Bệ Hạ Muốn Ta Sinh Thái Tử Cho Hắn - Chương 7.2: Trằn trọc thừa hoan
Cập nhật lúc: 2026-05-03 06:06:53
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất lâu , hai mới lưu luyến dứt , bệ hạ vươn ngón tay cái nhẹ nhàng miết sợi chỉ bạc dâm mỹ vương khóe môi sưng đỏ của . Ma xui quỷ khiến thế nào, ngài càn rỡ vói ngón tay trong khoang miệng Hầu gia trêu chọc đảo khuấy. Hầu gia mất kiên nhẫn, nhíu mày gập hai hàm răng c.ắ.n "phập" một cái, để một hàng dấu răng rõ mồn một đốt tay thiên tử. Bệ hạ bật , thức thời thu tay dám tiếp tục làm càn.
Hầu gia rúc sâu vòm n.g.ự.c rộng lớn của bệ hạ, bắt đầu làm nũng uất ức cáo trạng: “Cha dạo uống nhầm t.h.u.ố.c gì, tự dưng nổi cơn bắt học. Đã thế còn rước về một cái tên hủ nho chua loét! Lão suốt ngày cứ lảm nhảm cái giáo điều ‘bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất’. Ta tìm cách chống đối cãi lý thế nào cũng vô dụng, lão chỉ nhất mực theo lời cha , ép uổng quản thúc gắt gao c.h.ế.t.”
Bệ hạ nhịn vỗ vỗ lưng : “Với cái tính nết ngang bướng càn rỡ của ngươi, trị , mài giũa bớt cũng chứ .”
Hầu gia tức khắc xù lông, trợn mắt trừng ngài: “Ngài cái gì thế hả? Đứng ở lập trường , chẳng bệ hạ nên dốc sức về phe ? Ban nãy kẻ nào dẻo miệng mang giải sầu hả?”
Kẻ đó là... "vi phu" nha.
Bệ hạ cái giọng điệu nũng nịu gắt gỏng , chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c như vuốt mèo con cào nhẹ, ngứa ngáy rạo rực đến phát cuồng. Khi mở miệng, thanh âm của ngài trầm khàn vài phần vì kìm nén: “Là trẫm , trẫm lỡ lời. Trường Sinh của trẫm kiều ngọc quý, tuyệt đối thể để mặc cho bất kỳ kẻ nào ức h.i.ế.p khi dễ .”
Hầu gia bấy giờ mới hài lòng hất cằm: “Vậy bệ hạ định tính sổ chuyện thế nào đây?”
“Trẫm lát nữa hồi cung sẽ lập tức ban một đạo khẩu dụ: Trách phạt Vũ An Hầu lười biếng hoang phế việc học, nhiều ngày chịu tiến cung sách. Hạ lệnh cho Quốc công gia đích đốc thúc, bắt ngươi mỗi ngày đều đều đặn tiến cung diện thánh học tập. Xử lý như ... làm ngươi hả ?”
Hầu gia cuống cuồng giãy nảy: “Hả cái nỗi gì! Ngài quy củ tiến cung học lồm cồm bò dậy từ sớm tinh mơ khổ sở cỡ nào hả?”
“Thế tiểu tổ tông của trẫm thế nào mới lòng?”
“Ngài ban chỉ điều một vị Hoàng gia đến thẳng Hầu phủ dạy . Nghe , bắt buộc chọn một lão nào ăn thức thời, thiên biến vạn hóa hiểu chuyện nhé!”
Bệ hạ phì trêu chọc: “Được . Trẫm sẽ đích gõ đầu răn đe lão. Bảo đảm lão sẽ một hai , đối với Vũ An Hầu nhà cung cung kính kính nâng như nâng trứng.”
Tới nơi, bệ hạ dứt khoát chịu buông Hầu gia xuống tự , ngài quang minh chính đại bế xốc cả sải bước trong sơn trang. Đám hạ nhân dọc đường ngẫu nhiên đụng mặt đều cực kỳ quy củ, nhất loạt mắt mũi mũi tim giả mù giả câm. Bọn họ thậm chí lên tiếng thỉnh an phá vỡ bầu khí, chỉ âm thầm dạt nép một góc cung kính thối lui nhường đường.
Bên cạnh hồ nước nóng xa hoa cái gì cần thiết cũng đều chuẩn sẵn sàng. Bệ hạ căng nhịn suốt dọc đường , giờ phút còn thiết tha gì việc ban ngày ban mặt nữa. Ngài thô bạo lột sạch đồ Hầu gia, đè c.ắ.n nuốt sạch sành sanh bụng. Lúc lột đồ, phát hiện làn da trắng nõn của thiếu niên vẫn còn in hằn những vết tích hoan ái mờ nhạt từ , đôi mắt quân vương nháy mắt đỏ ngầu. Ngài cuồng dã hôn lên từng dấu vết, động tác công thành đoạt đất phía càng thêm phần thô bạo, hung ác dị thường.
Từ bên thành hồ nước nóng lăn lộn lên chiếc sập nhung kê ven bờ, vòng trở xuống ngâm trong dòng nước ấm... Bệ hạ như mãnh thú xổng chuồng, mang theo Hầu gia "chinh chiến" kịch liệt khắp ngóc ngách. Ngài bỏ ngoài tai những tiếng nức nở cầu xin khản đặc của bảo bối. Giữa hiệp nghỉ giải lao ngắn ngủi, ngài chỉ thương tình mớm cho mấy hớp nước mật ong nhuận họng, mà cái cách đút... dĩ nhiên là dùng miệng mớm miệng.
Bị vắt kiệt sức lực, Hầu gia mệt lả ngay trong ao nước. Bệ hạ thỏa mãn ôm gột rửa sạch sẽ bế giường, bản ngài cũng ôm xuống đ.á.n.h một giấc ngon lành. Lúc hai mở mắt tỉnh thì bóng tối phủ kín bầu trời, đành lồm cồm bò dậy dùng bữa tối.
Quãng xế chiều ăn uống no nê ngủ nghỉ đẫy giấc, thành đêm đến cả hai đều tỉnh như sáo. Bệ hạ vắt chân lật giở đống tấu chương tồn đọng ban sáng kịp xem, trong khi cánh tay trái vẫn kiên cố ôm chặt lấy vòng eo Hầu gia giấu trong lồng ngực.
Hầu gia cọ cọ bên vành tai ngài, khẽ mắng yêu một tiếng: “Đồ hôn quân.”
Bệ hạ nghiêng đầu, há miệng khẽ c.ắ.n một cái lên dái tai mẫn cảm của : “Mới bấy nhiêu đây thì thấm tháp gì mà gọi là hôn quân?”
Hầu gia khanh khách cợt nhả: “Vậy bệ hạ xem, làm đến mức độ hoang đường thế nào mới đủ tiêu chuẩn phong danh hôn quân đây?”
Bệ hạ liếc , ánh mắt sầm xuống nguy hiểm: “Trường Sinh... Ngươi mà còn dám chiêu chọc khiêu khích hỏa d.ụ.c của trẫm nữa, thì lát nữa đừng hòng cửa mở miệng cầu xin tha thứ đấy.”
Hầu gia lời răn đe lập tức rén ngang, ngoan ngoãn ngậm chặt miệng thu vòi, ngoan như một con cún con im ru.
Đêm hôm đó, bệ hạ gắt gao ôm trọn lòng để ngủ. Kỳ thực, đối với một bậc đế vương quen thói cô độc giường rộng phòng , ngài vẫn quen lắm với việc kè kè bên cạnh. Hầu gia sống trong nhung lụa một một giường cũng chẳng quen với sự gò bó . Thế nhưng, cả hai kẻ đều mang tư tâm lưu luyến, tuyệt nhiên một ai mở miệng oán than đòi tách . Cứ thế lẳng lặng ôm ấp chìm giấc mộng.
Lúc hửng sáng ngày hôm tỉnh giấc, tình cảnh chút hổ mờ ám. Bệ hạ bản chất vốn là loại bạo chúa trầm luân túng dục. Chẳng qua hôm qua kích động làm quá đà, vét sạch sức lực khiến Trường Sinh rã rời đau đớn, ngài cũng xót xa thấu ruột. Vì thế, ngài đành nghiến răng nhẫn nhịn cơn nghẹn khuất buổi sáng cho qua chuyện. Thực trong lòng Hầu gia cũng chút rạo rực ngứa ngáy, nếu bệ hạ đòi hỏi, cam tâm tình nguyện vứt liêm sỉ mà phụng bồi. thấy bệ hạ cao thượng cố nhẫn nhịn, cũng đành len lén nhẫn nhịn theo.
Ăn sáng xong, bệ hạ nhã hứng bắt Hầu gia luyện chữ. Nét chữ của Hầu gia vốn là do bệ hạ ân cần cầm tay uốn nắn từ thuở nhỏ xíu. Về lúc lớn lên tự luyện, quyển dùng để lâm mô ( chép) cũng rành rành là bản do chính tay bệ hạ ngự bút. Thế nên, nét chữ của hai đến chín phần giống y đúc, chỉ sót một phần mỏng manh ở cái "khí ý" uy nghiêm của thiên tử. Kẻ bình thường liếc mắt qua chắc chắn tài nào phân biệt nổi thật giả.
Hầu gia táy máy chấm mực, nắn nót tục danh (tên thật) của bệ hạ: "Nguyên Sùng".
Kể từ ngày Tiên đế băng hà, đời chẳng còn bất kỳ kẻ nào gan to bằng trời dám réo gọi cái tên nữa. Hầu gia tự nhủ trong bụng, cái đêm hoang đường đó bệ hạ chủ động cho phép gọi, tức là ngài khao khát gọi tên . Tuy rằng cái thời điểm ngài ép gọi chẳng hề " đắn" trong sáng chút nào, nhưng tóm kim khẩu ngọc ngôn ban, ngài tự làm tự chịu.
Vì thế, chẳng những ngang nhiên , mà cái mồm còn liên tục ríu rít gọi "Nguyên Sùng", "Nguyên Sùng". Bệ hạ mặt mày ôn hòa sung sướng đáp lời , dung túng đến vô thiên vô pháp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-ha-muon-ta-sinh-thai-tu-cho-han/chuong-7-2-tran-troc-thua-hoan.html.]
Luyện chữ chán chê, bệ hạ cưỡi ngựa dẫn săn thú. Khu rừng bao quanh sơn trang diện tích lớn, con mồi lác đác quanh quẩn cũng chỉ là dăm ba con thỏ hoang, gà rừng. hai bọn họ nào để tâm đến việc săn thú to nhỏ, cốt lõi trọng điểm của buổi săn là cái lạc thú "hai nam nhân cùng cỡi chung một con ngựa" đầy ái kìa.
Bệ hạ ôm Hầu gia từ phía , ân cần cầm tay kéo căng dây cung, ngắm chuẩn mũi tên. Lượn lờ chán chê mỏi mệt cả nửa ngày trời mới b.ắ.n rụng một con thỏ. Đích bệ hạ xắn tay áo nhóm lửa nướng thịt cho ăn.
Ngài trêu chọc: “Năm nào đến kỳ săn thú mùa xuân thành tích của ngươi cũng độn sổ lót đáy bét bảng. Cái trò tài b.ắ.n cung cưỡi ngựa t.h.ả.m hại của ngươi... xem tốn công hảo hảo rèn luyện từ đầu .”
Hầu gia vặn : “Chẳng bệ hạ đích bồi giá giúp ?”
“Đám thanh niên trai tráng các ngươi so kè cao thấp với , lão già như trẫm xen góp vui làm cái gì. Nếu đợt tới Trường Sinh biểu hiện xuất sắc, trẫm nhất định sẽ trọng thưởng.”
Hầu gia liền bày vẻ mặt nghiêm túc, rướn tới hôn bẹp một cái vang dội lên má ngài nịnh nọt: “Ngài bậy bạ gì thế, bệ hạ của tuấn bừng bừng sức sống, còn trẻ trung chán!”
Xong bĩu môi chu mỏ: “Hứ, làm như biểu hiện thì ngài dám cắt xén bớt phần thưởng của ! Huống hồ, phàm là thứ Diêu Gia Tứ , cứ trực tiếp há mồm đòi bệ hạ là xong, lẽ nào bệ hạ keo kiệt cho ?”
Bệ hạ triệt để bó tay đầu hàng sự kiêu ngạo đáng yêu của : “Được , tiểu tổ tông. Ngươi cái gì, trẫm đều sẽ hai tay dâng hết cho ngươi.”
Ngài gắt gao ôm ghì thiếu niên lòng. Ít nhất trong cái khoảnh khắc bình yên tĩnh lặng , bệ hạ cảm giác bản thậm chí thể vì nụ của mà dâng hiến cả sinh mạng. Cái ý niệm điên cuồng dẫu là vô cùng nguy hiểm đối với một bậc đế vương, nhưng bệ hạ cam tâm tình nguyện đắm chìm trong sự thỏa mãn tột cùng đó.
Mải mê du hí nên lúc đầu xe ngựa khởi hành về thành thì trời chạng vạng muộn màng. Bốn bề tối đen, bên trong thùng xe ngựa thắp sáng một ngọn đèn mờ ảo. Cảnh tượng " ánh đèn ngắm mỹ nhân" quả thực cực kỳ câu nhân. Đầu óc hai kẻ cô nam quả nam nháy mắt tâm viên ý mã (nhộn nhạo như vượn như ngựa). Hầu gia táo bạo chủ động khai hỏa . Hắn vươn tay mạnh bạo kéo tung vạt áo của bệ hạ, kề sát tới gặm c.ắ.n cọ xát lên vùng cổ gợi cảm của ngài.
Được mỡ dâng miệng mèo, bệ hạ dĩ nhiên chẳng rảnh mà đè nén nhẫn nhịn hỏa d.ụ.c nữa, bàn tay nhanh thoăn thoắt lột sạch sành sanh y phục của Hầu gia.
Vốn dĩ bệ hạ cũng chỉ định dùng tay giải quyết ân ái qua loa cho xong chuyện. Nào ngờ Hầu gia tinh ranh vô tình sờ soạng vớ một hộp mỡ trơn tuột giấu giếm kỹ càng trong cái ngăn bí mật của vách xe ngựa. Hắn hí hửng lấy hộp cao nhét tọt lòng bàn tay bệ hạ.
Bệ hạ khựng một nhịp, giọng điệu đè nén đầy sự nguy hiểm: “Ngươi... suy nghĩ cho kỹ ? Lát nữa lóc cũng đừng hối hận đấy nhé.”
Hầu gia cọ quậy dẩu môi hối thúc mất kiên nhẫn: “Ngài làm nhanh lên cái! Chút xíu nữa cỗ xe lết về tới Hầu phủ kìa.”
Bệ hạ hừ nhẹ: “Trường Sinh cứ an tâm. Chỉ cần trẫm bên trong dừng , xe ngựa bên ngoài tuyệt đối dám dừng bánh.”
Lúc cỗ xe lọc cọc lăn bánh lướt qua một khu vực phố phường sầm uất đông đúc dòng qua , bệ hạ nổi m.á.u cầm thú đột nhiên phát ngoan, tay tàn bạo hơn thường ngày. Hầu gia ép lưng về phía bệ hạ, lấy tư thế quỳ rạp run rẩy thừa nhận từng cú nhấp dữ dội. Hắn sợ hãi c.ắ.n nát môi rỉ máu, liều mạng nuốt hết những tiếng rên rỉ rách nát gợi tình xuống cuống họng, nơm nớp lo sợ tiếng động lọt bên ngoài mành xe.
Cuộc mây mưa cuồng bạo kết thúc, Hầu gia ướt sũng mồ hôi lả bẹp trong n.g.ự.c bệ hạ, há miệng thở dốc từng đứt quãng. Bệ hạ vuốt ve tấm lưng gầy gò của , từ từ bình nhịp thở. Chờ dư vị hoan ái qua , hai thu dọn sửa sang y phục chỉnh tề thì xe ngựa cũng êm ái dừng cổng Công phủ.
Quãng đường xóc nảy nhất ban nãy là lúc Hầu gia dang rộng hai chân trực diện đón nhận sự đ.â.m chọc của bệ hạ. Cộng thêm việc hôm qua ép khô sử dụng quá độ, sáng nay còn leo lên cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Thành thử lúc hai bắp đùi Hầu gia nhũn như bùn, bủn rủn xụi lơ bước nổi nữa. Bệ hạ đành khom lưng cõng bảo bối ung dung bước Hầu phủ.
Hầu gia thỏ thẻ sát tai bệ hạ cảm thán: "Tay xa phu đ.á.n.h xe ... bản lĩnh cầm cương cũng khá khen thật."
Bệ hạ lạnh lùng đáp trả: "Tên đó nội công thâm hậu, thính lực kinh lắm đấy. Trường Sinh ban nãy hào phóng biểu diễn kịch xuân cung cho lén, thế mà giờ vác cái mặt dày phủ cũng thẹn thùng chút nào ?"
Lại một nữa yên vị tấm lưng rộng vững chãi của thiên tử, lá gan của ngài Hầu gia so với năm xưa phình to gấp bội. Lần chỉ dám lén lút dùng tay chọt chọt sờ sờ, ... to gan dùng luôn đầu lưỡi ướt át để l.i.ế.m láp trêu ghẹo ngài.
Đầu lưỡi ướt át dính nhớp cố tình đảo ngang qua vành tai mẫn cảm của quân vương, bệ hạ tức tối nghiến răng nghiến lợi, gầm gừ cảnh cáo: “Diêu Gia Tứ!”
Hầu gia mặc xác ngài đe dọa, tiếp tục kề sát bờ môi mỏng lỗ tai ngài, hì hì thì thầm cợt nhả châm chọc câu cũ: “Lỗ tai bệ hạ mềm nhũn thế ... chắc là chứng sợ lão bà (sợ vợ) tái phát ?”
Bệ hạ bất lực thở dài đầu hàng: “Phải, sợ ngươi. Ngươi mà còn giở trò quyến rũ nữa, đêm nay sẽ mặt dày ngủ cái Hầu phủ luôn đấy.”
Thấy nguy cơ kề cổ, Hầu gia rốt cuộc cũng thức thời buông tha, thôi chọc ngoáy nữa. Hắn tinh ý thắc mắc: “Sao tự dưng bệ hạ xưng '' mà xưng 'trẫm' nữa ?”
Bệ hạ bày cái bộ dạng đạo mạo nghiêm trang trêu chọc : “Cái danh xưng Hoàng đế là đấng chí tôn, tự nhiên sẽ vạn vật, sợ trời sợ đất. xưng '' mặt ngươi... thì đương nhiên thể sợ lão bà .”
Hầu gia lý sự cùn của ngài chọc cho bật ha hả, gan hùm mật gấu gọi thẳng húy danh của thiên tử: “Nói , nghĩa là Khương Húc ngài... thể mắc chứng sợ lão bà ?”
Bệ hạ im lặng buồn phản bác, nhưng tận sâu đáy lòng ngài thầm đắc ý phủ nhận: Khương Húc hiện tại đương nhiên vẫn sợ lão bà là gì. Cái đạo lý "nam nhân lỗ tai mềm thì mắc chứng sợ vợ", bệ hạ cảm thấy áp dụng cho ngài ở thời điểm hiện tại thì chuẩn xác cho lắm. Bất quá... cái ngày nó biến thành sự thật e là cũng chẳng còn xa xôi gì nữa.
Lão ma ma tâm phúc núp trong góc lén lút dò xét tình hình Hầu gia. Lúc rảo bước về bẩm báo với Quốc công phu nhân, mụ tủm tỉm : “Lão nô tận mắt thấy bệ hạ chinh cõng Tam gia tiến phủ. Hai gò má ngài ửng đỏ, khóe mắt đuôi lông mày đều vương đầy xuân ý kiều mị. Lại thấy vành tai cổ áo còn rành rành mấy vết c.ắ.n mút mới tinh, nắm chắc mười phần là hai họ... trải qua phiên mây mưa kịch liệt cách đây lâu ạ.”