Bạch Thánh thở phào một dài, nghiêng đầu bác sĩ Hứa Xuyên, hạ thấp giọng:
"Báo cáo cụ thể tình hình kiểm tra cho ."
Vừa Hứa Xuyên , Bạch Thánh lướt xem bản báo cáo tổng hợp điện thoại, thầm nghĩ trong lòng.
Thật dễ dỗ.
Từ những ngày qua thể thấy, Tiểu Bạch Nặc là một đứa trẻ ngoan và dễ dỗ dành. Bé thắc mắc phản kháng gì về những kế hoạch huấn luyện mà đặt .
Đương nhiên, còn một điểm nữa.
Thậm chí Bạch Thánh còn cảm thấy chút may mắn vì từ đến nay nhà họ Bạch chỉ nhóc Alpha.
Đứa nhỏ mẫn cảm hơn so với dự đoán của . Hiện tại bé còn ngây ngô mờ mịt, nhưng chắc nhận sự khác biệt giữa Alpha và Omega.
Bạch Thánh bắt đầu tự hỏi, nếu ngay từ đầu đứa nhỏ là một bé Omega, sẽ phản ứng thế nào?
Sẽ coi trọng hơn một chút chăng?
Cũng chắc.
chừng đứa nhỏ nhạy bén sẽ càng bất an hơn…sẽ nghĩ liệu vì bé là một bé Omega nên ba ba mới để ý đến bé ?
Còn hiện tại, ít nhất Tiểu Bạch Nặc thể hiểu rõ: Không như thế.
Cho nên bé thể an tâm giấc ngủ. Vì thái độ của Bạch Thánh vẫn hề đổi.
Bạch Thánh vốn kiểu thích chia sẻ tán gẫu với khác, ai hỏi thì cũng chẳng rảnh mà giải thích.
Việc Bạch Kính Vân vô tình đụng trúng họng s.ú.n.g khiến ham bộc bạch của Bạch Thánh vơi ít.
Còn về việc Tiểu Bạch Nặc là Alpha Omega thì gì khác biệt ?
Bạch Thánh suy nghĩ kỹ , ngoại trừ việc bừng tỉnh nhận tại bé con nhà ngoan ngoãn và đáng yêu đến thế, thì vẻ chẳng gì khác cả.
Dù vẫn là con của .
Sau khi dặn dò một điều cần lưu ý và những việc liên quan đến đăng ký thông tin với Liên Bang , trong phòng bệnh đều lui ngoài.
Bạch Thánh nhẹ nhàng ôm lấy bé con đang ngủ say, nghiêng xuống giường.
Lăn lộn cả một ngày, đúng là cũng cần nghỉ ngơi .
Thế nhưng….
Trước khi ngủ, Bạch Thánh điện thoại một nữa.
Ngoại trừ Bạch Kính Vân vẫn đang kiên trì nhắn tin để xác nhận tính xác thực của thông tin, thì chẳng thấy tin nhắn của ai khác nữa.
"Hình như vẫn chút khác biệt đấy chứ."
Bạch Thánh kéo chăn lên, xoa xoa cằm lẩm bẩm một câu, gương mặt đàn ông vốn kiêu ngạo và nóng tính hiếm khi lộ vẻ dịu dàng…. chính là đầu tiên của nhà họ Bạch bé Omega đấy.
Việc ông nội nghiêm khắc sắp về và thể dùng gia pháp xử phạt vì bất mãn, ảnh hưởng đến tâm trạng của lúc .
Erinn
Đương nhiên, cố ý khoe khoang gì .
Khi kim đồng hồ chỉ đến một giờ sang, Bạch Thánh thầm nghĩ: Bình thường cái tên Tạ Vũ nhắn tin hăng hái lắm mà, bây giờ im lặng tiếng thế nhỉ?
Cùng lúc đó.
Tại tòa nhà nghiên cứu khoa học của đại học Thịnh Áng ở trung tâm thành phố Áng.
Tiếng các loại thiết thí nghiệm vang lên ngớt. Đội ngũ nghiên cứu sinh trâu ngựa vẫn đang cần mẫn làm việc.
Tại một phòng thí nghiệm ở tầng một. Một đàn ông mặc đồ bảo hộ từ phòng trong bước . Anh tháo khẩu trang và găng tay, nghiêng đầu bên cạnh.
"Nhị thiếu gia."
Nhị thiếu gia của nhà họ Bạch, Bạch Lương, giáo sư danh dự của đại học Thịnh Áng. Trong nhà họ Bạch, là nhân tài thiên về hướng nghiên cứu khoa học, cũng về nhà mà chỉ thích vùi trong viện nghiên cứu.
Mái tóc ngắn gọn gàng, đeo kính gọng vàng, trông vẻ ôn hòa văn nhã. Giọng ấm áp như gió xuân của Bạch Lương vang lên, nhưng đáy mắt chẳng chút cảm xúc nào:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-35.html.]
"Có chuyện gì ?"
"Ngày mai lão thái gia* sẽ về, là vì chuyện của tam thiếu gia." ( nên để ông cụ là gì nữa, ai gợi ý gì )
"Ông nội sắp về ?"
Bạch Lương nhướng mày. "Chẳng chỉ là một đứa nhỏ thôi , cần huy động lực lượng như ?"
Đối với đứa cháu trai từ trời rơi xuống , thậm chí còn chẳng buồn về lấy một cái.
"Chuyện ... cũng rõ lắm."
"Chắc là ông nội đặt kỳ vọng quá cao thằng nhóc Bạch Thánh đó, giờ phát hiện đứa năng lực nhất thế hệ làm chuyện mất mặt nhất, nên ông cụ thấy giữ thể diện chăng."
Bạch Lương , chút nể nang mà mỉa mai Bạch Thánh.
"Nghe nhà họ Liễu đang tranh chấp hợp đồng nước ngoài với Bạch Thánh, định dùng chuyện để gây hấn nhưng ép xuống ?"
"Dù thì một đối tác nước ngoài cũng khá để ý đến mấy chuyện lộn xộn ."
Trợ lý của Bạch Lương khẽ nhíu mày, những ai từng làm việc với thương nhân ngoại quốc đều họ những tiêu chuẩn quái gở cỡ nào.
"Được , ."
Bạch Lương tùy ý xua tay, lấy điện thoại từ hộp mật mã bên cạnh. Anh đẩy gọng kính, day day thái dương, chút buồn ngủ.
"Nếu ông nội về, ngày mai cũng tranh thủ về nhà một chuyến xem ."
Chỉ là làm cho lệ thôi.
Bạch Lương thản nhiên nghĩ: Một đứa nhỏ xuất hiện ngoài ý thì gì mà hiếm lạ chứ?
Hơn nữa, Bạch Thánh vốn là lạnh lùng nhất, làm chuyện một như đột nhiên tràn đầy cái thứ gọi là tình cha con kinh dị
Sáng sớm ngày hôm .
Rèm cửa trong phòng kéo kín, mặt trời lên cao, một tia nắng lọt qua khe cửa sổ. Ngủ một giấc dài, đứa nhỏ hạ sốt, mơ màng mở mắt bò dậy.
"Ưm..."
Tiểu Bạch Nặc đưa tay dụi mắt, cái đầu nhỏ còn mơ hồ, bé theo bản năng quanh để nhớ xem xảy chuyện gì, thấy bàn tay của đang bên cạnh .
Tiểu Bạch Nặc chớp mắt.
Quả nhiên Nặc Nặc mở mắt là thấy ba ba , ba ba gạt Nặc Nặc.
Cùng lúc đó, lầu bệnh viện.
Bạch Kính Vân thức trắng cả đêm cuối cùng cũng nhịn nữa.
Cả đêm cứ về phía tòa nhà chính vốn im lìm một cách lạ thường, nhận một vấn đề…. lẽ cái tin Nặc Nặc là Omega cái thằng khốn Bạch Thánh chỉ cho một thôi ?
Hơn nữa đứa nhỏ đó còn đang bệnh.
Thấy thời gian cũng hòm hòm, Bạch Kính Vân liền nhanh chóng lên lầu.
Với đôi mắt thâm quầng, nhẹ nhàng gõ cửa phòng bệnh sự dẫn đường với vẻ mặt phức tạp của trợ lý Lý.
Cửa bệnh viện đương nhiên khóa, nhẹ nhàng đẩy cửa trong phòng. Anh khựng một chút.
Đứa nhỏ bé xíu đang giữa vệt nắng hắt qua khe rèm, mái tóc xoăn mềm mại như phủ một lớp vàng mỏng.
Trên trán vẫn còn dán miếng hạ sốt xiêu vẹo, bé trông như một thiên thần nhỏ đang trong nắng sớm.
bé đang sưởi nắng, cũng chẳng đang tò mò quanh.
Bé Omega đáng yêu đang mặt Bạch Thánh vẫn còn đang ngủ, đưa tay nhỏ che nắng cho ba ba .
Nghe thấy tiếng động, bé chớp chớp mắt sang, vội vàng đặt ngón tay nhỏ lên môi, hạ thấp giọng sữa khẽ:
"Bác cả... suỵt…"