Bé Ngốc Beta Bị Enigma Lừa Tới Cấn Bầu - Chap 5
Cập nhật lúc: 2026-03-23 03:11:28
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không cho , lén xem Omega ?”
Quyền Tông tiến gần. Thân hình cao lớn của phủ xuống, gần như che kín Du Tuân. Những ngón tay rõ khớp giữ lấy đùi — da thịt— cho khép .
“Đã làm ‘ bầu’ , còn tìm vợ nữa ?”
Lòng bàn tay thô đặt lên tấm chăn, ấm dường như xuyên qua lớp vải, lan tới đùi Du Tuân.
Trước ánh mắt của , Quyền Tông dứt khoát kéo từng chút một tấm chăn mà đang kẹp .
Du Tuân kêu lên một tiếng.
Vừa kêu xong hối hận—chính cũng rõ giọng , chẳng “thẳng” chút nào.
Cậu còn cảm nhận ánh mắt tối của đang dừng ở chỗ đó.
Xong .
Trong lòng rối lên, lo rằng tiếp theo sẽ xảy những chuyện mà một “trai thẳng” chấp nhận nổi—nhưng là điều bác sĩ từng khuyên để… bổ sung cái gọi là “mùi tin tức tố”.
“Anh làm gì !”
Du Tuân luống cuống giằng chăn, che kín , rõ ràng là càng giấu càng lộ. vẫn cố tỏ mạnh mẽ mà trách:
“Sao giật chăn của !”
Hầu kết Quyền Tông khẽ động. Rõ ràng cũng ngờ Du Tuân… mặc gì bên trong.
Người trưởng thành hơn vẫn bình tĩnh hơn hẳn.
“Chăn của ?” chậm rãi, “Trai thẳng mà mang thai, chui chăn của đàn ông khác, còn đây là chăn của ?”
Nghe như thể… thích chăn của .
Mặt Du Tuân đỏ bừng.
“Thì… thì xâm phạm riêng tư của !”
“Ừ,” Quyền Tông thản nhiên nhận, “phòng , chăn … cũng là ‘riêng tư’ của ?”
Du Tuân trong chăn của , mặt đỏ lên, đáp . Ngồi yên, nghiêng ngả suýt ngã xuống mép giường.
Quyền Tông đưa tay kéo , ôm lòng.
“Giải thích , mấy thứ gửi cho là gì?”
Du Tuân ấp úng. Chuyện khiến đầu óc rối tung, nhất thời nghĩ lý do nào để lấp liếm.
“Bởi vì… bởi vì…”
Cuối cùng sang trách ngược:
“Anh tự nhiên xông làm gì! Tôi bảo chờ mà, thấy còn đang giường !”
“Phòng , ?” Quyền Tông khẽ . Không để cãi , tiếp:
“Hay là là chủ nhân còn của căn phòng ? Một ‘trai thẳng đang mang thai’?”
“……”
Du Tuân đỏ bừng cả .
may là Quyền Tông tiếp tục hỏi về mấy file gửi nhầm.
Cậu vội chuyển đề tài, giả vờ như chuyện gì:
“Đừng nữa … tối nay ăn gì?”
Giọng trách móc, như tiện thể nhắc:
“Quần áo đưa … chẳng mùi gì cả.”
Nghe như đang giục làm tròn trách nhiệm.
“Cậu ăn gì?”
Quyền Tông nhắc chuyện cũ nữa. Tay lớn ấm áp đặt lên cổ , tay ôm lòng, tự nhiên nhưng cũng mạnh mẽ đan tay với .
Khung lớn, chỉ cần vòng tay nhẹ là như ôm trọn lòng.
Du Tuân là beta, tự nhận chẳng gì đặc biệt, giãy hai cái thoát, đành mặc kệ.
hai đàn ông nắm tay … vẫn thấy kỳ kỳ.
Cậu liếc xuống—tay nhỏ hơn hẳn, bàn tay lớn giữ chặt.
Mí mắt giật giật.
“Ăn gì… để nghĩ…”
Còn xong—
“Định ăn Omega ?” Quyền Tông hỏi.
Giọng bình thường, như chỉ hỏi vu vơ.
cánh tay ôm siết chặt hơn.
“Tôi… gửi nhầm thôi!”
Quyền Tông vẫn tiếp:
“Đang m.a.n.g t.h.a.i mà chuyên tâm, còn ngoài ‘ăn vụng’?”
Không để kịp phản bác, một tay bế thẳng lên, đặt lên đùi .
Cảm giác nhấc lên khiến Du Tuân khẽ kêu, nhưng thứ khiến chú ý hơn là bàn tay đang đặt lên bụng .
Ấm hơn cơ thể , rõ ràng, mạnh mẽ—nhưng cẩn thận.
Lúc Du Tuân mới thật sự cảm nhận —trong … một đứa bé.
“Thả xuống!”
Miệng vẫn cứng.
“Thả xuống để tìm Omega?”
Nghe thật vô lý.
Cậu chỉ xem ảnh thôi mà!
miệng Quyền Tông như thành chuyện lớn.
Anh giữ dễ dàng—một tay đủ khống chế. Giờ ép đối diện, hai chân tách , mà vẫn rảnh tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-ngoc-beta-bi-enigma-lua-toi-can-bau/chap-5.html.]
Bàn tay vỗ nhẹ lên —như nhắc nhở, cũng như cảnh cáo.
“Cậu cần bổ sung… mùi của .”
“Chúng … ăn !” Du Tuân suýt c.ắ.n trúng lưỡi, “Tôi sai !”
Cậu cảm nhận rõ tư thế … dễ biến thành cái mà bác sĩ từng .
chuẩn tâm lý.
“Tôi… cần!”
“Cậu cần.”
Mùi của Quyền Tông dường như xuất hiện.
Mạnh mẽ, áp chế, nhưng khi chạm mang cảm giác dịu dàng khó tả.
Du Tuân mơ hồ nhận —cảm giác giống như ôm, nhưng còn sâu hơn cả một cái ôm.
Có lẽ do đang mang thai.
Cậu thậm chí thấy… mùi đó ở lâu hơn.
Muốn nhiều hơn một chút.
Du Tuân theo bản năng khép chân , nhưng chạm vùng eo rắn chắc của Quyền Tông.
Cậu lập tức dám cử động nữa, run nhẹ:
“Anh… đừng thả mùi của .”
Quyền Tông tiện tay chỉnh nhiệt độ trong phòng cao hơn một chút, dù đó vốn .
“Không ?”
Nghe câu đó, Du Tuân chợt nhớ khi hỏi cần giúp —cũng là giọng điệu . Trong lòng càng lúc càng rối, rõ ràng vẫn là trai thẳng mà!
“Không … là từ từ, từng bước một. Không thể nhanh như . Khi nào bổ sung cũng , vội.”
“Ừ,” Quyền Tông như chỉ một nửa, “ bắt đầu từ cái đơn giản nhất.”
Anh mở tài liệu bác sĩ gửi, chiếu mặt, nhẹ nhàng nhưng cho từ chối, xoay mặt Du Tuân về phía đó.
Giọng giống như đang dỗ:
“Cho , mục đầu tiên là gì?”
Du Tuân hổ đến mức nhắm mắt , nhưng cảm nhận rõ vẫn đang chờ, còn khẽ vỗ như thúc giục.
Cậu miễn cưỡng :
“Cái… cái đầu là… nắm tay nhiều hơn.”
Cậu cố tình chọn cái nhẹ nhất, tránh xa mục “hôn”.
Quyền Tông lắc đầu:
“Vừa nãy nắm lâu , tác dụng.”
“Chọn .”
Du Tuân c.ắ.n răng.
Nói ôm chắc cũng vô ích. Rõ ràng đang ép chọn cái đầu tiên.
Đáng ghét!
Ỷ việc là cha của đứa bé, thể rời xa , nên làm gì thì làm với .
… thật sự cần thứ đó.
Mùi của Quyền Tông.
Dù nhận rõ, nhưng Du Tuân vẫn cảm thấy trong phòng lúc mùi đó dày đặc đến mức khó bỏ qua.
Như thể… đang chủ động tiến gần.
Du Tuân đỏ mặt, tự nhủ vài —trai thẳng hôn vẫn là trai thẳng.
khi gương mặt —sống mũi cao, đôi mắt tối sâu, đường nét lạnh lùng—
Mọi chuẩn tâm lý đều sụp đổ.
Cậu gì.
Quyền Tông còn mềm mỏng như , mà “hiểu chuyện” hỏi:
“Ngại? Hay ?”
Rồi tự nhận phần chủ động:
“Tôi cũng . Chúng cùng học.”
Nói xong, đặt tay lên cổ , khép mắt, cúi xuống.
Du Tuân kịp né.
Hơi ấm từ chỗ chạm lan . Cậu quên mất đang định , miệng hé, liền nắm lấy cơ hội.
Đây là đầu tiên, khi tỉnh táo, gần gũi với một — còn là một đàn ông—đến .
Âm thanh khẽ vang bên tai.
Cậu giữ , thở rối loạn tràn giữa môi, rơi xuống cổ.
Quyền Tông dù kiềm chế, vẫn giấu sự chiếm hữu.
Anh hề nhẹ nhàng.
Như đang giành lấy thứ thuộc về , buông.
Du Tuân cảm thấy thứ như mất kiểm soát. Cậu theo kịp, chịu nổi nhịp điệu dồn dập đó.
Quá nhiều.
Quá gần.
Cậu thấy khó chịu, gần như , đưa tay đẩy , nhưng giữ .
Bị ép tiếp tục.
Du Tuân vốn quen tự bảo vệ trong những tình huống thế .
Như lúc .
Cậu giãy giụa trong lòng , loạn xạ, khẽ đ.á.n.h nhẹ lên đùi như nhắc nhở.