Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:25:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Chi Nhiên cố gắng hết sức để đè nén nỗi sợ hãi đang trào dâng trong lòng, cố gắng phối hợp, thậm chí còn miễn cưỡng học theo những điều khiến sợ hãi nhất là tách hai chân .
Cơ đùi căng cứng, như dòng m.á.u đông lạnh thấm từng sợi cơ.
Cậu sợ… Sợ Phó sẽ ghét bỏ vì làm .
Cậu cảm nhận rõ ràng sự nhẫn nhịn và kiềm chế từ . Những nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên cổ và bờ vai, cẩn thận né tránh vết thương, động tác đầy chừng mực, gần như để lộ chút trọng lượng nào. Phó … dành cho nhiều thành ý.
Thế mà chính tự trách , rõ ràng làm nhưng vì vẫn thấy sợ?
Ngay lúc đó, nơi yếu đuối nhất của chạm đến.
Cơ thể khẽ run lên, mềm oặt như một con mèo con mở mắt.
“Chi Chi?” Giọng nghèn nghẹn, mang theo nghi hoặc.
Nguyễn Chi Nhiên lập tức mở mắt, bắt gặp đôi mắt đàn ông chứa đầy sóng ngầm, vội vàng đến mức nước mắt cũng đỏ hoe: “Em… em… em…”
Cậu cũng là đàn ông. Tại yếu đuối như ?
Lần đầu tiên... ít lúc vẫn còn thể cố gắng làm chút gì đó.
“Được , .” Người đàn ông dịu dàng mổ nhẹ lên môi ,: “Chỉ là ngoài ý thôi, Chi Chi. Không .”
“Ô… ô…” Nguyễn Chi Nhiên hoảng loạn đến mức gần như bật , như thể chính làm hỏng chuyện gì đó, bất lực hướng về cầu cứu: “Phó … Em… em hỏng mất …”
“Không .” hôn nhẹ lên giữa hai hàng lông mày , giọng mang theo ôn nhu tưởng: “Chi Chi của ngoan.”
“Chi Chi , nào.” Bàn tay nhẹ nâng cằm lên, ép đối diện với ánh mắt sâu thẳm : “Đừng sợ … ?”
Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu, gật đầu.
Cả rối bời, chẳng đang gì nữa.
Người cúi xuống, nhẹ nhàng hôn bên tai , thì thầm: “ thật sự nhịn , Chi Chi … sẽ làm em đau.”
tiếc nuối nhất chính là Nguyễn Chi Nhiên.
Bởi vì một nữa… đ.á.n.h mất cơ hội.
Nỗi sợ hãi vẫn buông tha , nơi xa lạ, xa lạ, thứ đều khiến bất an. Nếu như… Phó chỉ cần xong việc liền bỏ rơi ở đây thì ?
“Ư…” Nguyễn Chi Nhiên rúc đầu chăn, dám .
Cả thể gần như lật tung, thế mà vẫn cứng đờ, dám buông lỏng và dám tin tưởng.
Người đàn ông vỗ nhẹ một cái phần da mẫn cảm bên cổ , như nhắc nhở: “Chi Chi , phối hợp một chút .”
“Em đang lười biếng ?”
Người đàn ông còn tâm tư trêu chọc !
Ngày thường thấy rõ làn da mịn màng khi ép xuống thì chẳng bao lâu, Nguyễn Chi Nhiên căng thẳng còn sức, chỉ trốn.
Cậu khống chế cơ thể , ấm ức kháng nghị trong giọng khàn khàn: “Phó , gạt .”
“Là đau mà.”
——
Người đàn ông bất ngờ buông .
Quá trình giằng co chừng một phút, mà dài như cả thế kỷ.
Trong phòng tràn ngập mùi đặc sánh, hòa lẫn với hương vị Absinthe.
Nguyễn Chi Nhiên cảm giác giống như một cái bình đáy, tiếp nhận đàn ông.
Lưng bắt đầu lạnh buốt nhưng dám cử động.
Trong một phút dài lê thê đó, nghĩ đến những trai từng Từ Cạnh Nam đùa bỡn.
Cậu và họ, thật chẳng khác gì .
Cảm giác hổ, tự ti và nhục nhã ào ạt dâng lên trong lòng .
Mẹ là như và cũng .
Trong m.á.u mang theo cái loại bản năng lấy thể để lấy lòng và làm lòng khác.
Phía lưng phủ lên áo ngủ, che dấu vết, đàn ông ôm trọn lấy , kéo lòng, khẽ thì thầm bên tai: “Chi Chi , ngoan quá.”
“Hửm?” Khóe mắt Nguyễn Chi Nhiên vương nước mắt, phần thất thần.
Rất nhiều cảm xúc tiêu cực hỗn loạn trong lòng vì một câu khen ngợi của nam nhân mà đập tan linh hồn .
Cánh tay đàn ông siết chặt, để Nguyễn Chi Nhiên yên một chút.
“Còn sợ ?”
Bàn tay đàn ông chạm , kiểm tra xem trầy xước , Nguyễn Chi Nhiên hoảng hốt giữ chặt lấy hai đốt ngón tay : “Không , Phó .”
“Sao ?” Người đàn ông lộ vẻ dịu dàng từng .
Nguyễn Chi Nhiên mím môi, mấy định thôi.
“Chi Chi gì với ?”
Cậu cảm thấy đàn ông hôm nay nhiều, chỉ lệnh một chữ “Nói” là xong.
hiện tại, đang chờ chuẩn xong.
Cảm giác nhục nhã và tự ti hằn sâu trong linh hồn , mà dần chữa lành trong sự chờ đợi của đàn ông.
“Vậy để tắm cho Chi Chi nhé.” Giọng khàn khàn, vẫn còn dư âm, cuốn hút.
Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu, từ chối: “Em tự tắm.”
“Tự làm ?” Người đàn ông nhớ đầu tiên khi kết thúc, thanh niên khập khiễng bước phòng tắm, trong lòng dâng lên chút khó chịu.
Nguyễn Chi Nhiên gật đầu, dáng vẫn chút kỳ quặc.
khi trốn phòng tắm, gian riêng tư mới khiến thở phào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-26.html.]
Vải áo ngủ lưng thấm ướt, lúc cởi liền kéo theo từng đợt từng đợt chất dịch trắng đục, trông chẳng . Cậu trong gương, tưởng tượng hình ảnh khi đàn ông tựa lưng .
Cậu đoán vẻ mặt khi đó chắc là chìm đắm, nhịn nổi, giữa chân mày nhíu chặt thật căng, nhưng gương mặt thì đầy hưởng thụ. Bởi vì đó, khi ôm lòng thì thấy cả tai và n.g.ự.c đều đỏ.
Phó Từ Cạnh Nam, sẽ cố sức l..m t.ì.n.h giữ vẻ mặt lạnh nhạt, Từ Cạnh Nam chỉ hưởng thụ cảm giác thao túng thể xác, mà còn khoái cảm từ việc chà đạp lên lòng tự trọng của khác.
Nguyễn Chi Nhiên bôi sữa tắm lên lưng, ngón tay chạm một loại dịch dính khác. Cậu cảm giác ai đó trộm, liền vội vàng nhắm mắt .
Thật là do .
Phó cần đặt tay lên lưng , cho dù cuối cùng làm , cũng ý kiến gì. Anh quyền đối xử với như thế.
Tắm xong, cơ thể Nguyễn Chi Nhiên trở nên mềm mại, mặt đỏ ửng, trạng thái hơn nhiều, chủ động với đàn ông: “Phó , em tắm xong .”
Người nọ cũng tắm ở một phòng khác, tóc vẫn còn ẩm ướt mà kéo gần: “Không trầy da chứ?”
Nguyễn Chi Nhiên nóng đến như thiêu đốt, đầu óc ong lên như trống bỏi.
Người đàn ông bật khe khẽ: “Đói bụng ? Thay quần áo , dẫn em ăn sáng.”
Nguyễn Chi Nhiên vẫn còn nhớ đưa quyết định gì trong phòng tắm, như nghĩ ngợi điều gì đó mà khẽ gật đầu. Khi đàn ông bước , liền nhắm mắt theo sát phía như một chiếc đuôi nhỏ. Người đàn ông uống nước thì cũng ngửa đầu như một chú cún con.
Người đàn ông hạ tầm mắt, ánh dừng gương mặt , buông ly nước hỏi: “Em quên ? Vừa nãy định gì với ?”
Tim Nguyễn Chi Nhiên như trống trận gõ vang, chỉ vì… gọi là “Chi Chi”?
Chẳng lẽ, Phó chỉ vì mới xong chuyện nên mới dịu dàng với trong chốc lát?
Cũng đúng thôi, đầu tiên xong việc, Phó cũng từng đối với một lúc đó liền bỏ mà .
mà vẫn đang đợi mở lời, Nguyễn Chi Nhiên tìm lời nào để đại, đành thành thật: “Em nghĩ… em nghĩ, về nhà …”
Khi tắm xong , rèm cửa kéo hết, căn phòng sáng trưng, mùi hormone đậm đặc trong khí cũng hệ thống thông gió hút sạch. Nói những lời ban ngày, giống như một món đồ dơ bẩn .
“Cái gì cơ?” Phó Tế Quân cúi đầu xuống, “Tôi rõ.”
Cả Nguyễn Chi Nhiên bốc cháy.
Cậu nhắm tịt mắt , nghiến răng một cái, vòng tay ôm cổ đàn ông, nhỏ giọng thì thầm bên tai: “Phó về nhà làm em …”
A!
Nguyễn Chi Nhiên chui đầu n.g.ự.c như chôn sống .
“Em con nó…”
Phó Tế Quân vốn kịp thỏa mãn, vì thấy trạng thái của Nguyễn Chi Nhiên nên mới cố nhịn mà dừng . Giờ câu thì thể bật thốt. Cả Nguyễn Chi Nhiên như dựng ngược từng sợi lông tơ, hoảng loạn lùi về phía , suýt nữa đụng tủ tiêm nếu ôm .
“Nguyễn Chi Nhiên, em cái gì nên và cái gì nên lúc nào ?” Giọng đầy bất đắc dĩ.
Nguyễn Chi Nhiên: “Hả??”
Cậu chỉ là cảm thấy sáng nay Phó buông tha , đối xử với .
Nên ... trả ơn một chút thôi.
Nhìn vẻ mặt ngốc nghếch , đàn ông thở dài một : “Coi như sợ em.”
Nguyễn Chi Nhiên: “Ừm?”
“Đi ăn .” Anh còn sức để giải thích.
Đây chắc là đồng ý .
Nguyễn Chi Nhiên dám chắc lắm, nhưng thấy Phó nhắc hai là ăn, thì vẫn nên ngoan ngoãn quần áo là hơn.
Trên tủ đồ đặt sẵn một chiếc áo thun trắng cùng áo hoodie nỉ màu cam hồng mũ liền, kèm với một chiếc quần jogger màu đen. Nguyễn Chi Nhiên thích chiếc quần , hai túi to, mặc cảm giác an .
Sau khi mặc đồ thể thao , càng thấy ghét mấy bộ âu phục ôm eo bó sát . Lạnh, chẳng ấm áp chút nào, mùa đông chỉ thể ru rú ở nhà.
“Phó , em mặc đồ ?”
Vẫn là chắc ăn, Nguyễn Chi Nhiên nhịn mà hỏi.
“Buổi sáng , em mặc gì cần hỏi .” Người đàn ông đang kéo tủ quần áo , bên trong treo đầy đồ, bộ đều mang phong cách của .
Làm thể hỏi chứ? Phòng đồ là nơi Phó dùng. Nếu đây là đồ dành cho khác mà mặc nhầm thì làm bây giờ.
Nguyễn Chi Nhiên chiếc áo hoodie, đưa cho một chiếc áo lông vũ màu trắng.
Phần vai áo rộng rãi, đầu nhỏ như quả trứng chui khỏi cổ áo ngẩng lên buồn .
Nhìn trong gương, cũng thấy chút xa lạ, cách biệt hẳn với mấy bộ vest học viện phong cách tiểu Tây trang thường mặc.
Sau lưng vang lên tiếng trầm thấp, Nguyễn Chi Nhiên đầu , đang cố nín .
Cậu thấy đang mặc một bộ quần áo khác hẳn vẻ tu cứng nhắc thường ngày.
Áo len cổ cao màu đen ôm sát cổ, khoác ngoài là chiếc áo khoác dài màu nâu ấm, cắt may chỉn chu, làm nổi bật đường nét cơ thể nam tính. Vai áo cứng cáp, eo thu gọn gàng, càng khiến vẻ vai rộng eo thon. Quần dài màu xám ống rộng kéo dài đôi chân, vốn cao mà giờ càng thêm nổi bật.
Bộ quần áo đặt may riêng theo dáng , vặn thừa thiếu, phong độ và chững chạc, mất nét ấm áp giữa tiết trời lạnh.
Ngược , Nguyễn Chi Nhiên thấy như một đứa trẻ chẳng khí thế gì cả.
“Nguyễn Chi Nhiên, em là khí cầu đấy .” Anh vỗ hai cái lên chiếc áo lông vũ đang phồng của .
Anh đang . Nguyễn Chi Nhiên bắt đầu hoài nghi dịu dàng gọi là "Chi Chi" sáng nay chỉ là ảo giác của nữa.
“Đi thôi.”
Anh mở cửa phòng , một ngoài.
Nguyễn Chi Nhiên yên tại chỗ, nín thở đếm từng bước chân .
Một, hai, ba…
Đến bước thứ ba, dừng , đầu về phía : “Không ?”
Nguyễn Chi Nhiên thở phào, vài bước chạy tới, hai tay nắm lấy bàn tay , khẩn trương nũng nịu hỏi nhỏ: “Phó , cho em cùng ?”
Anh im lặng một lúc, khóe miệng cong lên tựa nghiêng khung cửa.
Tư thế làm đôi chân trông như dài thêm nữa. Mũi đôi giày da nhọn chạm lên đôi giày thể thao của Nguyễn Chi Nhiên, giọng thản nhiên vang lên: “Cũng thể, ?”