Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 23.1

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:25:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu ôm cánh tay càng chặt hơn, nhiệt độ cơ thể bao trùm lấy làn nước mưa lạnh buốt. Nguyễn Chi Nhiên tham luyến rúc lòng . Khi vô tình chạm ánh mắt của Cố Diễn, thấy trong mắt đối phương như vững vàng một tia lo lắng.

 

Chưa từng ai dùng ánh mắt như để , Nguyễn Chi Nhiên cố gắng , phân biệt xem tia lo lắng ảo giác của . màn mưa ngăn cách tất cả.

 

Đầu óc Nguyễn Chi Nhiên nặng trĩu, chân tay nhẹ bẫng, ôm một đoạn đường thật dài.

 

Tiến căn hộ dành cho độc , Nguyễn Chi Nhiên đặt mạnh xuống ghế sofa, trong phòng khí nóng bao bọc lấy , khẽ động đậy ngón tay. Xe thể thao mang theo áp suất phong ba như ép lấy , chóng mặt, đau đầu. Đầu óc và tứ chi lạnh cứng lúc mới dần dần hồi phục.

 

Cậu dùng ngón tay ướt sũng lau mắt. Phần ghế sofa nước mưa làm ướt đẫm, vệt nước đậm màu trông như đường chỉ may quanh co uốn lượn lan rộng , thật bẩn. Nguyễn Chi Nhiên co chân , từ ghế trượt xuống, cuộn tròn sàn, phần eo mềm nhũn đến mức dám tựa ghế nữa.

 

Một chiếc khăn lông bay tới đầu , xé gió tạo thành tiếng vù.

 

“A!” Nguyễn Chi Nhiên sợ hãi kêu nhỏ.

 

Hiện tại giống như con chim sợ cành cong, chỉ cần khí rung lên cũng thể dọa vỡ mật.

 

Sau đó, cả khăn lông lớn bao lấy, mang theo ấm và hương vị Absinthe vây quanh , đôi tay cũng nắm chặt. Nguyễn Chi Nhiên phản ứng chậm nửa nhịp, kéo khăn xuống khỏi đầu, thấy khuôn mặt Phó Tế Quân trầm đen như mực.

 

Cậu c.ắ.n chặt môi , nên .

 

cảm thấy, lúc gì cũng chỉ khiến Phó càng giận thêm.

 

Nguyễn Chi Nhiên cúi gằm mặt xuống, thỉnh thoảng lén liếc xem đang làm gì. Da đầu lau đến đau rát cũng dám lên tiếng. Chỉ thể yên để lau tóc, tay lướt qua vành tai nóng bỏng của .

 

Tóc mà dài thế, hại Phó lau lâu như .

 

Nước mưa tóc khăn lông hút hết, cũng khăn phủ kín. Sau cổ còn dòng nước nhỏ nào tiếp tục chảy lạnh buốt dọc sống lưng, nhiệt độ cơ thể Nguyễn Chi Nhiên nhanh chóng phục hồi, cảm giác cũng thoải mái hơn nhiều.

 

Cậu Phó mang về .

 

Phó hình như, ý định vứt bỏ nữa?

 

Nguyễn Chi Nhiên chớp mắt, phát hiện đang nửa quỳ mặt , quần áo ướt sũng, sàn nhà sạch sẽ cũng vì hai mà trở nên lấm lem.

 

Xoạch ——

 

Một giọt nước rơi mu bàn tay .

 

Nguyễn Chi Nhiên cẩn thận ngẩng đầu lên, thấy tóc và cổ áo đều ướt đẫm.

 

Cậu gom hết chút dũng khí, khẽ mở miệng, “Phó .”

 

Bốp ——

 

Anh ném khăn lông lên đầu dậy về phía tủ, chỉ thể thấy bóng lưng và bờ vai ướt đẫm của .

 

Phó vẫn để ý đến .

 

, rốt cuộc sai ở ? Nguyễn Chi Nhiên ngừng nghĩ ngợi.

 

Cậu thật sự rời xa Phó , nhưng Phó bảo , cũng lời mà theo Ôn Hướng Chúc rời .

 

Không bao lâu thì trở , nắm lấy tay , bôi lên đó một lớp t.h.u.ố.c mỡ trắng lên ngón tay kẹp cửa xe.

 

Nguyễn Chi Nhiên ngẩn .

 

Khi đó cửa xe Phó giữ chặt, ép lên tay , lực mạnh, chỉ là chút đau, giờ quên béng chuyện .

 

Đây là thứ hai Phó bôi t.h.u.ố.c cho .

 

Nguyễn Chi Nhiên dũng cảm duỗi hai ngón tay , giữ lấy ống tay áo , “Phó , cũng... ướt .”

 

Anh hất tay , mà cũng đáp , chỉ tiếp tục bôi t.h.u.ố.c cho .

 

Nguyễn Chi Nhiên rút tay hất trong khăn lông, hít hít mũi.

 

Toàn bộ dũng khí của chỉ chừng thôi.

 

Cậu thật sự sai ở cả.

 

Ngón út truyền đến cảm giác đau đớn, tăm bông ép mạnh lên miệng vết thương, Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n môi, rên lên, đôi mắt ngân ngấn nước ngước .

 

“Xin ….”

 

Anh ném tăm bông thùng rác, giọng lạnh lùng: “Bị dọa thành như trốn ?”

 

“Hay là em tin tưởng Cố Diễn như thế, tin rằng thể khống chế , sẽ đụng em.”

 

Đầu óc Nguyễn Chi Nhiên ong một tiếng.

 

Phó đang ?

 

Nguyễn Chi Nhiên trầm mặc khiến cơn giận của Phó Tế Quân bùng lên dữ dội.

 

“Sao nào? Lại coi trọng Cố Diễn?”

 

“Có ngày mai dắt tay mang em ?”

 

“Trước chẳng cũng là như cầu xin giữ em ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên ngây , hồi lâu mới nhớ phản bác: “Không …”

 

Là vì Cố Diễn quen Phó , nên mới đáp lời.

 

Giọng quá nhỏ, cơn thịnh nộ của , gần như thể thấy.

 

“Nguyễn Chi Nhiên em thật là ngu ngốc, em là ai ? Thế mà dám theo .”

 

cũng , đợi đến lúc em chán , thì ve vãn bạn của , đúng ?”

 

Anh lạnh, “Dù em thì ai cũng thể theo, là ai em cũng thể cùng.”

 

Phó Tế Quân thở dốc, cơn giận bùng cháy từ ánh mắt Nguyễn Chi Nhiên khi Cố Diễn, tia tò mò và ỷ ngừng kích thích .

 

Trò chơi đua xe là hình phạt dành cho Nguyễn Chi Nhiên, biểu hiện , trong sợ hãi vẫn thành mệnh lệnh của . Giờ phút , lẽ nên khen ngợi .

 

cơn giận vì hình phạt kết thúc mà tan , bản năng đạt điều gì đó, chứng minh điều gì đó, những lời chẳng chút lựa chọn để ép trả lời.

 

Anh như thời học sinh bồng bột giận dữ, mất phong thái của một phó tổng.

 

Có điều gì đó đang mất kiểm soát, vì Nguyễn Chi Nhiên lời đến gần Cố Diễn, mà là tận sâu trong lòng , đang âm ỉ một cơn địa chấn.

 

Nguyễn Chi Nhiên lúc đầu còn định phản bác, nhưng càng thì suy nghĩ càng dần trôi .

 

, đến tìm Phó chính là để cầu xin giúp đỡ, chỉ cần thể cứu khỏi tay Từ Cạnh Nam thì dù là ai cũng .

 

Cậu chỉ là một con mèo hoang, ai đối với một chút, liền theo đó.

 

Cậu vốn dĩ tự do, cũng chẳng tự tôn.

 

Lúc Từ Cạnh Nam nuôi cũng , bây giờ chạy thoát , cũng chẳng khác gì.

 

đây là điều ?

 

Cậu Từ Cạnh Nam nuôi dưỡng, cũng nhận lấy sự bố thí của Phó .

 

Cậu cố gắng đối xử với Phó , làm một ngoan ngoãn gây phiền toái, vì cuối cùng vẫn trở thành một kẻ khắp nơi quyến rũ, hổ, thấp hèn lả lơi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-23-1.html.]

 

Nguyễn Chi Nhiên cũng sai ở , càng làm sai điều gì. Trước cũng từng một ba thật sự, sẽ la rầy , cũng sẽ yêu thương .

 

Cậu vì trở nên giống như mấy đứa con trai từng giường của Từ Cạnh Nam?

 

Chán ghét, tự trách, căm ghét chính , vô cảm xúc tiêu cực tắc nghẽn trong lồng ngực, nước mắt rơi từng giọt từng giọt, c.ắ.n chặt môi để phát âm thanh. Cuộn tròn mặt đất thành một đống, ôm chặt lấy đầu gối .

 

“Còn thấy ấm ức nữa ?” Người đàn ông nâng cằm Nguyễn Chi Nhiên lên, chăm chú gương mặt xinh .

 

Một con trai khen là gương mặt xinh .

 

Nguyễn Chi Nhiên sụt sịt, “Em... chỉ là... sợ thôi.”

 

“Em một bên ngoài, em... sợ lắm.”

 

Đây là điều lớn nhất Nguyễn Chi Nhiên thể làm cho bản , là sự phản kháng và biện minh duy nhất của .

 

Người đàn ông bóp nhẹ cằm , nhướng mày, “ , rời khỏi thì em chỉ còn sợ hãi.”

 

“Cố Diễn chỉ là một đứa con riêng của nhà họ Cố, bảo vệ em và cũng chẳng thể cho em cái gì.”

 

“Hiểu ? Lần còn dám chạy theo khác nữa ?”

 

Nước mắt Nguyễn Chi Nhiên càng rơi dữ dội, mở miệng liền nghẹn ngào,: “A —, a…”

 

Giọng run rẩy, phát thành tiếng, từng âm tiết rời rạc như đẩy từng đoạn từng đoạn.

 

Sự trừng phạt vẫn đang tiếp diễn.

 

Phó Tế Quân quen kiểm soát thứ, một nữa khống chế Nguyễn Chi Nhiên, nhưng khi thấy phản ứng đau khổ của thì cảm thấy vui vẻ.

 

Phó Tế Quân dậy rót cho một ly nước ấm, đưa đến môi : “Uống hết .”

 

Miệng ly cấn môi Nguyễn Chi Nhiên chút đau.

 

Nguyễn Chi Nhiên đến thở hổn hển, đẩy tay nam nhân , nước ấm đổ lên , đợi nổi giận, liều mạng giải thích cho : “Là... là bảo em .”

 

“Là ... bảo Ôn Hướng Chúc đưa em .”

 

Nguyễn Chi Nhiên nghẹn nửa phút, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì cố gắng kiềm nén, ho sặc sụa, vẫn kiên trì tự biện giải: “Em ... .”

 

Cậu lăng nhăng, hề tùy tiện theo ai cả.

 

Cậu ho đến mức kinh thiên động địa, bả vai run lẩy bẩy, bụng co rút, phần gần như gập , ngã khe giữa đàn ông và ghế sofa, trán dán cẳng chân của .

 

Phó Tế Quân sững , trong đầu hiện lên hình ảnh lúc Quý Tuần dùng lời lẽ dơ bẩn còn Ôn Hướng Chúc lôi .

 

Anh rót nửa ly nước ấm, một tay vòng qua vai Nguyễn Chi Nhiên, đỡ dậy, kéo lòng.

 

“Em... em ...” Nguyễn Chi Nhiên giải thích, giữ lấy chút trong sạch cuối cùng của , đẩy tay đàn ông đang đưa ly nước qua, nghẹn ngào giải thích.

 

Nước trong ly nữa đổ lên Phó Tế Quân. Anh liếc quần áo , đây là thứ hai từ chối . Đáng lẽ nên tiếp tục trừng phạt, nhưng lửa giận như nước dập tắt, tiếp tục nữa.

 

Anh thể thấy tiếp tục đau khổ như .

 

“Đừng nữa.” Bàn tay to dày của đàn ông đặt lên lưng Nguyễn Chi Nhiên, từng cái từng cái nhẹ nhàng vuốt theo sống lưng giúp dễ thở hơn.

 

Nguyễn Chi Nhiên cảm nhận độ ấm lưng, ngước mắt lên nam nhân. Trước mắt dâng lên từng lớp nước, kịp chớp mắt, nước mắt lăn dài thành hàng.

 

“Đừng chuyện.” nam nhân vuốt ve sống lưng , giọng nhẹ nhàng hơn: “Uống nước .”

 

“Thở chậm .”

 

Ánh mắt lạnh lùng của dần trở nên dịu dàng, Nguyễn Chi Nhiên tự chủ theo, tần suất sụt sịt cũng dần giảm xuống.

 

“Uống một ngụm nước.”

 

Chất lỏng ấm áp trượt xuống cổ họng, yết hầu giãn , cơ bắp căng cứng thả lỏng, Nguyễn Chi Nhiên ho nhẹ, hít dễ hơn, giống như một con thú nhỏ dỗ dành bằng đồ ăn, cúi đầu l.i.ế.m lên ngón tay chủ nhân.

 

“Uống thêm một chút nữa. Ngoan nào.”

 

Người đàn ông cố ý dịu giọng, khiến sống mũi Nguyễn Chi Nhiên cay xè, nước mắt lăn xuống, rơi ly nước nóng bốc mờ mịt.

 

Cậu thật sự tủi .

 

Người đàn ông gì, im lặng suốt một phút.

 

Lần nữa lên tiếng, giọng khô khốc: “Uống thêm chút nước ấm .”

 

Đây là đàn ông tính tình hòa hoãn tín hiệu, Nguyễn Chi Nhiên rằng hiện tại chắc là đang cầm nước ấm, nhận sai, Phó xin ngài đừng giận. trong đầu xong đời , tất cả đều cho rằng phóng đãng, ai cũng thể đến vũ nhục , ức h.i.ế.p . Cậu cơ hội giải thích, cũng đường sống để phản bác.

 

Cậu co thành một cuộn tròn nhỏ, c.ắ.n môi , thút thít thành tiếng.

 

Người đàn ông cầm ly nước trong tay ngơ ngác một lúc, đặt ly xuống, đổi thành hai tay ôm lấy thanh niên đang thút thít, một tay nâng gáy , một tay chậm rãi vỗ lưng .

 

Đây là khen thưởng, giống như đơn thuần là an ủi, nên tư thế của đàn ông chút gượng gạo, giọng dịu dàng thì thầm bên tai thanh niên: “Đừng .”

 

Nguyễn Chi Nhiên ủy khuất đến mức trời cũng sụp, trong lồng n.g.ự.c của đàn ông hấp thụ một chút ấm áp, hai tay liền vòng lên cổ , quên luôn ai là khiến tủi , thút tha thút thít gọi: “Em, em vốn dĩ đều định ngoài.”

 

“Em chỉ là, chỉ là làm kẻ ngốc ở bên .”

 

“Chỉ làm kẻ ngốc ở bên ?” Giọng đàn ông hình như cũng căng thẳng.

 

“Em về nhà.” Nguyễn Chi Nhiên vùi đầu cổ đàn ông, nhẹ cọ hu hu , “Em về nhà.”

 

“Được, ngày mai về nhà.”

 

Người đàn ông đột nhiên ôm chặt hơn, hứa hẹn với : “Ngày mai sẽ cùng em về nhà.”

 

Trừng phạt cắt ngang, cũng cho thanh niên khen thưởng. Phó Tế Quân đầu tiên phá vỡ quy tắc từ khi lên làm Phó tổng, là đầu tiên răn dạy khác.

 

“Đừng nữa.”

 

Mấy năm sợ hãi và ủy khuất mở miệng thì thu , Nguyễn Chi Nhiên mãi ngừng.

 

“Khóc nữa là mắt sẽ sưng lên.”

 

Nguyễn Chi Nhiên chỉ .

 

“Đừng đất mà , đất lạnh.”

 

Nguyễn Chi Nhiên vẫn .

 

Phó Tế Quân dỗ nửa tiếng cũng tác dụng, dứt khoát bế lên ôm lòng, để thanh niên lên đùi : “Em thật sự thì cứ .”

 

Nguyễn Chi Nhiên cũng đến mệt , lúc mới chịu ngừng , mềm oặt dựa vai đàn ông, thỉnh thoảng nấc một cái, làm cũng dám mắt .

 

Xong đời .

 

Cậu mới làm cái gì chứ.

 

Phó ghét nhất là bám dính và , còn dám rống lên với Phó .

 

Trong đầu Nguyễn Chi Nhiên nghĩ là xong thật , nhưng trong lòng quá hoảng, bản năng cảm thấy Phó sẽ thật sự đuổi . Huống hồ, tay Phó vẫn luôn đang vỗ lưng giúp thuận khí.

 

“Khóc xong thì tắm , máy sưởi nhớ để ý cảm lạnh.” Phó Tế Quân phá lệ kiên nhẫn, ngoài miệng thì thúc giục, tay vẫn nhẹ nhàng an ủi thanh niên.

 

“Biết ạ.” Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu rời khỏi lòng đàn ông, để Phó thấy mặt sưng đỏ xí vì .

Loading...