Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:25:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tế Quân chôn mặt gối đầu, chuẩn kéo kẻ định nghẹn c.h.ế.t dậy.
“Phó …” Nguyễn Chi Nhiên hiểu chuyện gì đang xảy .
Anh kéo chăn ở n.g.ự.c quấn một vòng, trong ổ chăn ấm áp dán lên làn da, chỉ chừa phần eo thương hở ngoài khí.
Hộp t.h.u.ố.c một nữa mang sân khấu.
Bên trong t.h.u.ố.c men cực kỳ đầy đủ, lấy lọ t.h.u.ố.c hoạt huyết hóa ứ xoa nóng trong lòng bàn tay, đó áp lên phần eo bầm tím của .
“Nguyễn Chi Nhiên.”
Anh đột nhiên gọi tên , Nguyễn Chi Nhiên lập tức ngay ngắn thẳng .
“Chỗ nào đau thì với .”
“Không đau, a ——” Nguyễn Chi Nhiên hét toáng lên.
Anh dùng sức ấn chỗ thương, ban đầu vốn thấy quá đau, bây giờ cảm giác như xương cốt đều chệch .
“A, a…”
Chỉ cần ấn nhẹ một chút là liền run lên và kêu thét.
Không nhịn nên bắt đầu co , né khỏi tay .
ôm chặt ngực, tay từ phía vòng lấy vai , cho trốn. Cậu dựa sát lòng n.g.ự.c , đau đến rơi nước mắt: “Đau, đau quá, Phó , em đau…”
Cuối cùng cũng nhẹ tay hơn một chút, Nguyễn Chi Nhiên dựa trán vai , thở hổn hển để điều hòa thở.
Đau quá.
So với những Phó đ.á.n.h roi , cái thật sự khiến roi chẳng đáng để nhắc đến.
“Còn dám đau ?” Anh chất vấn .
Nguyễn Chi Nhiên thành thật trả lời: “Đau…”
Anh vòng tay ôm vai , tay luồn gáy, nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Lần cố chịu một chút.”
“Dạ?” Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu .
“Eo em sưng lên , bên trong tụ m.á.u nên xoa tan mới .” Anh với giọng điệu bình tĩnh, “Thật sự đau thì cứ c.ắ.n .”
Anh ấn đầu trở vai .
Lại bắt đầu đau đến mất mạng.
Cậu đau đến mức la hét, mỗi khi ấn là cả co giật.
Anh giữ chặt gáy : “La như nữa thì mai khỏi chuyện, lời c.ắ.n .”
Nguyễn Chi Nhiên nào dám c.ắ.n , chỉ thể ấm ức cọ cọ cổ , ngậm lấy cổ áo .
Cậu thấy tiếng . Giọng trầm thấp bật tiếng khe khẽ, như đang trêu ghẹo.
Xoa xong, Nguyễn Chi Nhiên đẫm mồ hôi, cổ áo cũng nước mắt làm ướt, trong khí tràn ngập mùi thuốc.
“Xong .” Anh .
Nguyễn Chi Nhiên thở phào nhẹ nhõm.
“Tối mai xoa nữa.”
“Cái gì cơ!” Nguyễn Chi Nhiên trừng to mắt, khóe mắt còn vương nước.
Khóe miệng Phó Tế Quân khẽ cong, xoa đầu , nghiêm túc : “Ý là, nếu đau ở thì với , ?”
Anh dịu dàng , khiến Nguyễn Chi Nhiên kịp phản ứng. Cậu mở tròn đôi mắt, ánh mắt sáng long lanh, gật đầu lia lịa: “Dạ.”
Ngực Phó Tế Quân mềm nhũn.
Ngoan quá.
Nghe lời quá.
Giống như quên mất còn nổi giận với , cũng cần nghiêm khắc dạy dỗ. Chỉ cần hung dữ, thì tự nhiên sẽ ngoan ngoãn lời .
“Giờ thấy ?”
Nguyễn Chi Nhiên tự ấn ấn eo, “Đỡ ạ, còn cứng như , lúc nãy còn cảm giác eo nữa.”
Giọng của lộ rõ vẻ ngây thơ, chuyện cũng còn ấp úng lắp bắp.
Lá gan cũng lớn hơn, dám chủ động hỏi một câu: “Phó làm là tụ m.á.u ?”
Anh thu dọn hộp thuốc, đáp nhẹ nhàng: “Trước từng thương.”
Nguyễn Chi Nhiên nghiêng đầu, nghĩ Phó là kiểu từ nhỏ bốn, năm vệ sĩ bao quanh bảo vệ lớn lên. Rất nhiều bạn học của cũng như , chỉ cần xước da một chút là cha xin nghỉ vài ngày để chăm sóc.
“Sao thế? Tôi giống như em tưởng tượng ?” Anh chuyện phiếm, tiện tay tắt đèn trần, chỉ để đèn đầu giường.
Nguyễn Chi Nhiên bò ổ chăn, dám thừa nhận, nhưng cảm giác thấu ý nghĩ thật sự của .
Trong ổ chăn vẫn còn mùi t.h.u.ố.c , Nguyễn Chi Nhiên sát mép giường.
Phó Tế Quân một lúc, thấy buồn ngủ, xoay thì thấy bên cạnh trống , liền giơ tay kéo lòng.
Cái thói gì thế .
Lúc thì cầu xin gần gũi.
Xong chuyện thì bò tận mép giường.
Lúc thì biến đổi là cực kỳ cực đoan.
Nguyễn Chi Nhiên ngại mùi, nhưng mấy đàn ông cứ kéo nên cũng tiện từ chối, bàn tay nhỏ từ đai áo ngủ của luồn , đầu ngón tay chạm đến chút cơ bụng rắn chắc.
Bang —
Anh đ.á.n.h mu bàn tay : “Ngoan một chút.”
Nguyễn Chi Nhiên:… Phó ý đó mà.
giờ cũng tính , làm mới là lạ.
Nguyễn Chi Nhiên tiếc nuối thấy ngại, trán dán lên n.g.ự.c , đầu ngón tay của nâng cằm lên: “Nguyễn Chi Nhiên, em thiếu điều xuyên thành mèo con ch.ó con ngoài khoe khoang.”
“Em .” Nguyễn Chi Nhiên lí nhí phản bác.
Anh lòng buông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-25.html.]
Nguyễn Chi Nhiên âm thầm nghĩ, đến c.h.ế.t cũng đeo tai mèo vớ ren đen. mà Phó thích chủ động, khó thật đấy… Phó rốt cuộc kiểu chủ động nào chứ?
Bị hương Absinthe vấn vít quanh , Nguyễn Chi Nhiên rối rắm bao lâu, mắt mở nổi nữa.
Còn Phó Tế Quân, ôm thanh niên lòng nhưng vẫn ngủ .
Anh nhiều năm chơi đua xe, đêm nay vốn cũng định chơi, nhưng thấy Cố Diễn và Nguyễn Chi Nhiên cạnh là liền nén giận, kéo Nguyễn Chi Nhiên về nhà để dạy dỗ một trận. Nguyễn Chi Nhiên là miễn cưỡng theo , nên cố ý để cái trai nhỏ của Quý Tuần lên xe.
Anh ngờ, Nguyễn Chi Nhiên lao tới chắn đầu xe.
Phó Tế Quân điều chỉnh điện thoại, ánh sáng màn hình chiếu lên nửa khuôn mặt của Nguyễn Chi Nhiên, ngắm kỹ hàng lông mày và đôi mắt ngay ngắn.
Thật , hơn tất cả cổ vật châu báu mà từng sưu tầm.
Không trách Cố Diễn khen.
Ánh sáng rọi xuống, lông mi Nguyễn Chi Nhiên run run bất an. Phó Tế Quân tắt màn hình, trong bóng tối hôn lên giữa trán thanh niên mà coi như đ.á.n.h dấu.
Trong phòng ấm áp, nhiệt độ cơ thể của khiến chăn càng thêm nóng, nửa đêm Nguyễn Chi Nhiên đá tung áo ngủ, da thịt bắt đầu đổ mồ hôi, ẩm ướt và dính dáp.
Cậu ngủ đó uống nhiều nước ấm nên tỉnh dậy thấy bụng căng tức, cánh tay của nặng nề đè lên bụng , Nguyễn Chi Nhiên khẽ nâng tay lên đẩy.
“Đừng nhúc nhích.” Anh lầm bầm vui trong giấc ngủ.
Nguyễn Chi Nhiên ngoan ngoãn yên trở .
Cậu thể nhịn, nhưng bụng càng lúc càng căng.
Hai mươi phút , Nguyễn Chi Nhiên sắp chịu nổi, hai chân kẹp chặt, mếu máo: “Phó , em thể động một chút ? Em WC quá.”
Phó Tế Quân nửa tỉnh nửa mê mất nửa phút mới rõ lời , nhức đầu mở mắt .
Thanh niên nắm góc chăn, cuộn thành một đống, mắt cũng đỏ hoe, giống như ốc sên mưa đuổi khỏi hang, râu run rẩy.
Phó Tế Quân chút nghi hoặc: “Tôi hung dữ ?”
Nguyễn Chi Nhiên: “Hứ”
… Không thành lời, chỉ tiểu quá.
“Đi .”
Nguyễn Chi Nhiên như đại xá, lao nhà vệ sinh.
Giải quyết xong, còn lề mề một lúc trong nhà vệ sinh mặt đỏ bừng mới .
Phó Tế Quân nửa giường, mắt nhắm , tiếng động liền mở miệng: “Lại đây.”
Thanh niên tới mép giường vẫn cúi đầu. Phó Tế Quân hiểu lúc nào cũng trông như bắt nạt, bất đắc dĩ lắc đầu, tiên nâng tay lên kiểm tra vết thương do hôm qua cửa xe đè trúng.
“Còn đau ?”
Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu, còn cố tình ấn mạnh lên chỗ đau: “Phải ấn như mới thấy đau.”
“Em…” Phó Tế Quân nên gì.
Chỗ đỏ nhẹ ban đầu, ấn một cái hiện lên một vòng trắng, chuyển sang đỏ đậm.
Ngón tay thanh niên nhẹ nhàng xoa mi tâm đang nhíu của : “Phó , em thật sự đau.”
Phó Tế Quân chính cũng nhận đang nhíu mày, ngẩng đầu mắt thanh niên là vô cảm xúc từ giữa mày lan .
Anh im lặng.
Thanh niên dường như hiểu đang nghĩ gì: “Em hy vọng, Phó đừng lo lắng cho em. Chỉ cần thời gian ở cạnh mà Phó luôn vui vẻ là .”
“Nếu như là em sẽ vui.”
Đến lúc , Phó Tế Quân hiểu sự bất an và sợ hãi trong quá khứ của thanh niên, những giọt nước mắt rơi, sự lời quá mức cùng với cơn bộc phát tối qua, đều là dũng khí liều lĩnh khi đẩy tới bờ vực.
Phó Tế Quân thu liễm tính tình và cảm xúc, nghiêm túc và khách quan với thanh niên: “Nguyễn Chi Nhiên, em xuyên cái gì, ăn cái gì, WC , động động, chủ động chủ động đều , sẽ hạn chế hành động của em.”
Anh vẫn khó lọt tai. giọng dữ, Nguyễn Chi Nhiên hiểu, là cho quyền làm điều . Nguyễn Chi Nhiên vẫn buồn rầu: “Em làm thế nào thì mới thể khiến vui.”
Phó Tế Quân trong lòng một thứ gì đó thật mạnh mẽ và phức tạp, giống như một trận động đất kinh thiên động địa mà ở sâu tận đáy lòng vang lên một khe nứt thể liền .
“Tất cả đều cần em làm gì, ngốc , luôn ở bên cạnh em.”
Từ mép giường nhấc lên giường, tiếng kêu nhỏ của hôn trọn trong miệng.
Anh đốt ngón tay cắm khe hở giữa ngón tay giữa của , lòng bàn tay vuốt qua vết thương ở môi : “Thật sự đau ?”
“Không... đau...”
So với đêm qua, khi còn hôn đến nghẹt thở, áo ngủ giờ phản chủ nhẹ nhàng túm lấy kéo mạnh, cố gắng chuẩn mấy cũng thành vì hề sẵn sàng cho thời điểm bắt đầu .
Anh cơ bắp cuộn lên với một sức mạnh xâm lược vô cùng xa lạ, đầu tiên như khiến hề ý định làm tổn thương mà ngược khiến xúc động đến mức như hủy , ăn tươi nuốt sống.
Cậu giống như một mãnh thú gấp mười bản , sợ sẽ hành động công kích, chỉ sợ dùng lưỡi l.i.ế.m lên mặt thì vẫn sợ hãi, chỉ cuộn tròn cơ thể, lặng yên một tiếng động mà né tránh.
Cậu nhắm chặt hai mắt, hy vọng thể nhanh lên, mau mau đưa đến cực lạc buông tha.
“Chi Chi, mở mắt .” Anh bóp nhẹ mặt , “Nhìn .”
Cơ bắp căng chặt, đầu óc rỗng , mí mắt run rẩy, bất an mà mờ mịt về phía , “Phó ...”
Anh gọi tên ?
Anh hôn lên mí mắt , “Chi Chi , đừng sợ.”
Cậu rõ, nhưng vẫn mở mắt về phía .
Đôi mắt đào hoa, tràn ngập d.ụ.c vọng chiếm hữu, khiến kinh hãi mê hoặc nhưng trong đáy mắt nụ ôn nhu, khiến trầm luân, trốn nhưng trốn .
“Tôi sẽ để em đau nên là tin ?”
Cậu lựa chọn nào khác nữa .
Cậu nâng tay cứng đờ ôm cổ , dâng môi cho .
“Tốt lắm, ngoan.” Giọng trầm thấp, kiềm chế khó nhịn và đầy sự khắc chế.
Phó Tế Quân kiên nhẫn và dịu dàng hôn môi, vuốt ve . Cậu đáng yêu đến từng chút một, tai đỏ hồng như thiêu đốt, gắt gao bám lấy , cánh tay ở bả vai run run, đáng thương c.h.ế.t.
Anh hối hận vì đầu tiên quá vội vàng, bỏ lỡ phản ứng ngọt ngào của .
Cậu vẫn luôn hít thở đều đặn, trong lòng lặp lặp , Phó là Phó .
trong đầu hiện lên hình ảnh vĩnh viễn của Từ Cạnh Nam, Từ Cạnh Nam ở những nơi khác , đùa giỡn với khác để vết thương sâu sắc.
Những khuôn mặt đó trong ký ức của đều mơ hồ, não thể kiểm soát mà cứ để những đó in sâu .
Như thể đó là dấu hiệu cho tương lai của .