Bề Tôi Dưới Trướng - Chương 17

Cập nhật lúc: 2025-08-15 02:19:34
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Ngữ từ nhỏ thông minh.

 

Lục phụ đặc biệt nghiêm khắc với y, hận thể nhét hết hoài bão của đầu Lục Ngữ. Sau Lục Ngữ thi đỗ bảng vàng, Lục phụ càng đắc ý, luôn bảo Lục Ngữ nắm bắt cơ hội để thăng tiến, dù Lục Ngữ thể vẫn luôn , một việc nếu làm nhanh e rằng sẽ làm nữa.

 

“Trời sinh con xuất chúng như , con thể đến thế gian một cách vô ích…” Lục phụ thường xuyên dặn dò Lục Ngữ như .

 

Lục Ngữ mười bảy tuổi thi đỗ bảng vàng, Thánh tâm, đầy mấy năm nắm giữ trọng quyền, thậm chí còn tịch thu gia sản của nhiều . Sau y còn trở mặt với sư phụ và bằng hữu, đày hết bọn họ đến những nơi xa xôi hẻo lánh, ý đồ biến triều đình thành nơi một y quyết định, một tay thúc đẩy chính sách cắt giảm phiên vương.

 

Khi đó mấy vị phiên vương lấy danh nghĩa "dẹp bỏ phe cánh gian thần, phù trợ Quân vương" mà khởi binh, y sắp xếp Phó Hoài Minh xuất binh trấn áp, Phó Hoài Minh là một vương gia hoang dã lớn lên trong chùa, bao giờ coi những phiên vương là thúc bá , chẳng hai lời giúp y dẹp sạch những phiên vương ý mưu nghịch , từng một, nhờ đó lập chiến công hiển hách.

 

Khi đó y gì, Phó Hoài Minh đều làm theo.

 

Cho đến khi y đoạt binh quyền của Phó Hoài Minh, giam lỏng Phó Hoài Minh ở vùng đất xa xôi.

 

Những năm nay hai cách xa vạn dặm, mỗi khi Phó Hoài Minh nhớ đến y, y liền đột ngột phát bệnh. Mỗi khi đến sinh thần của Phó Hoài Minh, y càng một vòng cửa quỷ môn quan.

 

Chỉ vì mạng sống của y là mượn từ Phó Hoài Minh.

 

Phó Hoài Minh hận y thấu xương, tự nhiên cho y mượn nữa.

 

Giờ đây phụ mất, Tiên Hoàng cũng mất, chỉ còn y mặt dày sống vạ vật ở nhân gian.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-toi-duoi-truong/chuong-17.html.]

Phó Hoài Minh xưa nay yêu ghét rõ ràng, yêu thì sống, ghét thì chết, thuần túy và trực tiếp.

 

Phó Hoài Minh hận y vô tình vô nghĩa, hận y bán bạn cầu vinh, hận y trong mắt chỉ công danh lợi lộc, nhưng chỉ vì y sống, nên Phó Hoài Minh nguyện ý chấp nhận tất cả những điều , thậm chí còn cố gắng dùng thứ y để giữ y .

 

Nghe thường đặc biệt coi trọng những thứ đổ nhiều tình cảm , dù nó hảo, dù bảo bối hơn, họ cũng nỡ vứt bỏ.

 

Đáng lẽ vứt bỏ từ lâu .

 

“Được.” Lục Ngữ vùi đầu cổ Phó Hoài Minh, “Ta chỉ thích ngươi.”

 

Cả đời y gánh vác kỳ vọng của nhiều , bọn họ luôn hy vọng y làm những việc mà thường khó thành, luôn cảm thấy y đạt thành tựu mà khác thể sánh bằng mới uổng phí kiếp . Y cũng từng nghĩ nên làm như , và làm. Chỉ điều y phụ lòng ai, duy chỉ Phó Hoài Minh, Phó Hoài Minh…

 

Phó Hoài Minh cảm thấy chất lỏng ấm nóng trượt xuống cổ .

 

Forgiven

Hắn cảm thấy giọt nước mắt cứ nóng ran đến tận đáy lòng .

 

Hơn một tháng qua, dù đối xử với Lục Ngữ thế nào, Lục Ngữ luôn mỉm , hề lộ chút đau khổ buồn bã nào. Lục Ngữ cũng đau lòng lắm chứ, Lục Ngữ là một cố chấp như , đau lòng cũng , hối hận cũng thừa nhận, là hỏi kỹ, là luôn giận Lục Ngữ, nên mới phát hiện .

 

Phó Hoài Minh ôm chặt Lục Ngữ, chỉ cảm thấy Lục Ngữ nhẹ đến mức khiến kinh hãi. Hắn : “Ta sẽ bao giờ giận ngươi nữa, chúng vẫn như xưa.”

 

Sau đó Phó Hoài Minh mỗi ngày đều đúng giờ đúng bữa cho Lục Ngữ ăn, để Lục Ngữ thể ăn ít nhưng nhiều bữa, béo thêm chút thịt.

 

Khi Lục Ngữ tinh thần thấy rõ lên, liền để Lục Ngữ cùng tiếp kiến triều thần.

Loading...