17
Lý Trạch qua đời, đều tưởng vụ án sẽ gác . Thế nhưng ai ngờ, ngay ngày thứ hai đ.á.n.h trống Đăng Văn. Thị vệ chạy ngáp ngắn ngáp dài định mắng kẻ nào chán sống, nhưng khi rõ tới thì đột nhiên quỳ sụp xuống:
"Thái hậu, Thái hậu nương nương?!"
Người ở bên ngoài chính là ruột của Thái tử, chính thê của tiên đế - Tần thị. Bà phá bỏ tổ chế chỉ đại tang mới mặc thường phục, mặc một áo trắng, quỳ ngoài cửa cung, tiếng đau thương:
"Cầu Bệ hạ lật vụ án gian lận khoa cử của Tần Hoài Viễn năm đó! Oan án năm xưa chỉ do một Chử Lương làm , cầu Bệ hạ minh tra!"
Năm đó cả nhà c.h.ế.t oan còn mặc đồ trắng, nhẫn nhịn mười mấy năm, cuối cùng bà cũng thể ánh mặt trời. Tiếng chuông trống Đăng Văn vang dội, dù là ở tận thâm cung cũng thể rõ mồn một.
Ngụy Tiêu cả đêm ngủ, chống trán đám đại thần quỳ đầy đất, ngón tay xoay chiếc nhẫn ngọc: "Thái t.ử thấy ?"
Nguỵ Quân mắt đỏ hoe, dứt khoát quỳ xuống đất: "Quân xin Bệ hạ chuẩn tấu của Thái hậu!"
Chiếc nhẫn ngọc lòng bàn tay mịn màng lướt qua, tiết lộ chủ nhân của nó đang phiền muộn đến mức nào. Chỉ lão thần mới hiểu lòng đế vương nhất. Nhà đế vương bạc tình nhất, những gì Chử tướng chính là những gì Ngụy Tiêu nghĩ.
Người c.h.ế.t và danh tiếng quan trọng, quan trọng là làm lợi dụng việc để leo lên cao. Y bảo vệ Lý Trạch làm quyền thần cả đời, đó là bù đắp, cũng là lời hứa.
ngờ, Lý Trạch "điên" như thế. Dùng cái c.h.ế.t của chính để lặng lẽ từ chối sự bồi thường, khiến tất cả đều về phía , ngay cả Thái tử.
Ép một vị đế vương đến nước , Ngụy Tiêu mà tài nào nổi giận . Một con phong tình như thế, là do chính tay y dạy dỗ mà. Y nhớ dấu vết móc sắt vách đá dựng , chỉ bộ Ngân trảo thiết câu đặc chế mới để dấu vết đó.
Nghĩ đến đây, y khẽ nhếch môi. Vậy thì như ý . Đây là phần thưởng đặc biệt dành cho một đứa trẻ xuất sắc.
18
Một tháng , vụ án gian lận của Tần gia năm xưa sáng tỏ. Tiên đế liên thủ với Chử tướng, diệt môn cả dòng tộc họ Tần.
Hoàng đế hạ chỉ tống giam và lưu đày cả nhà Chử tướng, sai sử quan Tiên đế soạn Chiếu cáo thiên hạ tự nhận tội , đem chuyện ghi rõ ràng trong sử sách triều Đại Chu.
shgt
Ngày chỉ dụ ban xuống, Thái hậu phóng một mồi lửa đốt sạch tông từ hoàng gia, đem theo chính và những ký ức trong đó thiêu thành tro bụi.
Mười mấy năm tình nghĩa phu thê, từ thanh mai trúc mã đến khi chỉ thấy chán ghét. Thái hậu năm đó trơ mắt chồng m.á.u lạnh của giơ cao đao đồ tể, tàn nhẫn sát hại cả gia đình mẫu tộc của . Nhẫn nhịn đến hôm nay, cũng coi như một sự giải thoát...
Mọi câu chuyện dừng ở đây là kết thúc.
Ta đặt bát xuống, tiểu nhị nhiệt tình chạy tới dọn dẹp: "Công tử, hôm nay tới kể chuyện ?"
Ta ép thấp vành mũ, đặt lên bàn hai lượng bạc: "Việc ở thư viện bận rộn lắm, chắc tới nữa ..."
Ta che ô, bước thư viện. Bên trong vang lên tiếng sách của các sĩ tử, tiếng đồng thanh vang vọng.
Rất giống với cảnh tượng nhiều năm về , khi còn ở trong thư viện lắc đầu quầy quậy sách, Lý thúc đón về nhà. Thấy tới, các sĩ t.ử lượt hành lễ vái chào: "Chào !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-ha-noi-mon-com-nay-rat-thom-cho-them-bat-nua/10-end.html.]
Ta gật đầu, thu ô , về phòng ngủ. Vừa đẩy cửa bước , thấy ở trong phòng, suýt nữa thì tưởng hoa mắt. Người ... chẳng nên cao miếu đường ? Sao xuất hiện ở đây?
Người đó xoay xoay chiếc nhẫn ngọc, cao cao tại thượng con thỏ nhỏ rơi bẫy, còn chút sức kháng cự nào là : "Thiên hạ bữa trưa nào miễn phí cả, bày trò lừa Trẫm một vố... cứ thế bỏ chạy, hợp lý lắm nhỉ?"
Ta theo bản năng định chạy, nhưng lưng đ.â.m sầm một lồng n.g.ự.c rộng lớn. Người lưng , thực chất còn đáng sợ hơn cả mắt.
"Cô cũng , nỡ lòng bỏ rơi một Cô ở kinh thành ? Cô rơi bao nhiêu nước mắt, dĩ nhiên là đòi từ chỗ ."
"Tiên sinh dạy dỗ phân biệt đối xử, chắc chắn sẽ thu nhận gã học trò của Cô chứ?"
Cái ... còn đáng sợ hơn mắt nữa. Ta theo bản năng đưa ánh mắt cầu cứu về phía Ngụy Tiêu. dường như quên mất, họ vốn là một phe.
Ngụy Tiêu bước tới, đưa tay che mắt : "Nếu chọn Trẫm, thì cơ hội hối hận ."
Bên tai cuối cùng chỉ còn quanh quẩn tiếng thì thầm trấn an của : "Tiên sinh nhất nên cầu nguyện ... đừng gọi nhầm tên ..."
(TOÀN VĂN HOÀN)
NGOẠI TRUYỆN
Lần đầu tiên Ngụy Tiêu gặp Tần Trạch là ở trong cung.
Y vốn dĩ định tìm cháu trai để chơi, ngờ nhặt một "bé búp bê" xinh xắn như tạc tượng bên cạnh cháu . Trẻ con thì chẳng khái niệm gì, cứ ngỡ là đại ca mới thêm một mụn con gái, bèn lẩm bẩm bế lên chơi.
Không ngờ cái thằng cháu trai vốn dĩ lầm lì, chẳng bao giờ hé răng của y đột nhiên bò dậy từ đất, ngăn cản động tác của y.
"Ưm, đây là của con!"
Cậy thế chiều cao, y chẳng thèm để ý đến hành động của cháu trai, bế bé búp bê lên là hôn lấy hôn để. Bé búp bê ngoan vô cùng, ôm trong lòng thơm mềm. Mãi đến khi cháu trai bật , cung nhân chạy tới hoảng hốt, y mới đứa bé đang bế trong tay là tiểu công t.ử của Tần gia.
Tần phu nhân và Thái t.ử phi là tri kỷ, hôm nay bà đưa con trai út cung để chơi cùng tiểu hoàng tôn. Không ngờ y bế mất.
Hèn chi cái thằng cháu lầm lì của y cuống quýt lên như , hai cái chân ngắn cũn cỡn còn vững chạy tới đòi . Hóa là y cướp mất "đồ chơi nhỏ" của cháu .
"Hừ, cái gì cũng hướng về hoàng điệt, làm gì chuyện như thế."
Y đưa một ngón tay trêu chọc tiểu Tần Trạch trong lòng. Tiểu Tần Trạch ngoan quá đỗi, cứ thế ôm lấy ngón tay y mà mút chùn chụt.
Y vốn chẳng hạng yêu thích trẻ con gì cho cam. Phụ hoàng và chị em cứ đẻ hết đứa đến đứa khác, ồn ào đến phát phiền. Duy chỉ cái "đồ chơi nhỏ" là thú vị, vui, đe dọa gì.
Y đôi mắt của tiểu Tần Trạch, in đậm dấu ấn của chính trong đồng t.ử đen láy trong veo : "Ngoan, em là của bản hoàng tử... rõ ?"
(HẾT NGOẠI TRUYỆN)