Nóc nhà là nơi dễ khác lợi dụng sơ hở nhất, đội tuần tra cấm vệ đương nhiên đặc biệt chú ý. Từ xa thấy hai leo lên nóc nhà, cấm vệ tuần tra lập tức tìm thống lĩnh của họ.
Thống lĩnh cấm vệ là tâm phúc của Phó Hoài Minh, rõ Phó Hoài Minh đối với trong Bích Lũy Cung một thứ tình cảm cắt đứt, gỡ . Hắn kỹ , nhận hai đang tựa nóc nhà, trong lòng thầm nhủ chuyện lành, bệ hạ của họ cắm sừng !
Dù đó là một thái giám, nhưng ôm như cũng lắm ?
Thống lĩnh cấm vệ liền thẳng đến chỗ Phó Hoài Minh bẩm báo chuyện .
Phó Hoài Minh xong lời thống lĩnh cấm vệ, sắc mặt âm trầm đến mức thể nhỏ nước. Hắn từ chối tin những lời quỷ quái đó: “Người nhà của Tiết Lập đều c.h.ế.t trong tay Lục Ngữ, lẽ nào còn thể động lòng với Lục Ngữ ư?”
Thống lĩnh cấm vệ trong lòng khỏi lầm bầm: Thuở ngài còn suýt c.h.ế.t trong tay y, thấy ngài nỡ lòng nào làm gì y !
Lời như thống lĩnh cấm vệ rốt cuộc dám , chỉ quả quyết : “Là thần tận mắt chứng kiến, lẽ nào còn thể giả ? Bệ hạ bây giờ xem một chuyến, chừng còn kịp lúc!”
Phó Hoài Minh đặt tấu chương trong tay xuống, im lặng dậy bước ngoài. Hắn sải bước nhanh về phía Bích Lũy Cung, đến ngoài Bích Lũy Cung ngẩng đầu lên, nóc nhà ai.
Phó Hoài Minh chằm chằm thống lĩnh cấm vệ bên cạnh.
Thống lĩnh cấm vệ : “Có lẽ về phòng , nãy chỉ một thần thấy, mà là những khác phát hiện đến báo cho thần!”
Phó Hoài Minh với vẻ mặt lạnh lùng bước Bích Lũy Cung.
Lục Ngữ ngủ .
Tiết Lập đang canh giữ bên ngoài.
Mọi thứ trông gì bất thường.
Thấy Phó Hoài Minh bước , Tiết Lập quỳ xuống hành lễ.
Phó Hoài Minh cho dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-toi-duoi-truong/chuong-11.html.]
Tiết Lập lẳng lặng quỳ, sống lưng thẳng tắp.
Phó Hoài Minh nghiến răng hỏi: “Các ngươi nãy đang làm gì?”
Tiết Lập im lặng đáp.
Thấy Phó Hoài Minh đến với khí thế đầy hung hăng, tâm tư của lẽ thể giấu nữa .
Thế nhưng ngay mắt, làm thể nhịn đáp ứng thỉnh cầu của Lục Ngữ?
Cậu hận thể mọc thêm đôi cánh mang Lục Ngữ bay ngoài cung, đưa Lục Ngữ đến tất cả những nơi y đến, để Lục Ngữ thể vui vẻ sống nốt những ngày cuối cùng.
Forgiven
Trong tất cả những yêu cầu mà Lục Ngữ đưa , điều duy nhất làm chính là “ thích y”.
Phó Hoài Minh thấy Tiết Lập quỳ thẳng tắp ở đó, hề ý biện bạch cho , lập tức nổi trận lôi đình: “Người , lôi đánh chết!”
“Dừng tay!”
Lục Ngữ mặc đơn y, từ nội điện bước . Y lâu ở vị trí cao, khí thế tự nhiên khác hẳn thường, một tiếng quát lớn liền khiến cấm vệ đang tiến lên bắt giữ vô thức dừng bước.
Lục Ngữ mặc ít, hình càng thêm gầy yếu. Y chắn mặt Tiết Lập, đối diện ánh mắt giận dữ của Phó Hoài Minh: “Tùy tiện hạ lệnh đánh c.h.ế.t , bệ hạ lẽ nào làm hôn quân !”
Phó Hoài Minh tức đến bật : “Ngươi dám ngươi với tư tình? Ngươi với ôm ân ân ái ái, chỉ một thấy!”
Lục Ngữ rũ mắt : “Ta với bệ hạ thích, dẫu tư tình với tất cả đàn ông trong thiên hạ, thì cũng phạm luật pháp nào? Dù bệ hạ là Thiên Tử, cũng thể lạm sát vô tội!”
Phó Hoài Minh hít sâu một .
Hắn sớm nên Lục Ngữ vĩnh viễn bao giờ nghĩ !
“Không thích ? Ta đây sẽ bảo soạn chiếu phong ngươi làm mỹ nhân, hợp với ngươi bao.” Phó Hoài Minh lệnh cho cấm vệ đang ngây tại chỗ: “Còn đực đó làm gì, mau lôi , để Lục mỹ nhân của xem rõ kẻ tư tình với y sẽ kết cục !”