Bé Ngốc Beta Bị Enigma Lừa Tới Cấn Bầu - Chap 4

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-23 03:07:47
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quyền Tông dừng , ánh mắt dừng , chậm rãi quan sát như đang thưởng thức.

Du Tuân đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm .

Cậu quá quen với ánh — dò xét, chiếm hữu, hề che giấu.

Đó là ánh mắt của một đàn ông cao lớn, lạnh lùng, mang theo ham rõ ràng.

Trước đây, Du Tuân thể thản nhiên nghĩ rằng khác vài cũng chẳng .

bây giờ…

Cậu chẳng còn tâm trí nghĩ là “thẳng nam” nữa. Chỉ thấy bản nên trong chăn của một đàn ông như . Thế là mặt đỏ bừng, vội vàng chui ngược trong chăn.

“Anh… gõ cửa…”

Quyền Tông tự nhiên kéo khỏi chăn.

Du Tuân là Beta, dù xảy chuyện gì, cũng thể lưu dấu vết lâu dài của đối phương. Lúc , chỉ còn phảng phất một chút thở của Enigma.

Quyền Tông thoáng nghĩ — nếu giữ bên , để luôn ở trong gian của , thì lẽ mùi hương và dấu vết của sẽ luôn ở .

động tác của dịu dàng.

Anh khẽ đặt tay lên gáy Du Tuân, nghiêng đầu hôn nhẹ lên khóe môi , cầm cốc nước định cho uống.

Du Tuân ngây .

Mọi thứ diễn quá tự nhiên, quá áp đảo, khiến kịp phản ứng thì “chiếm tiện nghi” nữa.

“Anh… gõ cửa…”

Cậu lặp câu hỏi, giọng ngơ ngác.

Quyền Tông hỏi :

“Phòng của , cần gõ cửa ?”

“… …” Du Tuân rối loạn, “Vậy hôn ? Tôi là thẳng nam mà!”

Cậu như tìm lý do, liền một mạch:

“Chuyện hôm qua chỉ là ngoài ý ! Tôi cảm ơn cứu , nhưng mà… nhưng mà…”

Cậu nhanh, sặc, ho lên.

Quyền Tông kéo lòng, vỗ lưng:

“Đỡ hơn ?”

“… Đỡ .”

Du Tuân thoải mái, thoát , nhưng cánh tay đối phương quá mạnh. Tối qua rõ — thể dễ dàng nhấc bổng chỉ bằng một tay.

Bây giờ ôm , thể thoát.

Bàn tay vỗ lưng nóng hơn nhiệt độ cơ thể , khiến cảm giác như bỏng, dù động tác chừng mực, chỉ đặt tấm lưng trắng mảnh.

Quyền Tông nhẹ giọng:

“Tiếp tục , làm ?”

Du Tuân kéo chăn chắn giữa hai , cố tỏ kiên quyết:

“Anh thể mật với như ! Tôi là thẳng nam!”

Quyền Tông đặt cốc nước xuống đầu giường. Tiếng chạm nhẹ khiến tai Du Tuân khẽ giật như mèo con.

Cậu bắt đầu lo — quá ? Có làm khó chịu ?

Quyền Tông ôn hòa :

“Ừ, là suy nghĩ chu đáo. Để bù đây vài ngày ? Mọi chi phí lo.”

Du Tuân do dự:

“Như lắm… về nhà. Hay là đưa tiền cho cũng …”

Nói xong vội vàng bổ sung:

“Không cần cần! Anh cứu , còn kịp cảm ơn…”

Quyền Tông , khẽ .

Du Tuân bỗng linh cảm .

Rồi đàn ông mặt — luôn lạnh lùng, xa cách — hỏi một câu:

“Nếu cảm ơn… thì ở bên .”

“… ”

Du Tuân há miệng, làm một hành động “ngốc” — chui trong chăn của Quyền Tông.

Người nãy còn mạnh miệng là thẳng nam, giờ trốn chăn của “làm gì đó” với như tìm nơi an .

Cậu ló đầu :

“Anh đang trêu đấy !”

Cậu bực bội:

“Tôi là thẳng nam ! Tôi . Anh lấy giúp bộ quần áo ?”

Quyền Tông tỏ khó chịu khi từ chối, chỉ một lúc — ánh mắt khiến Du Tuân thấy lạnh sống lưng.

Rồi chậm rãi:

“Người bỏ t.h.u.ố.c chỉ một. Đều là con cháu các gia tộc lớn. Nếu hôm đó giải tác dụng thuốc, thể tổn thương thần kinh.”

Du Tuân nhớ đến kẻ giả Omega , tức tủi.

“Vẫn còn vài kẻ bắt. Nếu rời …”

Du Tuân lập tức hiểu — nếu rời , những đó thể tìm đến , thậm chí còn tệ hơn…

“Không nữa, nữa!”

Mắt sáng lên, Quyền Tông:

“Ngài Quyền, thật .”

Người đàn ông , giọng trầm xuống:

“Có thể gọi tên .”

“Quyền Tông!” Du Tuân gọi một tiếng. Khi thấy ánh mắt Quyền Tông , giọng hạ xuống, ngoan ngoãn hẳn : “Anh đừng quản nữa ? Hôm nay chỉ tắm nước lạnh thôi, nóng quá.”

Quyền Tông vẫn kiên nhẫn, nhưng giọng điệu thì dứt khoát: “Có thể dùng nước ấm.”

Du Tuân thật sự mãi trong phòng tắm với một Enigma, còn là một đàn ông như lâu đến thế.

cũng dùng vòi tắm ở đây, thiết kế quá phức tạp, ở nhà cũng điều kiện dùng loại như , nên chỉ thể nhờ Quyền Tông.

Hơn nữa, Quyền Tông ép tắm ở phòng tắm trong phòng ngủ chính, cho dùng phòng tắm dành cho khách.

Du Tuân nóng dối. Cậu thật sự cảm thấy trong chút bức bối khó chịu, so với giả sốt đó thì đỡ hơn, vẫn còn giữ tỉnh táo.

Cảm giác nóng bức khiến làm gì đó, nhưng vì ngại, đang ở nhà khác, nên làm chuyện đó trong phòng tắm , vì mới tắm nước lạnh.

Thấy thuyết phục , mà thì càng lúc càng nóng, Du Tuân đành chịu thua: “Ừ… ừ.”

Quyền Tông làm theo, chỉnh nước ấm cho : “Nhớ nửa tiếng lên tiếng một , nếu sẽ vì lo mà kiểm tra.”

Du Tuân tiễn khỏi phòng.

Hành động tự nhiên, như thể quen với việc ở đây.

Quyền Tông . Du Tuân vẫn còn cứng miệng là trai thẳng.

Quyền Tông cúi mắt, khẽ .

Nói là nước ấm, nhưng thật nóng.

Không đến mức bỏng, nhiệt độ , nhưng giống kiểu mát dịu mà Du Tuân tưởng tượng.

Càng tắm, Du Tuân càng thấy nóng hơn.

Cậu vuốt tóc , lộ gương mặt sáng sủa.

Cuối cùng nhịn , mượn dòng nước che , nhẹ nhàng chạm thử một chút.

Cậu tự trấn an , chỉ là kiểm tra xem vấn đề gì thôi.

Quyền Tông quá áp đặt, lúc đó chỉ thể… làm khi cho phép.

Nếu hỏng thì ?

Cậu chỉ kiểm tra thôi.

Cậu thậm chí nhận qua nửa tiếng, cứ chìm trong những suy nghĩ và cảm xúc hỗn loạn.

Du Tuân chút chán nản và buồn bã, hình như… thật sự vấn đề .

Sau còn thể làm một trai thẳng bình thường nữa ?

Cậu thấy tiếng gõ cửa mơ hồ. Một lúc , cửa kính mờ kéo , thấy Quyền Tông.

Ánh mắt Quyền Tông tối và sâu hơn bình thường, mang theo cảm giác nguy hiểm và kiểm soát.

Khiến Du Tuân nhớ cảm giác khống chế, thứ đều theo, khi nào sẽ thỏa mãn, cũng khi nào sẽ như ý, kích thích, mơ hồ, nguy hiểm.

Đầu óc Du Tuân trống rỗng, như pháo hoa nổ tung, hiện lên những ảo ảnh rực rỡ.

Cậu ngây nghĩ: xong … hình như thật sự thể làm trai thẳng nữa.

Du Tuân sống ở nhà Quyền Tông hai ngày mà như đống lửa.

Cậu gần như van xin để ngủ ở phòng khách, luôn tìm cách tránh mặt.

Chuyện hôm đó về vượt khỏi tầm kiểm soát.

Cậu cố giữ lấy cái gọi là “trai thẳng”, nghĩ tới nghĩ lui, suy tính .

Khi Quyền Tông hỏi xem kết cục của mấy Alpha , Du Tuân liền viện cớ ngủ, làm bài, ôn tập… chung là kiếm đại lý do. Nhân lúc Quyền Tông ngoài xử lý công việc, lén bỏ .

Để tránh tìm, Du Tuân để một lá thư, cần thời gian suy nghĩ về đề nghị hôm đó của Quyền Tông, nhanh chóng chuyển , quên chặn hết liên lạc với .

Cậu nghĩ làm thì xu hướng của sẽ trở bình thường.

Du Tuân tự cho rằng trở là một trai thẳng chỉnh, gì lệch lạc nữa.

Bằng chứng là mấy ngày nay xin nghỉ học, ở lì trong nhà, gọi đồ ăn ngoài. Có giao hàng là Alpha.

Kết quả mùi pheromone còn sót làm khó chịu đến mức mất hết cảm giác thèm ăn.

Không do mấy ngày gần đây ở cạnh Quyền Tông quá nhiều , Du Tuân luôn cảm thấy thoang thoảng ngửi mùi pheromone của khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-ngoc-beta-bi-enigma-lua-toi-can-bau/chap-4.html.]

Trước đây từng chuyện . Cậu là beta, theo lý thì thể ngửi thấy.

Điều đó khiến yên tâm hơn về việc vẫn là trai thẳng. Theo nghĩ, nếu xu hướng đổi thì sẽ thấy khó chịu với mùi của Alpha.

Cậu khá hài lòng.

một vòng, cuối cùng vẫn là trai thẳng.

Du Tuân vẫn thích mấy cô Omega dễ thương.

Ban đêm.

Du Tuân mơ.

Không do ban ngày nghĩ gì nên đêm mơ thấy nấy, do mùi pheromone ban ngày khiến ảnh hưởng.

Cậu mơ thấy Quyền Tông nhẹ nhàng xoa gáy , tay nâng lên, để trọn trong lòng , hỏi: “Nhớ ?”

Sau khi tự chứng minh là trai thẳng, Du Tuân thấy tự tin hơn hẳn:

“Tôi nhớ.”

“Thật ?” Enigma như đang , dễ dàng ôm chặt lấy .

Dù bên ngoài ai cũng Quyền Tông lạnh lùng khó gần, nhưng trong mắt Du Tuân, khá . Dù đôi khi mạnh mẽ, quản , lúc nào cũng chịu dừng khi , nhưng thực vẫn khá chiều chuộng và dịu dàng.

Như lúc , dù ôm chặt , nhưng hề khiến khó chịu.

Du Tuân khẽ giãy, đùi .

Cậu là trai thẳng mà.

Lại Quyền Tông : “Không nhớ, quần bẩn?”

“Không thể nào!”

Du Tuân ngơ ngác theo ánh mắt , đưa tay kiểm tra.

Cậu chợt hiểu , khẽ thở một , tóc đen dính má, làn da ửng lên khác thường.

May mà chỉ là mơ.

Đều tại Quyền Tông.

kịp thở phào lâu, Du Tuân cảm thấy một cảm giác dính dáp khó chịu, tim đập loạn lên. Cậu cúi đầu, kéo chăn .

Cuối cùng Du Tuân vẫn đến bệnh viện. lý do để bốc t.h.u.ố.c điều chỉnh xu hướng gì đó, mà vì nghi ngộ độc thức ăn.

Ngày thứ hai khi chuyển nhà, bắt đầu chán ăn, ăn gì cũng thấy ngon, trong còn lờ mờ cảm giác buồn nôn.

Cùng lúc đó, những ý nghĩ càng mãnh liệt hơn. Du Tuân gần như ngày nào cũng tắm vài , đồ liên tục.

Trong lòng còn một cảm giác lo lắng, bồn chồn khó chịu. Thỉnh thoảng còn tưởng như ngửi thấy mùi quen thuộc của Quyền Tông.

Rõ ràng tắm nhiều , sạch sẽ .

Du Tuân cố tìm xem mùi đó từ .

Thậm chí đem hết quần áo mang theo ngửi từng cái. Cuối cùng, hoảng hốt kinh ngạc nhận —mùi hương dễ chịu, thoang thoảng thuộc về Quyền Tông… xuất hiện ở phần bụng của chính .

Du Tuân vội vàng đăng ký khám, đeo khẩu trang đến bệnh viện.

Trước khi , hiểu mặc chiếc áo khoác của Quyền Tông—cái áo rộng hơn khá nhiều, lúc rời tiện tay mang theo vì đồ mặc.

Kỳ lạ là, dù chiếc áo giặt sạch, thể còn lưu gì, nhưng ngay khi mặc , Du Tuân cảm thấy yên tâm một cách khó hiểu, như thể đang bao bọc.

Một trai thẳng như chịu nổi cảm giác đó. Ngón tay trắng mảnh khẽ siết lấy vạt áo, tạo thành vài nếp gấp. Cậu hít sâu mấy , mới nhịn ý định cởi phăng nó .

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng trong bệnh viện xộc mũi.

Du Tuân nhăn mặt, khó chịu mím môi.

Khứu giác của dường như nhạy hơn .

Dù đeo khẩu trang, mùi đó vẫn tan, khiến bắt đầu buồn nôn.

Cảm giác khác hẳn khi Quyền Tông ôm chặt— kiểu khó chịu trong dày, mà là một loại ghê ghê .

Du Tuân nghĩ xung quanh ai đang mặc áo của khác, nên nhanh chóng tháo khẩu trang, vùi mặt tay áo.

Cảm giác yên tâm do mùi hương quen thuộc mang lập tức lan , cơn buồn nôn cũng dịu ít.

Vùi đầu lớp vải, âm thanh bên ngoài trở nên xa xôi. Du Tuân chìm trong cảm giác dễ chịu , nhận xung quanh dần im lặng.

Đến khi loáng thoáng thấy tên , mới giật ngẩng đầu, tưởng đến lượt.

vẫn còn một nữa .

Du Tuân định cúi đầu xuống , thì cảm thấy gì đó chạm .

Phía cổ—làn da trắng mỏng— một bàn tay lớn nhẹ nhàng đặt lên. Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền rõ ràng. Bàn tay đó vững vàng, thô ráp, đặt da một cách cho từ chối.

Thấy ngẩng lên, mới lên tiếng, như sợ làm giật : “Được ?”

Quyền Tông khẽ siết tay, giọng trầm hỏi.

Du Tuân là trai thẳng, thể . Cậu mặt , .

Sao đến đây. Phiền thật.

Quyền Tông , mà giống như đang dỗ dành một một khám bệnh, nhẹ nhàng kéo lên đùi , xoay mặt về phía .

“Bị ốm cho ?”

“Tại cho ! Anh là bác sĩ !”

Du Tuân thừa nhận rằng khi ôm như , trong lòng thấy yên tâm. Cơn buồn nôn cũng biến mất sạch, như từng tồn tại.

Cậu giãy nhẹ một chút, vẫn cố giữ thể diện của :

“Đừng ôm , hai đàn ông mà ôm ôm ấp ấp thế cái gì.”

Quyền Tông dịu giọng hỏi: “Thích , quan tâm , gì sai ?”

Du Tuân há miệng, mắt ướt ướt đầy bối rối.

Nửa ngày gì.

Ngốc nghếch, đáng yêu.

Sự kiên nhẫn hiếm thấy của Quyền Tông dường như chỉ dành cho .

Anh như đang dỗ dành: “Tôi tưởng gặp , còn chuyển nhà . vẫn lo cho . Nói , khó chịu ở ?”

Du Tuân thậm chí nhận lộ vẻ tủi , như đang trách giờ mới xuất hiện.

Dù thực họ chỉ xa ba ngày.

Quyền Tông nghiêng đầu hôn nhẹ lên má mang ý gì khác, chỉ là trấn an, bao dung cảm xúc của .

“Là đến muộn, xin .”

...

Khi khỏi bệnh viện, Du Tuân tức đến mức c.ắ.n mạnh tay Quyền Tông một cái.

Cậu nhớ lời bác sĩ.

“Khả năng beta m.a.n.g t.h.a.i vốn thấp, mà bạn …”

Bác sĩ liếc Quyền Tông, đổi cách :

“Chồng bạn là Enigma, đứa bé khó bỏ. Nếu làm sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến cơ thể.”

Tai Du Tuân đỏ bừng.

Không cũng .

Bác sĩ tiếp tục giải thích rõ ràng:

“Khi t.h.a.i lớn lên, cơ thể bạn thích nghi, nếu sẽ đau đớn.”

Du Tuân cố gắng hỏi: “Thật sự thể bỏ ? Tôi… làm .”

Bác sĩ nhíu mày:

“Hiện nay kỹ thuật y học phát triển. Bạn chỉ cần giữ vài tháng, đó thể chuyển phôi ngoài nuôi dưỡng. Nếu cố bỏ, cơ thể bạn sẽ tổn hại nghiêm trọng. Thai của Enigma ‘bám’, bạn thể gặp nguy hiểm.”

“Vậy… làm ?”

“Về trao đổi với chồng bạn. Tôi gửi tài liệu cho .”

Bác sĩ dặn thêm:

“Trong thời gian , bạn cần tiếp xúc với pheromone của bạn đời để định.”

...

Ra ngoài, Du Tuân c.ắ.n Quyền Tông thêm một cái.

Quyền Tông mặc kệ, để cắn. Bàn tay lớn gần như ôm trọn khuôn mặt .

Cắn nửa ngày cũng chẳng để dấu gì, chỉ dính chút nước.

Giống như đang… l.i.ế.m .

Du Tuân nhận , tai đỏ bừng, tức giận buông .

Quyền Tông hỏi nhẹ: “Về cùng ?”

Du Tuân nghiến răng: “Anh gửi tài liệu bác sĩ cho .”

Cậu sống cùng .

Quyền Tông vẫn dỗ dành, lừa lên xe.

Sau đó cố tình mở tài liệu cho cả hai cùng thấy.

Du Tuân đỏ mặt, giật lấy máy, tắt vội.

Thậm chí còn nhận đang chui lòng .

...

Sau đó Du Tuân mới , việc thèm mùi của Quyền Tông là do mang thai.

Cơ thể tự nhiên trấn an bởi mùi của bạn đời.

là beta, thể giữ mùi đó lâu như Omega.

Cách duy nhất để duy trì… là những phương thức mà một “trai thẳng” như tuyệt đối chấp nhận khi tỉnh táo.

May mà vẫn cách thế—tiếp xúc nhiều với đồ vật mang mùi của .

, cuối cùng Du Tuân dọn nhà Quyền Tông.

Trở thành sống trong gian riêng của .

 

Loading...