Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:50:00
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đưa đến nhiều vô , hai mươi để làm ấm giường cho Phó Tế Quân, nhưng Phó Tế Quân từ đến nay luôn chướng mắt.

 

Càng chuẩn xác hơn một chút, Phó Tế Quân để mắt đến nào cả.

 

Thân là đại công t.ử Vĩnh Hi tập đoàn, thừa kế một, gia đình là công ty chế tạo thuyền buồm lớn nhất Cảng Thành, cả gia tộc đồng lứa chỉ một trưởng thành, còn một em họ mới sinh.

 

Còn đời tài phú mà bình thường dẫu cố gắng mười đời cũng thể gầy dựng.

 

Vốn dĩ thể an nhàn hưởng thụ cả đời, ăn chơi phóng túng, nhưng cố tình hai gia tộc tranh cao thấp, nên nhảy lớp nhận offer TOP1 của học viện thương nghiệp, từ chối các trường đại học tổng hợp xếp hạng ngang , nước ngoài lập nghiệp một thất bại, trở về nước nâng cấp sản nghiệp trong nước, tạo công nghệ phòng vệ ai thể đột phá trong mười năm.

 

Một như , khi Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n môi lí nhí thì dừng cẩn thận đoan trang, để ý cảm xúc của đối phương, mới hỏi nhỏ:

 

“Rất khó chịu ?”

 

Phó Tế Quân kiểm tra một chút, thấy vết thương vết máu, Nguyễn Chi Nhiên đó chuẩn vô cùng chu đáo.

 

Đột nhiên dừng động tác khiến Nguyễn Chi Nhiên trong lòng hoảng sợ, đôi mắt trăng non ầng ậc nước mắt, liên tục lắc đầu, “Không, , .”

 

Ánh mắt như ngâm trong nước mắt, Phó Tế Quân giúp lau, ngón tay đè lên môi thương của , “Nhả .”

 

Vết đau môi là gì, chỉ sợ phát tiếng làm phiền hứng thú của kim chủ.

 

Nguyễn Chi Nhiên buông răng, dấu răng môi trào máu. Phó Tế Quân dừng động tác, lạnh nhạt : “Tôi thích ép buộc khác.”

 

Nguyễn Chi Nhiên sững sờ, quên cả trả lời, đầu lưỡi cuốn vết m.á.u môi, “Em, em đau."

 

Đầu lưỡi cũng lớn lên dáng vẻ gì, như một một bé mèo uống nước, vươn tới chạm một chút cuốn trở về.

 

Lá gan cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu so với một bé mèo con.

 

Phó Tế Quân tính dễ dàng bé mèo mềm yếu lời đ.á.n.h tan, thoáng lộ ý . Nguyễn Chi Nhiên cổ vũ, cố gắng nâng khóe miệng, đến mắt cong cong, cố gắng duy trì bầu khí ái bình thản.

 

Đáng tiếc kỹ thuật diễn của lắm, cứng ngắc, giữa lông mày vẫn giấu nổi sợ hãi.

 

Một giọt nước mắt trái với ý nguyện chủ nhân, bướng bỉnh rơi xuống tay Phó Tế Quân.

 

Kỹ thuật diễn vụng về cùng thống khổ chân thật khiến gương mặt tinh xảo của Nguyễn Chi Nhiên trở nên sống động hơn, Phó Tế Quân mâu thuẫn gương mặt , kéo từ lưng mặt.

 

Trên vết thương còn lưu vài vết máu.

 

Nguyễn Chi Nhiên nín thở, trong đầu hỗn loạn, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ bật từ vết thương, dám để nước mắt lăn xuống thêm.

 

Cậu cảm thấy giống như một kẻ thấp hèn chẳng gì.

 

Căn phòng như ngưng đọng, khí trở nên nặng nề, thứ đều dừng .

 

Cậu hối hận lắm... Tại lúc nào cũng là chứ?

 

Là vì vết thương đau quá thôi mà... cố gắng nhẫn nhịn .

 

Phó Tế Quân bế bổng lên.

 

“Lần đầu tiên ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên khẽ nhíu mày, đỏ mặt khẽ gật gật đầu.

 

Giọng của Phó Tế Quân bình thản, nhấn nhá dịu dàng, khóe môi còn khẽ cong lên một nụ nhạt. So với dáng vẻ ngạo nghễ, lạnh lùng mà Nguyễn Chi Nhiên từng gặp ban nãy, bây giờ trông hiền hòa hơn hẳn.

 

Nguyễn Chi Nhiên lấy hết can đảm ngước mắt Phó Tế Quân, ánh mắt thoáng chút mong ngóng và run rẩy.

 

“Phó ... Em... làm như ?”

 

Phó Tế Quân khẽ xoa môi , hỏi :

 

“Vẫn còn đau ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu nhẹ, giọng run run:

 

“Không đau ạ, Phó .”

 

Phó Tế Quân bật khẽ thành tiếng, trong lòng chút nghi ngờ trí lực của Nguyễn Chi Nhiên thấp kém , năng gì cũng lắp bắp, ngây ngô vụng về.

 

thích chọc ghẹo bé ngốc .

 

Nguyễn Chi Nhiên thì chẳng gì cả, hỏi một câu là trong lòng rối bời, luống cuống tay chân.

 

Cậu sợ làm , thấy Phó dường như tâm trạng đang vui, dám khiến mất hứng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-2.html.]

Anh học cách phục vụ, học cách rửa sạch, làm thật ngoan ngoãn, khiến Phó mất vui.

 

…..

 

Khi Phó , ánh mắt ... càng khiến khó mà kháng cự.

 

Người đàn ông đôi mắt sâu thẳm và đen láy, ánh sắc bén như thể thể xuyên thấu tâm can đối diện.

 

Nguyễn Chi Nhiên cất giọng nhỏ nhẹ, khẽ hỏi: “Phó ... Em... Em thể ôm ngài một chút ?”

 

Phó Tế Quân hề từ chối. Nguyễn Chi Nhiên rón rén vươn tay ôm lấy cổ , đầu tựa lên vai , hít một thật sâu, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của Absinthe, vòng tay ôm chặt , cảm nhận rõ rệt ấm cùng những cơ bắp rắn chắc lớp áo.

 

Thật bao, khi nguyện ý để ôm lấy.

 

Đến lúc tình cảm dâng trào, Phó Tế Quân cúi đầu, môi khẽ chạm lên vành tai Nguyễn Chi Nhiên.

 

Rất nhỏ, lạnh.

 

Ngón tay lướt nhẹ lên gáy , tinh nghịch nhéo nhéo vành tai.

 

“Nơi ... đeo khuyên tai hẳn sẽ lắm.”

 

Nguyễn Chi Nhiên lắp bắp, giọng khản đặc:

 

“Biết ... ạ...”

 

Sau khi tất cả kết thúc, Nguyễn Chi Nhiên kiệt sức bẹp giường. cảm giác khác thường ở phía vẫn rõ rệt đến mức khiến hoảng hốt, sợ sẽ làm bẩn đàn ông , khiến ghét bỏ.

 

“Phó ... Em thể tắm ạ?”

 

“Ừm.” Phó Tế Quân nhắm mắt, tay buông lỏng khỏi eo , giọng bình thản.

 

Nguyễn Chi Nhiên cố gắng lồm cồm bò dậy, đôi chân mềm nhũn như giẫm lên mây, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống.

 

Phó Tế Quân vẫn đó, lười nhác đầu một cái, cầm lấy điện thoại.

 

“Không... đừng...” Nguyễn Chi Nhiên hoảng hốt quỳ bên mép giường, nắm lấy tay , giọng van nài run rẩy:

 

“Em tự làm ... xin ngài đừng gọi khác tới...”

 

Phó Tế Quân khựng , ánh mắt d.a.o động. Anh thấy Nguyễn Chi Nhiên đang run rẩy, gương mặt đỏ ửng vì khoái cảm giờ tái nhợt còn giọt máu, cuối cùng buông điện thoại xuống.

 

“Đi .” Anh thu chút dịu dàng cuối cùng, bình thản . vẫn bụng nhắc nhở một câu: “Cẩn thận, chậm thôi.”

 

Nguyễn Chi Nhiên nghĩ, dù thì... quyền quyết định thể vẫn trong tay khác. Số phận như , chấp nhận thôi. ít nhất, phơi bày thể mặt khác.

 

Cậu tắm thật nhanh. Có những nơi sâu bên trong cơ thể, dám chạm lâu, chỉ dám rửa qua loa thôi.

 

Khi Nguyễn Chi Nhiên bước , đàn ông xong quần áo, đang cài nút cuối cùng bộ vest thẳng tắp.

 

Cậu khựng , ngơ ngác hỏi:

 

“Phó ... ngài định ?”

 

Phó Tế Quân ném chiếc cà vạt dơ thùng rác, giọng hờ hững: “Mục đích của đạt ?”

 

Nói xong, bước nhanh cửa.

 

Nguyễn Chi Nhiên như sét đ.á.n.h ngang tai, đầu óc kịp phản ứng thì cơ thể hành động , lao tới níu lấy cánh tay , òa nức nở:

 

“Đừng ... đừng mà, Phó ...!”

 

Cậu như thể vỡ vụn cả trái tim, mồ hôi chảy đầy trán, tay chân luống cuống, chỉ siết chặt cánh tay Phó Tế Quân, bám riết buông. Cậu nắm chặt đến mức khiến đau, đôi chân run lẩy bẩy, như thể nếu bước , sẽ mất mạng ngay lập tức.

 

Nước mắt tuôn như suối, ướt đẫm khuôn mặt xinh .

 

Phải, Nguyễn Chi Nhiên thật sự xinh .

 

Gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt cong như trăng non, lúm đồng tiền ngọt ngào, sống mũi cao thanh tú. Cả khuôn mặt tựa như nhào nặn từ tinh hoa vũ trụ, tinh xảo đến mức khiến thôi cũng ngẩn ngơ.

 

Sắc , dù là kén chọn như Phó Tế Quân thì cũng thể rung động.

 

“Nhiệm vụ của thành.” Giọng Phó Tế Quân lạnh lùng vang lên. Anh nghĩ, chuyện xong, tiếp theo sẽ khác xử lý nốt phần còn . Nguyễn Chi Nhiên chẳng ai quan trọng cả.

 

Nguyễn Chi Nhiên thấy gì hết, chỉ , đến nghẹn ngào, ôm chặt lấy buông.

 

Phó Tế Quân cao gần 1m9, mặt , Nguyễn Chi Nhiên bé nhỏ chẳng khác gì một đứa trẻ con, chỉ cần ba phần sức lực là thể dễ dàng gỡ . Anh nhấc điện thoại, gọi tài xế tới, lạnh nhạt dặn:

 

“Đưa về căn hộ ở Giang Bắc.”

Loading...