Bề Tôi Dưới Trướng - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-08-15 02:13:58
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết Lập bế Lục Ngữ tắm, bôi thuốc lên những vết thương y, lặng lẽ bế y về giường.

 

Lục Ngữ đêm đó ngủ say.

 

Sáng sớm hôm , Lục Ngữ Tiết Lập bế đến bàn dùng bữa sáng, thấy bên ngoài tuyết bay lất phất.

 

Y sai Tiết Lập cõng ngoài ngắm tuyết.

 

Tiết Lập trầm mặc giây lát, xổm xuống mặt Lục Ngữ, để Lục Ngữ tựa lên lưng .

 

Bích Lũy Cung lạnh lẽo, ngoài bọn họ còn ai khác. Phó Hoài Minh lẽ Tiết Lập thù với y, cố ý phái Tiết Lập đến giám sát y, tiện thể cho y nếm trải chút khổ sở.

 

Phó Hoài Minh chắc chắn ngờ, Tiết Lập đối xử với y khá .

 

Lục Ngữ cũng ngờ.

 

Forgiven

Lục Ngữ vòng tay ôm lấy cổ Tiết Lập, đầu tựa lên vai , hiểu chút . Y hỏi Tiết Lập: “Bùi công tử tối qua, là trong lòng của Bệ hạ các ngươi ?” Giọng y mang theo vẻ hiếu kỳ, như thể chuyện bát quái động trời nào đó, “Thật ngờ, Bệ hạ các ngươi, cái cây sắt đá mà cũng nở hoa đấy.”

 

Tiết Lập đáp lời.

 

Vị Bùi công tử gặp gỡ tân Hoàng khi đày đến vùng đất xa xôi, thể chút yếu ớt, nhưng tấm lòng vô cùng lương thiện, các tâm phúc của tân Hoàng đều yêu mến y, tân Hoàng càng trực tiếp đón y cung để thái y tận tình điều trị thể.

 

Những chuyện , cần thiết để Lục Ngữ .

 

Lục Ngữ thấy Tiết Lập đáp lời, lờ mờ đoán chuyện gì. Y cũng truy hỏi thêm, giọng vẫn mang theo ý : “Ta thấy bên ngoài một cành mai nở, ở bên tay trái ngươi, ngươi cõng qua đó, hái nó về cắm trong phòng.”

 

Tiết Lập mím môi, cõng Lục Ngữ bước trong tuyết mịn.

 

Tuyết mịn lạnh lẽo rơi xuống gò má Lục Ngữ, khiến Lục Ngữ cảm thấy khá dễ chịu.

 

Cành mai nhanh mắt Lục Ngữ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-toi-duoi-truong/chuong-7.html.]

Lục Ngữ giơ tay hái cành mai xuống, tự ghé mũi ngửi ngửi, thấy khá thơm, đưa đến mũi Tiết Lập, híp mắt hỏi: “Thơm ?”

 

Tiết Lập chỉ cảm thấy một luồng hương lạnh lẽo xộc mũi.

 

Thơm.

 

Tiết Lập thầm trả lời trong lòng, một lời cõng Lục Ngữ về.

 

“Ngươi đừng thích .” Lục Ngữ sấp vai Tiết Lập, dùng giọng trong trẻo của với Tiết Lập, “Ta luôn cưới vợ sinh con, chính là vì sống lâu. Thái y đều tình trạng của , thể sống đến hơn hai mươi tuổi là phi thường lắm , thể cứ mặt dày bám trụ ở nhân gian mãi . Ngươi còn trẻ, đời còn dài lắm, tuyệt đối đừng thích .”

 

Tiết Lập gì.

 

Lục Ngữ tiếp tục : “Ngươi thử nghĩ xem, Tiết gia của các ngươi là sai tịch thu, nhà của ngươi đều là hạ lệnh giết. Giữa chúng thù hận sâu đậm đến nhường nào đúng ? Kịch bản từ tám trăm năm còn ưa chuộng chuyện yêu kẻ thù g.i.ế.c cha .”

 

“Ta thích ngài.” Tiết Lập cuối cùng cũng lên tiếng.

 

“Vậy thì .” Lục Ngữ vòng tay ôm lấy cổ Tiết Lập, thở dài , “Ngươi đó, sẽ thích bất cứ ai.”

 

Tiết Lập cõng Lục Ngữ về giường.

 

Lục Ngữ đưa hoa cho Tiết Lập, bảo Tiết Lập tìm một cái bình cắm giúp y.

 

Tiết Lập lặng lẽ xoay làm theo.

 

Cành mai cắm bình, tỏa hương thơm thoang thoảng, lạnh lẽo.

 

Ngày Tiết Lập đầu tiên gặp Lục Ngữ, đúng là ngày hoa mai nở.

 

Khi đó đang trưởng ức hiếp, chính sự xuất hiện của Lục Ngữ giải vây cho . Huynh trưởng thấy Lục Ngữ liền vội vàng tiến lên nịnh bợ, căn bản còn rảnh để ý tới nữa.

 

Lúc đó với đôi mắt ngấn lệ ngẩng đầu lên, liền thấy Lục Ngữ với nụ nhàn nhạt gương mặt.

 

Sau liên lụy, cung làm nô bộc, vốn còn chút ý niệm sống nào, ngờ Lục Ngữ cố ý đến thăm.

Loading...