Bệ Hạ Muốn Ta Sinh Thái Tử Cho Hắn - Chương 15.1: Chồng già vợ trẻ
Cập nhật lúc: 2026-05-03 08:56:05
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trường Sinh ngốc nghếch gì , nam nhân đúng là đa phần tham hoa háo sắc, nhưng cũng luôn những trường tình sâu đậm. Nếu bàn đến chuyện thanh xuân nhan sắc, trẫm lớn hơn Trường Sinh những mười lăm tuổi lẻ. Đáng lý trẫm mới là ngày đêm nơm nớp lo sợ Trường Sinh chê trẫm già mà di tình biệt luyến ( lòng đổi ) mới đúng chứ."
Hầu gia ngờ bệ hạ đang tỉnh, càng thể lường ngài sẽ những lời . Hắn sửng sốt, ngập ngừng đáp: "Người đời thường bảo 'lấy nhan sắc hầu hạ quân vương, nhan sắc tàn phai thì ân tình cũng bạc bẽo'..."
"Sao Trường Sinh thử nghĩ xa thêm chút nữa xem, đến lúc ngươi thực sự bước tuổi già sắc suy thì trẫm ở cái độ tuổi khọm rọm nào , e rằng lúc đó sủng hạnh cũng là lực bất tòng tâm thôi. Cái đạo chồng già vợ trẻ, xưa nay làm vợ cứ việc ngây thơ hồn nhiên vô âu vô lo hưởng phúc, kẻ làm trượng phu dốc lòng dùng cách sủng ái yêu chiều khi còn sợ lực bất tòng tâm đáp ứng nổi. Thế nên Trường Sinh cứ cất trái tim trong bụng mà yên tâm ."
Hầu gia cái lý luận "chồng già vợ trẻ" ngược đời của ngài chọc cho phì , bĩu môi : "Bệ hạ ngày thường dũng mãnh oai phong nhường , xưa nay chỉ cạn kiệt sức lực bẹp giường tĩnh dưỡng, mà ngài cũng ngày lo lắng chuyện 'lực bất tòng tâm' ?"
Hắn chỉ buông lời oán trách bản hằng đêm "thừa hoan" kham nổi, chứ tuyệt nhiên hề đay nghiến bóng gió nhắc tới chuyện bệ hạ tinh lực dư thừa thì lo liệu cho kiều thê mỹ . Nghe , bệ hạ nháy mắt liền hiểu bảo bối trong n.g.ự.c thực sự buông bỏ, còn so đo khúc mắc chuyện cũ nữa .
Hầu gia từ tới nay tự chừng mực. Ở cái thời đại , nam nhân tam thê tứ vốn là lẽ thường tình, nhà huân quý quan nào mà chẳng dăm bảy phòng thất? Chỉ là, nếu bản hạ quyết tâm cả đời chỉ bám lấy một bệ hạ, thì sự bá đạo kiêu ngạo trong xương tủy dĩ nhiên cũng cho phép bệ hạ thêm bất cứ kẻ nào khác.
giận dỗi ầm ĩ xả xong thì cho qua, chứ bảo cứ làm nũng làm làm mẩy, thù dai lải nhải dai dẳng như đám oán phụ chốn khuê phòng thì ngàn vạn làm . Huống hồ, mối quan hệ giữa bọn họ dẫu thì chung quy vẫn là danh chính, ngôn thuận.
Ban đầu theo kế hoạch thì đầu tháng Ba cả đoàn sẽ khởi giá chuyển lên Hành cung. vì Nhị phu nhân của Công phủ sắp đến kỳ lâm bồn, Hầu gia cứ nằng nặc đòi nán chờ Nhị tẩu tròn con vuông thì trong lòng mới yên tâm rời .
Bệ hạ thuở ấu thơ từng qua động tĩnh thê lương khi các nương nương trong cung sinh nở. Đó là một vị sủng phi của Tiên đế, sinh khó gào thét ròng rã suốt hai ngày hai đêm, cuối cùng kiệt sức một xác hai mạng, mẫu t.ử cùng dắt tay quy tiên.
Bệ hạ thầm nghĩ, vị Nhị phu nhân nếu sinh nở thuận lợi trơn tru thì , vạn nhất xảy chút trắc trở m.á.u me gì e là sẽ dọa Hầu gia – kẻ cũng đang m.a.n.g t.h.a.i – sợ đến vỡ mật mất. Nghĩ , ngài dứt khoát hạ đích bồi Hầu gia hồi Quốc công phủ canh chừng.
Việc hoàng đế bệ hạ đích giáng lâm Quốc công phủ, đúng trùng ngay cái lúc Nhị phu nhân trong phủ đang vật vã lâm bồn, hai sự kiện ghép với kiểu gì cũng thấy quá mức kỳ quặc và ám .
Hầu gia mang vẻ mặt vô cùng áy náy Nhị ca nhà , gãi đầu tạ : "Đệ xin nhận gây thêm phiền phức cho , mong đại nhân đại lượng tha thứ cho."
Nhị gia đ.á.n.h c.h.ế.t cũng mơ ngờ ở ngoài kinh thành lũ tiểu nhân đồn thổi ác ôn đến mức độ đó. Bọn chúng rỉ tai rằng Nhị phu nhân m.a.n.g t.h.a.i sinh con chỉ là bức bình phong che mắt thiên hạ, thực sự sinh nở ở trong phủ là kẻ khác! Nếu thì mắc mớ gì cửu ngũ chí tôn hạ đích tới canh chừng? Thậm chí còn kẻ tâm cơ độc địa suy đoán rằng bệ hạ vì ở trong cung dưỡng hài t.ử (do hãm hại) nên mới... đem gửi cốt nhục ngoài cho nhà họ Diêu sinh hộ.
Nhị gia tức hộc m.á.u nhưng đúng là đ.á.n.h vỡ răng cũng đành nuốt ngược bụng. Đám ngoài miệng trực tiếp chỉ thẳng mặt mà , cãi cũng chẳng tìm ai để cãi. Huống hồ chuyện thâm cung bí sử giải thích kiểu gì cho rõ ràng ? Chẳng lẽ bô bô phân trần với thiên hạ rằng bệ hạ tới đây chỉ đơn thuần là để... bồi thê (em vợ) nhà ngắm cảnh lâm bồn?!
Thêm một chuyện may mắn nữa, t.h.a.i nhi sinh hạ vạn hạnh là một tiểu cô nương. Tuy đứa bé trùng hợp một cái bớt giống y hệt Nhị gia, chứng minh rành rành huyết thống, nhưng rốt cuộc những thứ riêng tư giấu tã lót thế làm mà đem phơi bày thanh minh giữa bàn dân thiên hạ .
Hành cung ngọn núi phía đông. Nơi nguyên bản gọi là Đông Sơn, chẳng qua vì Tiên đế từng ý định xây dựng Đông Cung tại đó, nên từ đó đời mới quen miệng gọi là Đông Sơn.
Bệ hạ xuất cung dời giá, đội ngũ tùy tùng, ngự lâm quân hộ giá kéo dài dằng dặc mấy dặm đường. Người đông thì đương nhiên tiến độ di chuyển vô cùng chậm chạp. Quãng đường rề rà mất mười mấy ngày mới tới nơi.
Nói cũng kỳ lạ, Hầu gia dạo ăn cái gì nôn cái nấy, vật vã ốm nghén đến c.h.ế.t sống , mà từ cái ngày xảy cơ sự (động thai) thì cơ thể tự nhiên thích ứng khỏe re. Lần xe ngựa đường dài xóc nảy dằn xóc mà chẳng hề cảm thấy khó chịu buồn nôn chút nào.
Bệ hạ lệnh cấm tiệt Hầu gia thoại bản xe ngựa, lấy lý do là xe rung lắc sẽ làm hỏng mắt. Hầu gia bất mãn, tức cũng ngang ngược cấm luôn bệ hạ phê duyệt tấu chương, làm gì cái lý lẽ vô lý nào chỉ mỗi là hỏng mắt .
Cấm cản sách thì đ.â.m buồn chán. Bệ hạ hết cách, đành một tay ôm trọn bảo bối lòng, một tay luồn lách tháo đai lưng của Hầu gia , tham lam chui lớp áo lót bên trong, nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng trơn láng.
"Trẫm bảo t.h.a.i nhi bước sang tháng thứ tư là bắt đầu 'hiện hoài' (nhô bụng) rõ rệt , trẫm sờ nắn cả buổi mãi vẫn giác sự khác biệt gì thế ?"
Hầu gia híp mắt lười nhác đáp: "Quy luật đó là dành cho nữ t.ử m.a.n.g t.h.a.i bình thường, là nam nhân, cơ địa tự nhiên khác chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-ha-muon-ta-sinh-thai-tu-cho-han/chuong-15-1-chong-gia-vo-tre.html.]
Thực thì vùng bụng phẳng lì cũng chút đổi nhô lên , chẳng qua bệ hạ ngày nào cũng dính lấy như sam, sờ soạng ngắm nghía từng li từng tí một nên mới nhận sự khác biệt lớn lao đó thôi.
Bệ hạ phản bác gì thêm. Đến chạng vạng lúc đoàn hạ trại nghỉ ngơi, ngài liền truyền gọi Giang viện phán tháp tùng tới, gặng hỏi xem rốt cuộc Hầu gia tới tháng thứ mấy thì mới lộ bụng.
Giang viện phán vuốt râu tát mồ hôi hột đáp: "Bẩm bệ hạ... cái , việc hiện hoài còn tùy thuộc thể chất của từng mà khác biệt ạ."
Bệ hạ xong cực kỳ bất mãn, sa sầm mặt : "Chẳng lẽ trẫm ngu đến mức thấu cái đạo lý 'tùy mà khác biệt' ? Trẫm gọi ngươi tới đây là để đòi một câu trả lời dự tính chính xác cơ!"
Giang viện phán kêu khổ thấu trời trong bụng. Lão làm gì lá gan hùm nào mà dám kêu Hầu gia vén áo lên cho lão kỹ sờ thử xem cái bụng to nhỏ cơ chứ! Lão đành nhắm mắt đưa một câu trả lời an mang tính bảo thủ: "Dạ... vi thần phỏng chừng... lẽ trong vòng một tháng nữa thưa bệ hạ."
Bệ hạ thừa ép hỏi lão thêm cũng vô dụng, vì thế lảng sang gặng hỏi kín một "chuyện phòng the" nhạy cảm khác.
Tối hôm đó lúc leo lên giường ngủ, Hầu gia chủ động vòng tay ôm lấy cổ bệ hạ, khẽ vặn vẹo hỏi: "Được ?"
Bệ hạ cứng đờ , hô hấp chệch nhịp: "Cái gì cơ?"
Hầu gia lật mị hoặc khóa hẳn lên đùi bệ hạ, khom lưng kề sát đôi môi đỏ mọng vành tai ngài phả thở ấm nóng, ái thì thầm: "Chẳng ban chiều bệ hạ đặc biệt gọi lão Giang ngự y tới... là để hỏi chuyện ?"
Bệ hạ giật hoảng hốt, vội vàng vòng tay nâng đỡ eo , nhẹ nhàng nhưng kiên quyết ấn xuống vị trí bên cạnh, đó cẩn thận đắp chăn ủ kín mít. Hầu gia bất mãn bĩu môi dỗi: "Nhị Lang hết nhớ ? Ta... mà."
Bệ hạ nuốt nước bọt cái ực, cố đè nén hỏa dục: "Ráng nhịn thêm một thời gian ngắn nữa ."
Hầu gia dứt khoát tin, cự nự: "Ta tin! Hồi chính miệng tự hỏi Giang viện phán , lão bảo rành rành là qua ba tháng đầu t.h.a.i kỳ nguy hiểm là thể làm mà!"
Bệ hạ xót xa thầm nghĩ nếu toạc chắc chắn bảo bối làm ầm lên dỗi hờn, nhưng thể lý do rõ ràng: "Mấy ngày ngươi động t.h.a.i khí thiếu chút nữa thì nguy hiểm tính mạng. Bây giờ cơ thể mới cẩn thận điều dưỡng lên đôi chút, làm chuyện đó... ngàn vạn thỏa ."
Hầu gia lý do chính đáng thì cụt hứng. Quả nhiên mặt mũi sầm xuống đen sì thèm một tiếng nào nữa, dứt khoát hất chăn lật lưng đưa m.ô.n.g về phía bệ hạ.
Bệ hạ bất lực thở dài não nuột. Ngẫm cuối cùng ngài cùng Hầu gia sung sướng "lăn lộn" giường là từ tiết tháng Chạp năm ngoái . Cấm d.ụ.c ròng rã ăn chay mấy tháng trời, ngài là nam nhân trưởng thành khỏe mạnh thể chứ? vì an nguy của cốt nhục và thương, đành ráng nhịn.
Bệ hạ sáp gần, âu yếm hôn hôn dỗ dành lên phần gáy trắng ngần của Hầu gia. Bị trêu chọc ngứa ngáy, Hầu gia bất chợt bật phắt dậy. Bệ hạ động tác giật cục của làm cho hết hồn, hốt hoảng liên tục vươn tay đỡ: "Cẩn thận! Chậm một chút! Nhẹ nhàng thôi!"
Hầu gia xoay trừng mắt lườm bệ hạ hình viên đạn: "Đã cấm vận thể làm ăn gì, ngài còn rửng mỡ trêu ghẹo cọ xát làm cái quái gì hả?"
Bệ hạ dạo mài giũa nên tính tình cực kỳ nhẫn nại dỗ ngọt: "Rồi , trẫm nhận với Trường Sinh . Cố ráng đợi thêm một chút thời gian nữa thôi, trẫm hứa lúc đó sẽ tùy ý ngươi làm gì thì làm, ở tư thế nào cũng chiều chuộng ngươi hết, ?"
"Thật chứ?" Hầu gia hồ nghi nhướng mày. Đương nhiên... lời hứa của nam nhân khi dỗ dành giường thì mười phần hết chín phần là c.h.é.m gió lừa gạt .
Chuyển đến Hành cung, bệ hạ cần lên triều điểm danh thiết đại triều hội mỗi sáng sớm nữa. Mỗi ngày ngài đều sung sướng ườn ôm Hầu gia ngủ nướng đến tận lúc mặt trời lên cao ba sào, đến quá buổi chiều mới thong thả triệu tập các đại thần để thương lượng chính vụ. Hầu gia dạo ngày càng trở nên ham ngủ, mắt thấy bụng bắt đầu mỗi ngày một to lên rõ rệt, bệ hạ cũng bắt đầu ngày đêm hồi hộp mong chờ cảm nhận những cử động đầu tiên của t.h.a.i nhi.
Hôm đó, Hầu gia lơ mơ mở mắt thì đập ngay mắt là cảnh bệ hạ đang áp sát tai phần bụng nhô cao của , nhắm mắt dỏng tai im lặng lắng cực kỳ chăm chú.
Chắc lẽ là do sự kết nối "phụ t.ử thiên tính" (tình cảm cha con bẩm sinh), bệ hạ thế mà thực sự cảm nhận một cú chòi đạp khẽ khàng truyền từ bên trong bụng Hầu gia. Ngài lập tức ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sáng rực vui sướng kinh hỉ vạn phần.
Hầu gia bộ dạng mừng rỡ ngây ngốc đó bỗng thấy bệ hạ chút đáng thương vô cùng. Đường đường là một đế vương ba mươi mấy tuổi đầu, nếu đổi là nữ nhân kết hôn sớm thì ở cái tuổi khi rục rịch chuẩn bế cháu nội . Vậy mà ngài mới lóng ngóng vụng về làm cha đầu tiên trong đời.