Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:32:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Hướng Chúc cảm giác khí giữa hai phía phần quỷ dị. Phó Tế Quân chuyện vẫn luôn khó , khiến khác tức giận, đến mức ngay cả quỷ cũng né tránh ba phần.

 

, cảm giác chút… nhường nhịn?

 

Chắc là do dậy sớm, đầu óc còn tỉnh táo.

 

mà, nếu Phó Tế Quân thật sự nổi giận, những lấy chiếc bình phấn phách men gốm nhữ diêu bảo tương ly, mà còn thể vạ lây. Thấy Phó Tế Quân bên cạnh như phát hỏa, Ôn Hướng Chúc vội vàng xoa dịu:

 

“Chuông gió , nhưng học trò nhỏ của đang nghiên cứu vòng cổ bằng sứ, hình như hợp với bạn nhỏ .”

 

Nói xong, sang Nguyễn Chi Nhiên, hỏi:

 

“Thế nào? Có hứng thú ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên vẫn còn đắm chìm trong cảm giác sợ hãi vì sắp đưa hầu hạ khác, lễ phép đều quên, ánh mắt đầy nghi hoặc hướng về phía Phó Tế Quân.

 

Ngữ khí của đàn ông vẫn lãnh đạm, khó chịu.

 

“Hỏi em đấy, ?”

 

“Đi , cùng xem thử.”

 

Ôn Hướng Chúc dứt khoát kéo phòng thiết kế phía . Bên trong bày biện mấy mẫu vòng cổ bán thành phẩm và một loạt bản vẽ thiết kế.

 

“Cậu cứ từ từ xem, vội.”

 

Nguyễn Chi Nhiên cố nén cảm xúc nghẹn ngào, cổ họng khô rát như ứ đọng, cuối cùng chỉ thể nghẹn ngào tiếng cảm ơn. Ôn Hướng Chúc hiền lành:

 

“Không , Phó Tế Quân tính tình vẫn thế đấy.”

 

Chỉ một câu “Không khiến hàng lệ mà Nguyễn Chi Nhiên kìm nén nổi nữa, lập tức trào . Cậu qua làn nước mắt, mờ mờ thấy bản phác thảo vòng cổ hiện lên giấy.

 

Hóa Phó đuổi … mà là tặng quà.

 

Trong lòng sợ hãi may mắn, cảm động lo lắng vì khiến Phó tức giận. Từng cảm xúc đan xen khiến thần kinh Nguyễn Chi Nhiên như căng quá mức, cuối cùng chỉ còn , đến đầu óc choáng váng, chân run lẩy bẩy, xuống ghế mới khỏi ngã.

 

Căn phòng thiết kế yên tĩnh, chỉ tiếng nức nở nhỏ vụn.

 

Ở bên ngoài, Ôn Hướng Chúc nhịn Phó Tế Quân, hỏi: “Có ai mà dám trị ? Còn mang theo tới đây chọn quà.”

 

Ôn Hướng Chúc ban đầu còn tưởng Phó Tế Quân gặp trục trặc trong việc làm ăn, ngờ là vì chọn quà cho khác.

 

Phó Tế Quân nhướng mày, hờ hững đáp:

 

“Liêu? Tặng quà kỷ niệm mà đưa cái chuông gió rách nát, tiện tay đưa làm quà thôi.”

 

“Phụt.” Ôn Hướng Chúc bật , chống tay lên miệng, nhịn đến mức vai run run:

 

là phong cách của . Phó đại thiếu gia tặng quà cũng độc nhất vô nhị.”

 

Phó Tế Quân phủ nhận.

 

Ôn Hướng Chúc cho rằng Nguyễn Chi Nhiên chỉ là một đứa nhỏ nào đó trong giới làm ăn của Phó Tế Quân. Tuy Phó gia giàu nứt vách, nhưng Phó Tế Quân cũng loại dễ gần, bao nhiêu tài sản trong nhà cũng để cho em tiện nghi , một gây dựng sự nghiệp, hơn khác một bậc.

 

Ôn Hướng Chúc và Liêu? Phó Tế Quân lớn lên từ nhỏ, cũng từng thấy vì tức giận mà đốt cháy cả thư phòng của cha năm 18 tuổi.

 

Làm gì ai thấy Phó Tế Quân thở dài?

 

Vậy mà hôm nay, thở dài.

 

Ôn Hướng Chúc nghi hoặc, khẽ nhíu mày.

 

Chỉ thấy Phó Tế Quân , ánh mắt lạnh nhạt, giọng lạnh băng: “Lại đây.”

 

Nguyễn Chi Nhiên lau nước mắt, mắt sưng đỏ, ngoan ngoãn bước tới, giọng mềm nhẹ khẽ gọi:

 

“Phó .”

 

Phó Tế Quân nhướn mày, giọng trách móc lộ chút dung túng.

 

“Khóc cái gì?”

 

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu: “Em .”

 

Phó Tế Quân hạ giọng, giọng điệu lạnh lẽo:

 

“Nói dối thì ở đây luôn .”

 

Nguyễn Chi Nhiên hoảng hốt, nước mắt trào , luống cuống nắm lấy vạt áo của : “Em nhầm, em… em tưởng đem em tặng khác… Phó , xin , em sai .”

 

“Em…” Phó Tế Quân nghẹn lời.

 

Hóa là vì hiểu lầm.

 

Nhìn khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, sưng đỏ đáng thương , Phó Tế Quân mím môi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ nhạt.

 

Bị vứt bỏ… đúng là thứ mà thanh niên sợ hãi nhất.

 

Thật sự là quá dễ dỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-10.html.]

 

Anh cầm khăn giấy bàn, nhẹ nhàng lau giọt lệ nơi khóe mắt Nguyễn Chi Nhiên, thấp giọng : “Nói chuyện thì cho rõ, lời cũng cho rõ.”

 

Nguyễn Chi Nhiên theo bản năng ngẩng mặt lên…

 

Phó Tế Quân trong lòng thầm c.h.ử.i một câu thô tục.

 

Anh cúi đầu, ngậm lấy cánh môi mềm mại đáng thương . Nguyễn Chi Nhiên còn kịp kêu lên, tiếng la Phó Tế Quân nuốt mất.

 

Khăn giấy trong tay rơi xuống, che khuất tầm mắt một chút, để lộ đôi mắt nhắm chặt của Phó Tế Quân, đuôi mắt cong lên, hàng mi dài khẽ rung, ngay mắt phóng đại rõ ràng.

 

Nguyễn Chi Nhiên nghĩ thầm: Lông mi của Phó tiên thật là dài.

 

Sau lưng đụng vách tường, Nguyễn Chi Nhiên cũng ngoan ngoãn mà nhắm mắt .

 

Phó hôn làm an tâm, trong thở nồng nặc mùi Absinthe, mới nhận , cũng .

 

Nguyễn Chi Nhiên kiễng chân, đem nhích lên gần hơn.

 

Người đàn ông ôm lấy eo , dùng sức, hai cơ thể liền dán sát , hôn càng sâu, càng làm nghẹt thở.

 

Nguyễn Chi Nhiên can đảm đưa tay vuốt ve bờ vai rắn chắc của , mò lên cổ.

 

Phó Tế Quân tiến lên một bước, vây giữa vách tường và chính , để một khe hở nào.

 

Cốc cốc —— gõ ——

 

“Tế Quân.”

 

Bên cạnh vách tường của Nguyễn Chi Nhiên, khống chế khí sáng lên, lộ khuôn mặt và giọng của Ôn Hướng Chúc.

 

Nguyễn Chi Nhiên vội vàng đẩy nam nhân , cúi gằm đầu sát ngực.

 

Phó Tế Quân nhếch khóe miệng, giọng vẫn treo khống chế khí, tay bóp lấy gáy thanh niên, cúi đầu hôn nữa.

 

“Khoan ,” Nguyễn Chi Nhiên lúng búng lên tiếng, cho Phó Tế Quân một cơ hội công phá thành trì, “Khoan, em… .”

 

Phó Tế Quân hôn đủ , sờ đủ , mới buông .

 

Lúc khống chế khí vang lên ba hồi, đều cắt đứt.

 

Nguyễn Chi Nhiên đỏ mặt tới mức thể , thở dốc , “Phó , bên ngoài… còn .”

 

Phó Tế Quân khẽ , vẫn vây Nguyễn Chi Nhiên , lòng bàn tay vuốt qua khóe miệng ướt át của , “Em còn , là ai câu dẫn ?”

 

“Không , em…” Nguyễn Chi Nhiên giải thích, Phó Tế Quân mở cửa.

 

Nguyễn Chi Nhiên nhanh chóng lùi , giơ tay che mặt.

 

“Làm gì mà lâu như .” Ôn Hướng Chúc nhỏ giọng hỏi Phó Tế Quân, sót chữ nào truyền tai Nguyễn Chi Nhiên.

 

Phó Tế Quân đáp, “Dỗ .”

 

Ôn Hướng Chúc vòng qua cạnh Nguyễn Chi Nhiên, lễ phép hỏi, “Chọn ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên hổ ngẩng đầu, Ôn Hướng Chúc chớp mắt mấy cái như sợ nhầm, “Cậu sốt ? Mặt đỏ rần như .”

 

Phó Tế Quân Nguyễn Chi Nhiên: “Ừ, chắc sốt.”

 

Nguyễn Chi Nhiên trợn to mắt .

 

Phó , cái gì ??

 

nghĩ nhiều quá ? Là nghĩ nhiều quá .

 

Chỉ Ôn Hướng Chúc vẫn còn hỏi: “Vậy cần nghỉ hôm nào ? Ốm thì về nghỉ ngơi .”

 

“Không, cần.” Nguyễn Chi Nhiên nghiêm túc trả lời Ôn Hướng Chúc, “Tôi .”

 

“Không thì , để rót cho chén nước, miệng nứt nẻ kìa, nóng trong hả?”

 

Ôn Hướng Chúc quan tâm khác, Nguyễn Chi Nhiên cũng đáp nhẹ nhàng mà khách khí.

 

Hai trò chuyện qua , Phó Tế Quân nhíu mày, kéo về phía , “Không vòng cổ ? Vậy chuông gió hơn ?”

 

“Không , đều ,” Nguyễn Chi Nhiên dừng một chút, nhỏ giọng , “Anh tặng em là em đều thích.”

 

Chỉ hai họ thấy âm lượng nhỏ như muỗi kêu .

 

Phó Tế Quân hài lòng, giống như khen thưởng mà xoa nhẹ đỉnh đầu của Nguyễn Chi Nhiên.

 

Ôn Hướng Chúc rót nước xong , liền thấy một màn .

 

Vẫn cảm thấy gì đó đúng, chính là đúng.

 

thể rõ là đúng ở chỗ nào.

 

Phó Tế Quân giờ vẫn là kiểu cái gì cũng chơi thử một chút.

 

mà, từng chơi mà vui vẻ đến mức .

Loading...