Bề Tôi Dưới Trướng - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-08-15 02:17:19
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy năm gần đây, mỗi khi đến sinh thần của Phó Hoài Minh, Lục Ngữ đều sẽ đổ bệnh nặng một trận, tất cả là vì Phó Hoài Minh hận y thấu xương, đến nỗi Lục Ngữ mỗi đều một vòng cổng quỷ môn quan.

 

Ngày thường càng liên tục tái phát bệnh.

 

Phó Hoài Minh đương nhiên hận Lục Ngữ, làm cam lòng tiếp tục cho Lục Ngữ mượn mệnh.

 

Những năm Lục Ngữ bề ngoài thì vẻ vang vô hạn, nhưng thực tế một thật sự tri kỷ nào, cái gọi là phú quý vinh hoa càng thời gian hưởng thụ. Đằng nào thì triều đình cũng sẽ còn chỗ cho Lục Ngữ nữa, Lục Ngữ quả thực cần chịu đựng khổ sở thêm.

 

Hơn nữa Phó Hoài Minh giờ đây là Thiên Tử, nếu cố ép cho Lục Ngữ mượn mệnh chắc chắn sẽ thoát khỏi thiên khiển.

 

Thanh Hư đạo trưởng thở dài : “Chẳng bao lâu nữa, là tháng Hai …”

 

“Ta thích tháng Hai. Đến lúc đó băng tan tuyết chảy, hoa đều nở rộ, là thời khắc nhất trong năm.” Lục Ngữ : “Ngài mau , xa một chút, ngàn vạn đừng nhắc chuyện mượn mệnh gì nữa, nếu bệ hạ khi sẽ hỏi tội ngài.”

 

Thanh Hư đạo trưởng đối với chuyện lòng hổ thẹn: “Lúc đó kể hết lợi hại cho , là cố ép đúc bùa. Hắn tự cầu làm, thể hỏi tội ?”

 

“Lòng sẽ đổi.” Lục Ngữ : “Dù cho khi đó là thật lòng thật , chừng sẽ hối hận. Huống hồ cũng là thật sự đang mượn tuổi thọ của , nếu ngài quả thực lợi hại đến , chắc chắn sẽ làm chuyện ngốc nghếch .”

 

Quyết định bốc đồng thời niên thiếu, làm thể tính toán .

 

Bất cứ ai tuổi thọ của khác mượn mười năm một cách vô ích, trong lòng chắc chắn sẽ vui vẻ gì.

 

Thanh Hư đạo trưởng Lục Ngữ thở dài một tiếng, lắc đầu bỏ .

 

Lục Ngữ tựa gối nửa nhắm mắt, lúc thì nghĩ đến chuyện trong mơ, lúc nghĩ đến chuyện Phó Hoài Minh cõng y lên Thanh Dương Sơn.

 

Cả đời tự nhận từng phụ lòng bất cứ ai, chỉ trừ Phó Hoài Minh.

 

Y nợ Phó Hoài Minh đủ nhiều , nếu tiếp tục sống chỉ sẽ càng nợ nhiều hơn, vĩnh viễn thể trả hết.

 

y trả mạng cho Phó Hoài Minh.

 

Đến tháng Hai xuân ấm hoa nở, chính là sinh thần của Phó Hoài Minh.

 

Nếu gì bất ngờ, y hẳn sẽ c.h.ế.t lúc đó.

 

Nếu bất ngờ, thì là sớm hơn một chút…

 

Khi Phó Hoài Minh từ bên ngoài bước , thứ thấy chính là Lục Ngữ an tĩnh giường, như thể ngủ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-toi-duoi-truong/chuong-14.html.]

Lục Ngữ hôn mê ròng rã sáu ngày sáu đêm, Liễu thái y đành bó tay.

 

Liễu thái y , Lục Ngữ nếu tỉnh , thì sẽ bao giờ tỉnh nữa.

 

Hắn sai đến Thanh Dương Sơn mời Thanh Hư đạo trưởng đến, cuối cùng cũng tin Lục Ngữ tỉnh .

 

Phó Hoài Minh ôm Lục Ngữ lên.

 

Mi mắt Lục Ngữ khẽ run.

 

Phó Hoài Minh ôm Lục Ngữ tắm, sai mang cháo đến, đút cho Lục Ngữ ăn.

 

Nhìn Lục Ngữ từng ngụm từng ngụm ăn hết cháo, tim Phó Hoài Minh mới trở về đúng vị trí.

 

Lục Ngữ tỉnh , Lục Ngữ ăn , Lục Ngữ chắc chắn sẽ sống sót.

 

Lục Ngữ chắc chắn sẽ sống thật lâu.

 

Những gì Lục Ngữ , đều thể cho ? Chỉ cần Lục Ngữ , sẽ cho. Lục Ngữ là thông minh như , tại cứ chọc tức giận?

 

Hắn chỉ Lục Ngữ cúi đầu, Lục Ngữ nhận , chỉ cần Lục Ngữ một câu “Ta hối hận ”, sẽ giận Lục Ngữ nữa, họ sẽ , giống như .

 

“Lục Ngữ.” Phó Hoài Minh ôm chặt lòng, gọi tên y.

 

Lục Ngữ gì.

 

Phó Hoài Minh : “Ta điều tra rõ ràng , ngươi làm gì sai, những kẻ đó đều đáng giết. Ngươi cũng lòng bất trung, là Hoàng tin ngươi.”

 

Phó Hoài Minh từ khi đăng cơ tìm tội chứng của Lục Ngữ, đáng tiếc là chẳng tìm thấy gì cả.

 

Những trong triều đình vì Lục Ngữ cầu tình cũng là phe cánh của y, thậm chí phần lớn đều bất đồng chính kiến với Lục Ngữ, từng tranh cãi gay gắt triều hội; Lục Ngữ làm quan mười năm trong sạch, từng làm điều gì với giang sơn xã tắc, ngược những mà y cho là c.h.ế.t oan từng mang đầy tội ác.

 

Chỉ vì Phó Hoài Minh quá căm hận Lục Ngữ, nên mới làm ngơ bằng chứng bày mắt.

 

Thế nhưng Liễu lão thái y với , chính Lục Ngữ tỉnh nữa.

Forgiven

 

Lần tới Lục Ngữ phát bệnh, lẽ sẽ bao giờ mở mắt nữa.

 

Phó Hoài Minh khàn giọng : “Ta tin ngươi, sẽ luôn tin ngươi,” ôm chặt trong lòng hơn, bàn tay ngừng run rẩy, giọng mang theo sự cầu khẩn, “Chờ ngươi khỏi bệnh thì đến làm Thừa tướng của , ?”

 

Hắn Lục Ngữ cúi đầu nữa, Lục Ngữ nhận nữa, chỉ Lục Ngữ sống.

Loading...