Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:32:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Phó Tế Quân đúng là đến công ty, dọc đường vẫn bận xử lý đủ loại công việc.

 

Anh chiếm vị trí cao, quyết định việc đều cần đồng ý, dùng thời gian đổi lấy một loại tự do khác.

 

Mỗi ngày đều cùng một đám lão già mặc vest mở họp, mỗi ngày làm chẳng khác gì tham gia lễ tang, thanh niên xuất hiện đúng là làm mắt sáng bừng lên, giống như trong lớp bụi bám pha lê lau một trong suốt sạch sẽ.

 

Nguyễn Chi Nhiên ôm quần áo phòng, buồn rầu vô cùng.

 

Cậu quá hiểu rõ dụng ý của Từ Cạnh Nam khi mua cho mấy bộ đồ bó sát , ánh mắt đôi khi cũng thể trở thành vũ khí xâm lấn khác gì bàn tay. Có lúc Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy mấy bộ đồ căn bản chẳng che thể , mặt Từ Cạnh Nam thì luôn giống như trần truồng chạy tới chạy lui.

 

Nhìn đống áo lông to rộng và hoodie , cũng dám tưởng tượng Phó thấy xong tức giận .

 

Áo hoodie rộng thùng thình che phần đùi, Nguyễn Chi Nhiên gương, ngơ ngẩn. Cứ thế ngoài, Phó Tế Quân ngẩng đầu khỏi laptop, áo hoodie màu tím phấn là huy hiệu hoa hồng lấp lánh, nhưng sáng nhất vẫn là đôi chân trắng trẻo thon dài của thanh niên.

 

Mảnh mai đến mức yếu ớt, hề chút dấu vết rèn luyện nào, áo rộng tròng lên , hai chân run run, giống như ngay cả việc vững cũng khó khăn.

 

Nguyễn Chi Nhiên c.ắ.n môi , gắt gao nhắm mắt , tự an ủi , nếu hôm nay Phó thật sự ... cũng coi như là chuyện .

 

Phòng khách yên tĩnh thật lâu, động tĩnh gì, Nguyễn Chi Nhiên khẽ mở mắt.

 

Quả nhiên, sắc mặt Phó lắm.

 

"Nguyễn Chi Nhiên." Phó ít gọi tên đầy đủ, cả Nguyễn Chi Nhiên run lên.

 

“Nhiều quần như mà chẳng cái nào em thích ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên mất cả phút, vẫn nghĩ ý nghĩa của câu . Cứ ngẩn đó, đối diện với Phó Tế Quân ở cửa phòng, c.ắ.n môi, răng mất hết sức, buông mí mắt xuống nhấc lên, để lộ đôi mắt lấp lánh, càng lúc càng long lanh... càng càng thấy... Phó nhíu mày, càng lúc càng sâu.

 

"Chẳng đều là tự em chọn ?" Giọng Phó Tế Quân chút tức giận.

 

Rầm ——

 

Nguyễn Chi Nhiên chạy phòng, đóng sầm cửa, dùng tốc độ nhanh nhất mặc quần.

 

Quá hổ! Quá mất mặt!

 

Phó , ý mà.

 

Hơn nữa, hình như Phó nãy... giận thật .

 

Phó Tế Quân đặt laptop xuống, gõ cửa phòng .

 

Chỉ gõ một cái, còn kịp gõ thứ hai, ốc sên mặc chỉnh tề mặt .

 

"Không thích thì thôi, còn mặc làm gì?" Giọng mang theo chút nóng nảy.

 

Nguyễn Chi Nhiên sợ đến trừng to mắt, bộ suy nghĩ trong lòng đều tuôn , “Em thực sự thích mà, giờ em mặc bao giờ.”

 

Càng càng nhỏ giọng, đầu cúi thấp hơn nữa, “Em... thực sự... thích.”

 

“Mấy bạn khác đều , còn em thì .”

 

"Giờ còn ấm ức nữa." Phó Tế Quân mấy lời của Nguyễn Chi Nhiên làm cho buồn , ngay cả bản cũng thấy buồn .

 

Chắc là vì cho một chút ngọt ngào, liền lời và nhận sai ngay.

 

Áo hoodie màu sắc tươi sáng cùng quần túi hộp rộng rãi, đem khí chất thoải mái tươi trẻ của thanh niên thể hiện rõ ràng, Phó Tế Quân lui về hai bước, từ xuống đ.á.n.h giá một vòng.

 

Ánh mắt thực sự sạch sẽ, Nguyễn Chi Nhiên bạo gan hỏi: “Phó , ?”

 

Vừa nãy còn đang loay hoay mặc quần, phối với kỳ quái .

 

Anh dắt đến gương, hai tay đặt lên vai : “Nguyễn Chi Nhiên, chân em thật sự ngắn quá đấy.”

 

Áo hoodie che tới đùi, quần túi hộp rộng dài, chút tác dụng tôn dáng nào, so với lúc mặc vest Âu kiểu thì lùn hẳn một khúc. Sắc mặt Nguyễn Chi Nhiên đen , Phó từng , thích cao.

 

“Vậy ... em mặc nữa.”

 

Phó Tế Quân vốn dĩ định tìm hiểu thế của Nguyễn Chi Nhiên, những câu như "Mấy bạn khác đều , còn em thì " trong quá khứ, cũng để tâm, nhưng việc Nguyễn Chi Nhiên dễ dàng từ bỏ những thứ mà luôn khao khát chỉ vì khiến cảm thấy chính quá đáng.

 

Anh cho thanh niên một lời khẳng định.

 

"Đẹp, thích." Phó Tế Quân khẽ.

 

Sắc mặt Nguyễn Chi Nhiên lập tức sáng rỡ trở .

 

Mấy cái rương quần áo, Nguyễn Chi Nhiên thử từng bộ từng bộ, hai bộ nội y màu đen Phó Tế Quân ném , là khó coi. Thử đến mức Nguyễn Chi Nhiên buồn ngủ gà gật, ngáp một cái, : “Phó , đều .”

 

Phó Tế Quân hứng thú mặt, chỉ hai món đồ cuối cùng: chiếc áo khoác len nhọn góc và áo lông cổ cao màu đen. 

 

“Còn mấy cái nữa mà, ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên chợt nhớ động tác khi Phó giơ tay lên ngăn , nhẹ giọng trả lời: “Vâng… Là để chọn.”

 

Phó Tế Quân thản nhiên liếc chồng quần áo, ánh mắt lướt qua một tia cảm xúc phức tạp. Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu, vô tình bỏ lỡ ánh mắt đổi thoáng qua .

 

Phó Tế Quân đặt tay lên đầu gối, cúi xuống ngang tầm Nguyễn Chi Nhiên, thẳng mắt .

 

“Vậy… để thử cho em xem nhé?”

 

"Ơ…?" Nguyễn Chi Nhiên ngẩn , ngước mắt lên. Vậy cũng ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-13.html.]

Khi Phó Tế Quân khoác lên chiếc áo len nhọn và áo lông cổ cao màu đen, giống như nam chính trong phim Hàn bước ngoài đời thực. Nguyễn Chi Nhiên khẽ động lòng, thầm nghĩ: Phó đúng là… chỉ vì địa vị mà thôi .

 

"Nhìn đến ngây ?" Phó Tế Quân khẽ, ánh mắt Nguyễn Chi Nhiên lấp lánh, cố tình hỏi: “Hay là… thấy ?”

 

"Không, , !" Nguyễn Chi Nhiên vội vàng xua tay.

 

Phó Tế Quân kéo nhẹ cổ áo, nhếch miệng .

 

“Cái thương hiệu chất lượng cũng bình thường thôi.”

 

"Vậy xù lông ?" Nguyễn Chi Nhiên tự nhiên nhón chân lên, nhẹ nhàng chỉnh cổ áo cho Phó Tế Quân.

 

Bộ quần áo rõ ràng xứng với đẳng cấp của Phó , nhưng vì làn da trắng ngần và chất vải cao cấp mà tôn lên vẻ sang trọng. Nguyễn Chi Nhiên nhẹ nhàng vuốt vuốt cổ áo, ngón tay chạm chỗ gần hầu kết, nhẹ nhàng : “Ngày mai em dùng nước ấm ngâm và giặt kỹ nữa, áo lông sẽ mềm hơn nhiều…”

 

Đôi môi nhỏ khẽ mấp máy, ánh mắt dừng ở mấy trăm chiếc áo khoác. Ngón tay mềm mại tỉ mỉ chỉnh sửa cổ áo, thần sắc nghiêm túc như thể đang dồn hết tâm tư tính toán cho .

 

Phó Tế Quân chằm chằm một lúc lâu, đưa tay ôm lấy eo Nguyễn Chi Nhiên, khẽ kéo về phía .

 

“Tôi mặc kệ em mục đích gì, mau đạt mục đích .”

 

Một nụ hôn quen thuộc khẽ rơi xuống môi . Đây thứ ba bọn họ hôn trong ngày.

 

Bàn tay của Nguyễn Chi Nhiên đặt cổ áo của Phó , vô tình lướt nhẹ qua cổ . Đứng mũi chân, lảo đảo, cả căng cứng, cố gắng vững nhờ vòng tay của Phó Tế Quân.

 

Ánh đèn trong phòng sáng rực, quần áo và hộp giấy bày ngổn ngang sofa và sàn nhà, hỗn độn vô cùng. Phó Tế Quân đè xuống đống quần áo, tiếng điện thoại đè lên phát âm thanh nghẹn ngào. Anh lui một bước, kéo Nguyễn Chi Nhiên đặt lên sofa, cúp máy.

 

Nụ hôn trở nên cuồng nhiệt hơn.

 

Hai họ hôn là ở bên ngoài, giờ đây, gian khép kín trong phòng khiến hương thơm dịu nhẹ Nguyễn Chi Nhiên lan tỏa. Bên ngoài cửa sổ, bóng đêm đậm đặc, tất cả đều ngọt ngào như đúng ý.

 

Đặc biệt là khi Nguyễn Chi Nhiên nhắm mắt , gương mặt ửng hồng đầy thẹn thùng. Phó Tế Quân thở dốc, khẽ vỗ lên má :

 

“Thở chứ.”

 

Nguyễn Chi Nhiên giật hít sâu một , mở mắt , trong đáy mắt long lanh, đỏ hoe vì ngạt thở.

 

“Ngốc quá .”

 

Ngực căng tức, như bó buộc, đau nhức đến mức khó thở. vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, vì Phó đang hứng thú. Nguyễn Chi Nhiên khẽ run rẩy, chủ động ngẩng đầu lên, dâng đôi môi của .

 

Sự chủ động của khiến Phó Tế Quân bất ngờ. Anh dừng một chút để hít thở, khẽ : “Tự em tìm .”

 

Phó Tế Quân ôm lòng, hôn mãi dứt. Hai loạng choạng di chuyển, suýt nữa vấp hộp giấy sàn. Phó Tế Quân kịp đỡ lấy , đẩy dựa khung cửa hôn tiếp, nhấc lên giường chính.

 

“Á—!”

 

Ngã xuống đệm giường, Nguyễn Chi Nhiên khẽ kêu lên, gương mặt đỏ bừng tái nhợt vì bất ngờ.

 

Người đàn ông đè lên , nụ hôn rơi xuống từ khóe môi đến cổ.

 

Chiếc hoodie rộng thùng thình lúc trở nên tiện lợi, chỉ cần kéo xuống là lộ nửa bờ vai trắng ngần. Phó Tế Quân hít sâu hương thơm làn da , sóng nhiệt cuộn trào, cơ thể nóng bừng như tìm lối thoát.

 

Nguyễn Chi Nhiên chẳng hiểu gì, chỉ cảm thấy thứ đổi hẳn khi họ lên giường. Hông đau nhức, cơ thể Phó căng cứng, bàn tay ôm chặt khiến đau buốt, như thể tách .

 

Liệu chảy m.á.u ?

 

Bàn tay to lớn luồn trong áo, mò khắp n.g.ự.c . Nguyễn Chi Nhiên sợ hãi đến mức rùng , run rẩy ngừng. Phó Tế Quân tưởng hổ, khàn giọng : “Giả vờ trong sáng ngây thơ , chậm ?”

 

Người đàn ông quái giường, mê sảng. Ở bên tai Nguyễn Chi Nhiên, giọng lúc gần lúc xa, chủ động gọi vốn dĩ thích . Trong nháy mắt, như rơi hồi ức của . Toàn run rẩy dữ dội hơn.

 

Phó Tế Quân giơ tay, giữ lấy đầu , sờ thấy bàn tay ướt nóng. Anh siết chặt ngón tay.

 

Bóng tối cũng che nổi khí thế đè nén bất ngờ toát từ .

 

Nguyễn Chi Nhiên mở to hai mắt làm phiền .

 

Phó Tế Quân dậy, bật đèn ở đầu giường. Nguyễn Chi Nhiên mặt đầy nước mắt, buổi sáng sưng một , giờ mí mắt sưng to, làn da mỏng tái, mấy đường mao mạch màu xanh dường như lộ ngoài.

 

Năm phút , hôn đến mặt đỏ tai hồng, giờ bên giường như trông linh cữu.

 

Nguyễn Chi Nhiên giải thích thế nào, chỉ xin .

 

"Ra ngoài ." Phó Tế Quân giọng lạnh lùng như lửa tắt.

 

Nguyễn Chi Nhiên quần áo xộc xệch, quỳ giường, ôm lấy vai , cúi xuống hôn.

 

Phó Tế Quân thấy nhăn mày nhíu mũi, sợ hãi kinh hoảng, nhào như còn đường sống. Anh dùng lực, cánh tay bẻ ngược thành tư thế kỳ quái, kêu thất thanh, đẩy ngã sang một bên.

 

Cẳng chân vướng mép giường, phát tiếng động nặng nề.

 

Mặt thoáng còn chút sắc m.á.u cũng rút sạch, môi c.ắ.n rách bật máu, còn sống c.h.ế.t mà vươn tay nắm lấy tay , “Phó , em... em nổi.”

 

Cậu đau đến mức cũng đứt quãng.

 

Phó Tế Quân hất tay : “Cút, đừng để thứ hai.”

 

Nguyễn Chi Nhiên tay vẫn quơ trong trung mà chẳng bắt gì, chống chân đau lên ở mép giường. Quần áo tuột xuống tận khuỷu tay, để lộ mảng lớn da thịt ở n.g.ự.c và vai. Cậu khẽ : “Phó , ngủ ngon.”

 

“Không quấy rầy nghỉ ngơi.”

 

Nguyễn Chi Nhiên tập tễnh ngoài, Phó Tế Quân vẫn hề sinh nửa phần thương tiếc. Anh quá dung túng .

 

Không sống c.h.ế.t mà bò lên giường giờ còn giả bộ như cưỡng bức.

Loading...