Bệ Hạ Muốn Ta Sinh Thái Tử Cho Hắn - Chương 8.2: Ngày đêm không thôi

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 06:10:12
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong phòng, Hầu gia đang táo bạo cưỡi bệ hạ, đôi tay ôm chặt lấy đầu ngài, ngón tay luồn sâu trong làn tóc đen. Bệ hạ dẫu ở thế động nhưng đôi tay vẫn giữ chặt lấy eo , nắm quyền chủ đạo tuyệt đối.

Tiếng thở dốc dồn dập cùng những tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Hầu gia cứ thế vang vọng ngoài: "Nhị... Nhị Lang... nhẹ chút... ưm... ân..." Thanh âm khàn đặc , đứt quãng vài chữ mà điệu bộ uyển chuyển lả lướt vô cùng.

Đường đường là một đấng nam nhi, lẳng lơ đến mức ! Hoàng hậu tức đến mức bóp nát cả móng tay mới sơn tỉ mỉ. "Hừ, nghỉ ngơi thật nhỉ!" Nàng nghiến răng, rõ ràng bên trong đang tinh thần sảng khoái đ.á.n.h trận hăng say lắm cơ mà.

Đám cung nhân tháp tùng phía cũng đỏ bừng mặt mũi, cúi gầm đầu hận thể tự tay bẻ tai để thấy những thứ .

Trương thái giám nhận tin Hoàng hậu vòng đường thì thở dài, thầm nghĩ chuyện rốt cuộc cũng giấu bao lâu nữa. Lão báo cáo sự việc cho bệ hạ. Lúc bệ hạ "ăn no nê", đang thỏa mãn ôm mỹ nhân trong lòng, xong cũng trách phạt nặng nề, chỉ nhàn nhạt dặn dò: "Sau cứ chằm chằm chung quanh Dưỡng Tâm Điện cho . Đặc biệt là kỹ Hoàng hậu."

Bệ hạ vốn tâm giảm tần suất hoan ái để bảo vệ sức khỏe cho Hầu gia, nhưng khổ nỗi ngài thắng nổi sự trêu chọc tinh quái của . Ngài đang ở độ tuổi tam tuần sung mãn, Hầu gia là thiếu niên mười tám mười chín mơn mởn, cả hai như chìm đắm trong bể dục, ăn quen bén mùi dứt nổi.

Hầu gia cứ cách dăm bữa lén lút tiến cung, cố gắng ngủ qua đêm để tránh lời tiếng . Bởi , ngoại trừ những ngày nghỉ mộc d.ụ.c thì phân nửa thời gian "làm việc" của họ đều diễn ban ngày. Hầu gia tính tình phóng khoáng, cái trò gì cũng thử một cho , thành khắp nơi trong Dưỡng Tâm Điện đều vương những dấu tích mờ ám.

Đám triều thần cũng lờ mờ cảm nhận quan hệ giữa bệ hạ và Hầu gia chút quá mức mật. Những lời suy đoán râm ran bắt đầu xuất hiện, nhưng vì nể mặt bệ hạ nên các ngôn quan vẫn dám công khai chỉ trích. Chuyện đành để cho vài vị lão đại thần trong Nội các tìm cơ hội bóng gió nhắc nhở.

Bọn họ nghĩ rằng bệ hạ thích nam nhân cũng , miễn là đừng can thiệp quá sâu chính vụ thì họ thể mắt nhắm mắt mở cho qua. bệ hạ thể cứ mãi bỏ bê hậu cung như thế ! Vấn đề con nối dõi liên quan trực tiếp đến vận mệnh quốc gia. Đại lý tự khanh đang ráo riết tra án, ngoài rõ nhưng các vị lão thần thì thừa hiểu. Nếu long thể bệ hạ gì đáng ngại, thì việc nạp phi sinh con là việc cần để tâm hàng đầu.

Bệ hạ vì thế mà thỉnh thoảng cũng triệu một vài phi tần tới, nhưng ngài tuyệt đối động bọn họ. Cứ đó đến giờ là cho . Đám triều thần thấy tưởng bệ hạ chịu lời nên cũng im lặng tiếng. Chỉ chuyện là lọt tới tai Thái hậu. Ngài chỉ nhàn nhạt đáp : "Nhi t.ử trong lòng tự toan tính."

Ngẫm lời Hồng thái y, rốt cuộc bệ hạ cũng "hạnh" vài mỹ nhân mới tiến cung, để tạo cảm giác với bên ngoài rằng thích những cô nương trẻ trung. Ngài thừa những nữ nhân thể sẽ nhận điều gì đó, nhưng chỉ cần một "thật sự" thụ thai, thì lời đồn đại sẽ tự động biến thành sự thật.

Những chuyện đấu đá chính trị , Hầu gia hề . Dạo gần đây nhiễm phong hàn khá nặng, sơn trang suối nước nóng để điều dưỡng. Lúc Hầu gia khỏi bệnh trở về kinh thành, bệ hạ đối mặt với thế mà dâng lên một nỗi chột khó tả.

Hồng thái y và Giang viện phán nhận mật lệnh của bệ hạ thì vô cùng khó xử. Nghĩ nghĩ , bọn họ chỉ thể kê cho bệ hạ một loại t.h.u.ố.c giải độc ôn hòa, tác dụng bổ thận ích khí. Mặc kệ t.h.u.ố.c tác dụng thần kỳ đến , bệ hạ dứt khoát phí sức đám cung phi nữa, bao nhiêu tinh lực ngài đều dồn hết lên Hầu gia.

Dù Hầu gia đang tuổi xuân phơi phới nhưng cũng bắt đầu cảm thấy chút ăn tiêu với tần suất dày đặc .

Một ngày nọ giờ ngọ, Hầu gia mệt rã rời ngủ , lúc tỉnh thì quá giờ dùng bữa tối. Bệ hạ truyền ngự thiện tới tận giường, nhưng Hầu gia lười biếng dậy, quyết định đêm nay về phủ nữa.

Buổi tối, cuộn tròn bên cạnh bệ hạ, Hầu gia thì thào: "Hay là... dạo tạm thời đừng tới đây nữa nhé. Ngài hậu cung của ngài kìa, mãi mà chẳng thấy tin vui gì cả, thấy chột lắm. Ngài cứ dùng hết sức lực lên thì ích lợi gì cơ chứ!"

Có ích , sẽ rõ.

Bệ hạ đột ngột xoay , phủ hình to lớn đè lên Hầu gia, kề sát tai thì thầm trầm thấp: "Trường Sinh... sinh cho trẫm một vị Thái t.ử ."

Một đứa là đủ , nhiều quá trẫm sẽ xót ngươi.

Hầu gia cảm thấy bệ hạ chắc là đang khao khát nhi t.ử đến phát điên nên mới mê sảng: "Ngài đang luyên thuyên cái gì thế hả?"

Bệ hạ nghiêm túc đáp: "Trẫm là thiên tử, là thông giao với trời đất. Biết trời xanh cảm động tấm chân tình thâm sâu của trẫm mà ban xuống một vị lân nhi thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-ha-muon-ta-sinh-thai-tu-cho-han/chuong-8-2-ngay-dem-khong-thoi.html.]

Hầu gia trợn trắng mắt, hờ hững đáp lệ: "Vâng, bệ hạ cứ nỗ lực thêm nhé." Thế là bệ hạ "nỗ lực" thể Hầu gia thêm một trận kịch liệt nữa.

Hầu gia cũng bắt đầu lo lắng, tự thấy đúng là một kẻ tội nhân ngăn cản hoàng gia nối dõi, thế là siêng năng cung học tập hơn. Chủ yếu là để quan sát đám con cháu tông thất, đứa lớn nhất cũng sàn sàn tuổi , đứa nhỏ nhất mới chừng sáu bảy tuổi.

Ngày nghỉ mộc dục, Hầu gia cung mà cùng bệ hạ rời kinh một ngày để tới sơn trang. Sau khi bình phục thở trận hoan lạc, Hầu gia trong lòng bệ hạ than thở rằng việc học hành trong cung mệt mỏi quá, ngày xưa bệ hạ chắc hẳn vất vả lắm.

Bệ hạ âu yếm đáp: "Mệt quá thì đừng nữa. Ngươi học cái gì, cứ bảo ( mới) dạy cho là ."

Hầu gia lẩm bẩm: "Ta là xem đám con cháu tông thất đó thế nào."

Bệ hạ thắc mắc: "Ngươi bọn chúng làm gì?"

Hầu gia lười biếng đáp: "Đi xem mặt vị Trữ quân tương lai chứ ."

Bệ hạ thầm nghĩ: Vị Trữ quân tương lai chắc chắn là hài t.ử của hai chúng .

Ngài : "Trường Sinh xem Trữ quân làm cái gì. Trẫm còn sống thì tự trẫm che chở ngươi. Nếu một ngày trẫm , đạo chỉ dụ cuối cùng trẫm ban xuống chắc chắn là bắt ngươi tuẫn táng theo trẫm."

Hầu gia ngẩn , ngờ ngài những lời tuyệt tình mà sâu nặng như . Hắn chợt bật , chẳng thèm kiêng kỵ gì mà đáp: "Vậy ngài nhớ dặn làm quan tài rộng một chút nhé, chung một chỗ với ngài."

Bệ hạ đáp lời bằng miệng, chỉ lặng lẽ "vất vả lao động" thêm một nữa cho câu trả lời. Xong việc, ngài nhẹ nhàng vuốt ve gáy bảo bối, thầm nghĩ nhất định sống lâu hơn một chút, nếu thể thì nhất. Ngài làm nỡ để một cõi đời cơ chứ. Đã nỡ dẫn theo, càng nỡ bỏ mặc cô độc.

Thông thường hằng năm sẽ kỳ săn thú mùa thu, nhưng vì triều thần đều cho rằng sát nghiệt của bệ hạ quá nặng nên kỳ săn tạm dừng nhiều năm, chỉ còn giữ kỳ săn mùa xuân. Hầu gia nghĩ đến chuyện thấy xót xa cho bệ hạ. cũng lấy làm lạ, sức vóc bệ hạ mạnh mẽ thế nào ai rõ hơn , tại mãi mà con?

Sau một trận mây mưa nồng nhiệt, Hầu gia mồ hôi nhễ nhại như vớt nước lên, ánh mắt long lanh đầy nước, lẩm bẩm cảm thán: "Bệ hạ lợi hại thế , mãi vẫn làm cữu cữu () nhỉ?"

Dù là hài t.ử của vị nương nương nào chăng nữa, thì Hiếu Trinh hoàng hậu vẫn là cả, Hầu gia tự nhiên sẽ gọi là cữu cữu. Hắn rằng một nam t.ử khỏe mạnh đôi khi cũng thể con vì những lý do bí ẩn.

Bệ hạ thầm nghĩ: Cữu cữu thì làm , nhưng làm cha thì chắc chắn . Để sớm ngày giúp Hầu gia làm cha, bệ hạ dốc hết bộ sức lực. Hầu gia lúc ngay cả sức lực để giãy giụa cũng chẳng còn.

Kết thúc trận chiến, bệ hạ vội bế tắm rửa như khi. Ngài chẳng những lau dọn, mà còn tinh quái lót một chiếc gối mềm hông Hầu gia. Hầu gia thấy khó chịu định cựa quậy, bệ hạ vô cùng cường ngạnh đè chặt .

Hầu gia trừng mắt ngài, bệ hạ chỉ dịu dàng : "Ngoan nào."

Hầu gia tuy mù mờ nhưng cũng lờ mờ đoán ngài đang làm cái trò gì, nhưng là nam nhân cơ mà! Chẳng lẽ thực sự như bệ hạ , ngài là thiên tử, nên "uy mãnh" đến mức thể khiến nam nhân m.a.n.g t.h.a.i ? Hay là hoàng gia thực sự bí d.ư.ợ.c gì thần kỳ? Chẳng lẽ chuyện cũng thể "tâm thành tất linh" (lòng thành ắt ứng nghiệm) ?

Hầu gia suy nghĩ vẩn vơ một hồi, vì quá mệt mỏi nên cũng chẳng buồn giãy giụa nữa, cứ thế chìm giấc ngủ. Hắn hề rằng cấu tạo cơ thể của vốn dĩ khác biệt với những nam nhân bình thường. Bệ hạ dày công tìm hiểu vô , thậm chí nắm rõ tư thế nào là dễ thụ t.h.a.i nhất.

Thế là dạo gần đây Hầu gia phát hiện bệ hạ chỉ "sung sức" hơn hẳn, mà còn vô cùng đơn giản thô bạo. Ngài cứ quanh quẩn mấy cái tư thế kỳ quái đó, xong việc nhất định bắt lót gối mềm im suốt một nén nhang mới cho dậy.

Hầu gia lúc đầu còn sức phản kháng, sức khuyên ngăn ngài nếu thực sự nhi t.ử thì nên lâm hạnh cung phi mới là chính lộ. Cuối cùng, đành bất lực trợn trắng mắt, mặc kệ cho ngài làm gì thì làm.

Loading...