹ vẫn đang chờ con ở nhà.”
Nhắc tới , Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu, thấy nụ lạnh của Từ Cạnh Nam, dày quặn đau, run rẩy đưa tay .
Dạ dày đau dữ dội, Từ Cạnh Nam thấy, chậm rãi kéo Nguyễn Chi Nhiên lên xe.
Những tờ tiền coi như cứu mạng gió thổi tung, tờ một trăm lớn nhất lật phật rơi bên chân ghế dài.
Nguyễn Chi Nhiên tựa cửa sổ xe, dõi theo đống tiền cho đến khi khuất tầm . Bụng đau quá, từ 18 tuổi, mỗi ở cùng Từ Cạnh Nam là đều thấy căng thẳng, dày quặn thắt.
“Mấy ngày nay buổi tối ở ?” Từ Cạnh Nam dựa lưng ghế, nghiêng .
Nguyễn Chi Nhiên rụt vai, “Ở… công viên.”
“Ba tìm con.” Từ Cạnh Nam .
Nguyễn Chi Nhiên run lên, Từ Cạnh Nam vẫn luôn tìm ? Cậu trốn ở chỗ Phó, nếu, nếu để Từ Cạnh Nam … Nếu , và Phó xảy chuyện , liệu buông tha ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-3.html.]
Hoặc là… ghét bỏ cũng .
“Tiểu Nguyễn.” Từ Cạnh Nam gọi, lông tơ Nguyễn Chi Nhiên dựng cả lên.
Cậu Từ Cạnh Nam nghi ngờ gì , chỉ lặng lẽ gương mặt .
Từ Cạnh Nam ba mươi tám tuổi, luôn giữ hình săn chắc và thói quen tập thể hình đều đặn, qua chỉ như ba mươi tuổi. Hắn diện mạo khác biệt so với Phó Tế Quân bá đạo, Từ Cạnh Nam thường nhắm mắt , thể hiện phong thái nho nhã và phong lưu.
Hắn luôn ăn mặc chỉnh tề, khuôn mặt luôn nở nụ nhẹ, mái tóc chải gọn phía để lộ trán. Đôi khi đeo kính và cách chuyện nhẹ nhàng thư thái, kiến thức rộng, đủ khiến Nguyễn Chi Nhiên, lúc mười bốn tuổi ngưỡng mộ và sùng bái.
Sự ngưỡng mộ đó kéo dài đến tận sinh nhật thứ mười tám của Nguyễn Chi Nhiên, khi Từ Cạnh Nam tặng một chiếc dây lưng. Hắn còn giúp đeo , ngón tay lướt qua bên hông , cảm giác da thịt mịn màng, như chút ẩm ướt. Khi đó, kính của phản chiếu ánh sáng sắc lạnh.
Sau đó, Nguyễn Chi Nhiên sốt cao, mỗi khi nhớ cảm giác bên hông như còn vương độ dính nhớp của da thịt. Cậu chợt rùng , cảm giác như một mũi d.a.o sắc nhọn từ n.g.ự.c xuyên thẳng bụng, chạm tới làn da của .
Nguyễn Chi Nhiên dám lúc duỗi tay lấy vé máy bay , đoán Từ Cạnh Nam chắc chắn xem cái .
Cậu chỉ giả ngu, thu hồi ánh mắt một nữa ngoài cửa sổ.
Từ Cạnh Nam ý buông tha, “Mấy ngày nay cứ ăn xin ?”
Ăn xin thật, Nguyễn Chi Nhiên gật gật đầu, “Ừ.”
“Mệt mỏi đấy.” Từ Cạnh Nam tay chạm lên đùi Nguyễn Chi Nhiên.
Nguyễn Chi Nhiên kinh hãi, giãy giụa.
“Đừng cãi với con nữa, đừng làm bà lo lắng, Tiểu Nguyễn.” Từ Cạnh Nam vài câu dừng việc giằng co của .
Nguyễn Chi Nhiên mắt tròn xoe như trăng non, còn ướt át.
Cậu Từ Cạnh Nam nâng đùi lên, thong thả xoa bóp đến mắt cá chân, “Gần đây mệt mỏi đấy.”
Nguyễn Chi Nhiên hoảng sợ lắc đầu, lời.
Từ Cạnh Nam lo động tác quá mạnh, “Đi nhiều ngày thế, cơ bắp cứng hết cả .”
“Tiểu Nguyễn, ba thích con mềm một chút.”
Nguyễn Chi Nhiên n.g.ự.c thở hổn hển, từ miệng bật mấy từ.
Từ Cạnh Nam nhéo mắt cá chân , cởi giày . Chân Nguyễn Chi Nhiên nhỏ, mu bàn chân vì căng thẳng mà xòe thẳng, bọc trong chiếc tất trắng mỏng, gót chân phác họa độ cong mượt mà. Từ Cạnh Nam một hồi .
Nguyễn Chi Nhiên lui , kéo chân , “Ba, ba ba.”
Cậu lóc kêu, hy vọng Từ Cạnh Nam vẫn xem mối quan hệ họ là cha con, đừng làm quá chuyện.
Từ Cạnh Nam nâng chân lên, miệng hổ báo vuốt ve mắt cá chân, chậm rãi kéo tất , làn da trắng nõn lộ với các gân xanh, Từ Cạnh Nam vuốt lên, “Tiểu Nguyễn chắc là chơi mệt .”
“Không, .” Nguyễn Chi Nhiên chặt chẽ giữ chặt tay.
Từ Cạnh Nam nhắc tài xế, “Khóa cửa xe kỹ ?”
Tài xế im lặng gật đầu.
Nguyễn Chi Nhiên phát điên.
Từ Cạnh Nam điểm lên gan bàn chân , biểu cảm, “Không ? Tiểu Nguyễn.”
Nguyễn Chi Nhiên run run môi, bật một nụ .
Cậusợ trở thành như , bật lớn, mắt cong , lúm đồng tiền má lóe ẩn .
Cậu như mãnh thú giữ trong móng vuốt, chờ vuốt xuyên cổ. Từ Cạnh Nam thả lỏng , dựa ghế xe nghỉ. Nguyễn Chi Nhiên vội vàng kéo tất lên, vất vả nhét chân giày.
Xe tiến về biệt thự, Nguyễn Tinh chờ ở cửa. Từ Cạnh Nam xuống xe , Nguyễn Tinh đón lấy, “Về , mệt lắm ?”
Từ Cạnh Nam lạnh lùng , “Không cả.”
Nguyễn Chi Nhiên chậm rãi bước xuống xe, Nguyễn Tinh thấy , mặt hiện chút kinh ngạc nhanh chóng trở bình thường, “Chạy mà ba ba tự tìm?”
Nguyễn Chi Nhiên mất hồn, “Con xin , thưa .”
“Đưa Tiểu Nguyễn về phòng nghỉ .” Từ Cạnh Nam , ai dám .
Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu biệt thự ba tầng mặt, lòng hóa thành tro bụi.
Cậu đưa đến chỗ Phó Tế Quân là vì lý do gì.
thất bại.
“Tiểu Nguyễn ở tuổi , nghĩ đến chơi cũng là bình thường, lẽ chúng quản giáo con quá nghiêm.” Nguyễn Tinh theo Từ Cạnh Nam lên biệt thự hai tầng, cởi cà vạt, lặng lẽ Từ Cạnh Nam sắc mặt.
Từ Cạnh Nam gì, mở hai tay đó. Nguyễn Tinh từng nút cởi áo sơ mi Từ Cạnh Nam, đúng lúc đề tài mở, “Nó cũng thành niên, bạn bè nó cũng đang học nước ngoài, giới thiệu một trường âm nhạc…”
“Con cần chỗ đó.” Từ Cạnh Nam liếc Nguyễn Tinh, khiến bà run tay, vòng qua phía , gương mặt dán lên lưng trần Từ Cạnh Nam.
Bà nhăn mày, giọng điệu kiều diễm, làm móng tay đỏ tươi lướt n.g.ự.c Từ Cạnh Nam, “Cạnh Nam, cảm ơn luôn coi Tiểu Nguyễn như con trai ruột thịt của .”
“Tiểu Nguyễn ngoan.” Từ Cạnh Nam kéo tay Nguyễn Tinh một phòng tắm.
Nguyễn Tinh c.ắ.n răng thở dài. Từ Cạnh Nam với bà thì hứng thú, còn với Nguyễn Chi Nhiên thì ngày càng lạnh nhạt, bà như quản gia hầu hạ hai đàn ông ăn mặc .
Nguyễn Tinh gõ cửa phòng Nguyễn Chi Nhiên, hút điếu t.h.u.ố.c hỏi: “Sao , cùng về ?”
Nguyễn Chi Nhiên xếp bằng mép giường lông dê, nhíu mày thả mắt xuống, “Gặp ở công viên.”
“Gặp ?” Nguyễn Tinh nhấn giữa hai chân mày, thở dài ý, “Phó Tế Quân ? Hắn cần con ?”
Nguyễn Tinh giọng bất mãn, kinh ngạc, dường như đoán sẽ thất bại.
Nguyễn Chi Nhiên gật lắc đầu, “Anh đưa con đến chung cư, thấy nữa.”
“Ngủ ?”
Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu c.ắ.n môi.
Nguyễn Tinh ngửa đầu hít một sâu, “Nếu Từ Cạnh Nam con qua đêm thì hậu quả ?”
Nguyễn Chi Nhiên nhớ lúc xe Từ Cạnh Nam bóp mắt cá chân, tưởng tượng sẽ bóp gãy, chạy bổ bên cạnh Nguyễn Tinh, “Mẹ, chúng trốn .”
Cậu mới mười mấy tuổi, đối mặt với kẻ mạnh gấp mấy trăm , chỉ trốn, “Mẹ, chúng chẳng cần gì nữa, hãy trốn , cầu xin .”
Nguyễn Chi Nhiên nước mắt lăn dài, mắt thành hình bầu trăng khuyết, cong cong, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, “Thật xin , con lớn lên sẽ bảo vệ .”
“Con bao giờ mới lớn ?” Nguyễn Tinh lấy khăn giấy lau nước mắt , rót cho ly nước ấm, “Chứng minh phận và hộ chiếu của con ?”
Nguyễn Chi Nhiên nước mắt rơi ly nước ấm, móc vé máy bay Từ Cạnh Nam đưa cho, bụng bên cạnh vết cắt vé đỏ ửng.
“Hắn là ba danh nghĩa của con, hộ chiếu và chứng minh, cũng thể con mua vé, hơn nữa giấy tờ đều trong tay , tất nhiên thể .” Nguyễn Tinh mệt mỏi .
Trước đây bà nghĩ Từ Cạnh Nam chỉ quý bà vì xinh , cho đến năm ngoái mới , Từ Cạnh Nam chỉ quý bà mà còn quý con trai bà.
“Vậy bây giờ làm ? Mẹ, con Maldives với .”
“Ngủ giữ trạng thái cho , tối mai tiệc, sẽ dẫn con , tiểu nhị tập đoàn Ôn Thương cũng sẽ tới, quý con như con trai, còn hợp tác với Ôn Thương chắc chắn đắc tội với họ.” Nguyễn Tinh đưa điện thoại cho Nguyễn Chi Nhiên ngoài.
Để một trong phòng, leo lên ai đó , sợ buồn.
Nguyễn Chi Nhiên tìm kiếm mạng tên Phó Tế Quân, thông tin ít ỏi, chỉ lý lịch gọn gàng và hệ thống tài sản khổng lồ. Cậu nghệt mặt điện thoại, Phó cần , tối qua còn lo miệng thương đau nhức?
Cậu sờ lên thương tích , lành hẳn, chỉ còn dấu ấn hồng nhạt, Phó chắc thật sự đ.á.n.h , còn bằng Từ Cạnh Nam bóp mắt cá chân xe đau hơn nhiều.
Phó còn ôm ... Đã lâu ai ôm .
Ban đêm yên tĩnh, Nguyễn Chi Nhiên để tờ giấy thang máy. Cậu tắt điện thoại, ném xuống cống thoát nước. Bắt taxi đến cửa hàng trang sức gần công ty Phó Tế Quân.