Màn đêm buông xuống tĩnh mịch.
Sở Dật cửa nhà, đầu ngón tay khựng khóa mật mã, cuối cùng vẫn nhập chuỗi thuộc lòng .
“Tít!”
Khóa cửa mở .
Cậu đẩy cửa bước , trong nhà bật đèn, chỉ cửa sổ sát đất ở phòng khách hắt ánh đèn neon của thành phố, phác họa lên đường nét của đồ đạc.
Ngay lúc chuẩn giày, cửa phòng ngủ đột nhiên kéo , đèn cũng theo đó bật sáng.
“A Dật!”
Giọng mừng rỡ của Bạch Tri Kỳ truyền đến, y chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm mỏng manh, chân trần chạy nhanh tới, nhào mạnh lòng Sở Dật.
Tin tức tố vị quýt quen thuộc lập tức bao bọc lấy Sở Dật.
Cậu tông lảo đảo một bước, cơ thể cứng đờ, hai tay đặt bên theo bản năng co rúm .
Cuối cùng, giống như vô đây, dịu dàng ôm lấy Bạch Tri Kỳ.
Mà là nghiêng đầu, né tránh gò má đang cọ tới của Bạch Tri Kỳ, đó vươn tay, nhẹ nhàng tách y khỏi vòng tay .
Bạch Tri Kỳ sửng sốt một chút, ngẩng đầu lên, trong đôi mắt xinh phản chiếu hình bóng của Sở Dật.
“Anh làm việc xong ?”
Sở Dật nhếch khóe miệng, nhạt một cái.
“Chưa, nghỉ phép một tuần, về xem .”
Bạch Tri Kỳ liền lên tiếng.
“Vậy hôm nay em làm một bữa thật ngon mới ! Vừa sáng nay em mua thức ăn tươi!”
Nói , y xoay , chạy nhanh bếp.
Sở Dật ở cửa, ánh mắt trầm trầm bóng lưng đang bận rộn trong bếp , trầm mặc hồi lâu.
Cậu giày xong, theo như khi, chỉ mệt mỏi đến bên sô pha, xuống.
Bạch Tri Kỳ, một Omega cực ưu Bạch gia nuôi dưỡng trong nhung lụa từ nhỏ, mười ngón tay dính nước mùa xuân.
khi kết hôn với , Bạch Tri Kỳ học nấu ăn.
Sở Dật mãi mãi nhớ rõ, nửa năm đầu mới kết hôn, bất luận về nhà muộn đến , luôn một bàn thức ăn nóng hổi chờ đợi .
Lúc đó, vô cùng mãn nguyện với cuộc sống như , nâng niu Bạch Tri Kỳ trong lòng bàn tay.
Chỉ là , phát hiện tay Bạch Tri Kỳ, luôn chằng chịt những vết thương nhỏ và vết bỏng.
Trước đây, đôi tay của Bạch Tri Kỳ chủ yếu dùng để đ.á.n.h đàn piano.
Cậu đau lòng khôn xiết, từ đó về , bao giờ để Bạch Tri Kỳ bước bếp nữa.
Và Bạch Tri Kỳ, cũng quả thực nấu ăn thêm nào nữa.
Bây giờ, Bạch Tri Kỳ cầm muôi xẻng, động tác sớm lóng ngóng hình thù gì, lúc thái rau thì cẩn thận từng li từng tí, lúc bật bếp thì luống cuống tay chân, thoạt khiến phát sốt ruột.
“Á!”
Bạch Tri Kỳ kêu lên một tiếng đau đớn, dầu nóng b.ắ.n từ trong chảo làm bỏng mu bàn tay.
Sở Dật thấy , cuối cùng cũng dậy khỏi sô pha.
Cậu sải bước bếp, nắm lấy cổ tay Bạch Tri Kỳ, kéo y khỏi bếp lò.
“Để làm cho.”
Nói xong, liền biểu cảm của Bạch Tri Kỳ nữa, trầm mặc nhận lấy muôi xẻng trong tay y, bắt đầu nấu ăn.
Bạch Tri Kỳ ở cửa bếp, bóng lưng Sở Dật, ngay đó chậm rãi xuống bàn ăn, bắt đầu câu câu chăng tìm chủ đề chuyện, bề ngoài tưởng chừng như vô tình hỏi han chuyện công việc của Sở Dật.
Sở Dật , Bạch Tri Kỳ nhận điều bất thường .
Cũng , Bạch Tri Kỳ giỏi nắm bắt cảm xúc hơn , khi trở về, ngoại trừ vài câu cần thiết, gần như im lặng suốt quá trình, sự khác thường , Bạch Tri Kỳ thể nào phát hiện .
Đây là một vòng thăm dò mới.
Sở Dật bình tĩnh trả lời, nhưng mỗi khi Bạch Tri Kỳ vẻ vô tình nhắc đến cái tên "Tần Xuyên Từ", liền rơi trầm mặc.
Một , hai , ba .
Cuộc đối thoại trong khí dần biến mất, chỉ còn âm thanh đơn điệu của muôi xẻng va chạm với chảo sắt.
Trong sự im lặng kéo dài, Sở Dật nhanh nấu xong hai món mặn một món canh.
Cậu bày thức ăn đĩa, từng đĩa từng đĩa bưng lên bàn.
Bạch Tri Kỳ đối diện , lặng lẽ và vài miếng cơm, dường như thể chịu đựng nổi bầu khí ngột ngạt thêm nữa.
Trên mặt y gượng gạo chống đỡ một nụ mềm mại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-gay-canh-hong-su-chiem-huu-cua-enigma/chuong-56-so-dat-em-co-yeu-anh-khong.html.]
“A Dật, ? Cảm giác tâm trạng của hình như lắm.”
Nói , y dậy, múc cho Sở Dật một bát canh nóng hổi, đặt bên tay .
“Đừng vì chuyện công việc mà vui, về đến nhà thì đừng xụ mặt nữa, dọa em sợ .”
Y cố làm vẻ nũng nịu oán trách, khoảnh khắc ngước mắt lên, ánh mắt dừng cổ Sở Dật.
Nơi đó dán một miếng dán gáy.
“Cổ ?”
Sự im lặng của Sở Dật, câu hỏi đ.á.n.h vỡ.
Cậu nuốt thức ăn trong miệng xuống, đôi môi run rẩy.
“Bị dị ứng.”
Bạch Tri Kỳ gật đầu, nghĩ ngợi nhiều.
Sở Dật thừa nhận, khoảnh khắc trả lời câu hỏi , căng thẳng.
Cậu thể đảm bảo bản làm bất cứ chuyện gì vượt quá giới hạn, nhưng những hành động ngang ngược của Tần Xuyên Từ, khiến vô cớ sinh một loại cảm giác trong sạch.
Sở Dật mím môi, bưng bát canh Bạch Tri Kỳ múc cho lên, uống cạn một .
Sau đó, ngước mắt lên, khuôn mặt vẫn thanh thuần ôn hòa ở phía đối diện, đè xuống sự cay đắng cuộn trào nơi đáy lòng, gằn từng chữ mở miệng.
“Chúng ly hôn .”
Bàn tay cầm đũa của Bạch Tri Kỳ đột ngột cứng đờ, nụ mặt đông cứng .
Y sững sờ vài giây, như thể rõ, như thể dám tin.
“... Cái gì?”
Sở Dật y, lặp một nữa, giọng rõ ràng hơn .
“Anh , ly hôn.”
Một mảnh tĩnh lặng.
Ngay đó âm thanh chói tai vang lên trong phòng khách.
“Tại !”
Giọng Bạch Tri Kỳ lập tức cao vút, “Anh... tại đột nhiên như , ...”
Sở Dật ngẩng đầu lên, bình tĩnh ngắt lời y.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Khu đèn đỏ, thấy em lên xe Tần Xuyên Từ, quá nhiều .”
Một câu , khiến tất cả những lời biện bạch mà Bạch Tri Kỳ chuẩn sẵn đều nghẹn trong cổ họng.
Sở Dật cũng dậy, cao hơn Bạch Tri Kỳ một cái đầu, lúc Bạch Tri Kỳ, trong ánh mắt là sự mệt mỏi và thất vọng thể hóa giải.
“Từ lâu đây thấy ... vẫn luôn đợi em thú nhận, nhiều , mỗi em về nhà, đều hy vọng em thể thật với .”
“Ngày hôm đó, đến chỗ Tần Xuyên Từ làm việc, cũng đang đợi em, đợi em mở miệng với .”
“ em hề.”
Giọng Sở Dật run rẩy, mang theo ngọn lửa giận đè nén.
“Cho dù đến nước đó , em vẫn ôm tâm lý ăn may! Muốn lừa gạt .”
Bạch Tri Kỳ , sự khiếp sợ và hoảng loạn trong mắt từ từ rút , đó là một mảnh âm trầm.
Y đột nhiên bật , mang theo một tia trào phúng.
“Nói với ? Sau đó thì ? Anh thể tha thứ cho những việc em làm ?”
“Tại thể!” Sở Dật gần như gầm lên, những cảm xúc tích tụ bấy lâu trong khoảnh khắc bùng nổ, “Mẹ kiếp em thừa yêu em đến nhường nào cơ mà!”
“Yêu em?” Bạch Tri Kỳ thành tiếng, “Yêu em mà bây giờ đòi ly hôn với em?”
“Chẳng lẽ mãi làm một thằng ngu?” Hốc mắt Sở Dật đỏ hoe, giọng khàn đặc, “Mãi đợi đến khi em đắc thủ thành công , mới đến đòi ly hôn với ?”
Cậu ghim chặt ánh mắt mắt Bạch Tri Kỳ.
“Bạch Tri Kỳ, em yêu ?”
Bạch Tri Kỳ gì.
Sự im lặng của y, dường như chính là câu trả lời nhất.
Sở Dật hít sâu một , nhắm mắt , khi mở nữa, tất cả cảm xúc đều chìm xuống, chỉ còn sự mệt mỏi.
“Được .”
“Cứ .”
“Ngày mai ly hôn.”
Nói xong, Bạch Tri Kỳ thêm một cái nào nữa, xoay vồ lấy chiếc áo khoác sô pha, đầu kéo cửa nhà , bước ngoài.