Bị đứa nhỏ xoay cho vài vòng, Bạch Càn quên mất ban nãy định cái gì, khóe môi ông giật giật.
Ông thẳng đôi mắt to sáng long lanh của Tiểu Bạch Nặc.
Bé con vẫn đang nắm chặt chiếc nĩa trong tay, bé còn ghế để đưa miếng tôm nhỏ cho Bạch Kính Vân, thì giờ Bạch Thánh vươn tay kéo xuống, bắt ngay ngắn .
Giờ phút , bé đang họ với ánh mắt đầy mong chờ.
Cứ như thể bọn họ thực sự thèm thuồng miếng tôm nõn trong bát bé lắm bằng.
Đây là cơm giành cho trẻ em, hả?
Là loại cơm trẻ em thanh đạm, ít dầu ít muối!
Người lớn sẽ thèm !
Cuối cùng Bạch Càn cũng sa sầm mặt, ánh mắt chút kỳ quái của Bạch Thánh, ông như thể đang nuốt t.h.u.ố.c độc mà ăn sạch miếng tôm nõn .
Bạch Thánh: "..."
Nếu ăn đến thế thì đừng ăn là mà.
Người cha già độc miệng nghĩ thầm, cầm khăn giấy lau miệng cho bé con nhà , thuận tay nhét luôn con tôm nõn to đùng miệng.
Hương vị quả cũng , nhưng cũng chẳng gì quá đặc biệt.
"Có ngon ạ?"
Bé con híp cả mắt, mong chờ mấy lớn.
Người thường đ.á.n.h kẻ chạy chứ ai nỡ đ.á.n.h chạy , đặc biệt là một bé con xinh xắn đáng yêu thế .
Những lời lẽ lạnh lùng cứng nhắc của Bạch Càn vốn lên đến đầu môi, cuối cùng xoay một vòng thốt thành:
"Cũng tạm."
Đối với sự mạnh miệng của lớn, Tiểu Bạch Nặc ngoan ngoãn ăn cơm cũng giận, chia tôm xong bé tiếp tục đắm chìm bữa ăn.
Erinn
Thỉnh thoảng bé còn phát tiếng cảm thán kinh ngạc cùng với tiếng gọi cha: "Ba ba ơi, cái ngon quá ạ."
Ở phía bên , Bạch Kính Vân miếng tôm nhỏ trong bát với biểu cảm quỷ dị khó hiểu.
Bộ não của vị đại thiếu gia nhà họ Bạch vốn luôn nhanh nhạy, giỏi suy luận, giờ đây chút lag.
Thế là ý gì?
Có khi nào Bạch Thánh hạ độc miếng tôm ?
Định đầu độc c.h.ế.t ?
Không , tranh chấp trong nhà họ Bạch tuy khịch liệt nhưng vẫn đến mức dùng thủ đoạn .
Hay là đang nhục nhã ?
Từ đến nay nhà họ Bạch vốn chẳng ai ưa ai.
Thằng hai suốt ngày ở trong phòng thí nghiệm nghiên cứu mấy cái thực nghiệm của nó.
Từ khi trưởng thành thì cô em tư vẫn luôn biệt tăm, thèm về nhà, bảo là tiếng chung với họ.
Còn đứa út năm nay mới đại học năm nhất, nó là kẻ bàn muộn nhất trong chiến trường của nhà họ Bạch nhưng là tính khí lớn nhất, tự lăn lộn mấy cái câu lạc bộ, suốt ngày chỉ quanh quẩn giữa trường học và câu lạc bộ.
Tóm , chẳng đứa nào là khiến bớt lo cả. Giờ lòi thêm một đứa nhỏ xíu nữa.
Biểu cảm của Bạch Kính Vân kỳ quái, nhất là khi đứa nhỏ thèm để ý đến nữa.
Anh trầm ngâm vài giây, cuối cùng gạt miếng tôm nhỏ sang một bên, mặt cảm xúc tiếp tục lùa cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-26.html.]
Dù là cái gì nữa, cũng cần.
Còn Bạch Càn, bao định mở miệng chuyện mà thành, lúc cũng chút c.h.ế.t lặng.
Ông im lặng ăn cơm, nhưng đến cuối bữa, ông càng thấy c.h.ế.t lặng hơn nữa. Ông kinh ngạc thốt lên:
"Bình thường nó cũng ăn nhiều thế ? Ăn gần bằng luôn ."
Lúc Bạch Thánh đang lau miệng cho đứa nhỏ.
Thật thì bé con vẫn thể nhét thêm một chút đồ ăn bụng nữa, nhưng Bạch Thánh thấy gần chạm đến ngưỡng giới hạn mà dì Phùng dặn dò nên mới ngăn .
"Là do ba ăn ít quá thôi."
Bạch Thánh bế bé con từ ghế đặt xuống đất, hài lòng khuôn mặt nhỏ của Bạch Nặc dường như hồng hào lên một chút hai ngày chăm sóc.
"Lượng ăn đến mức làm thằng bé đầy bụng ."
Bạch Càn thẫn thờ một lúc, ông cũng phản ứng ….cũng đúng, gần hai mươi năm ông thấy dáng vẻ của một đứa trẻ, bản ông vì di chứng của phẫu thuật mà sức ăn kém.
Trong ký ức của ông, sức ăn của đám Alpha nhà họ Bạch hề nhỏ, thậm chí mấy đứa sàn sàn tuổi còn thể đ.á.n.h ngay bàn ăn để giành đồ.
Chỉ là đứa nhỏ mắt quá khác biệt so với những đứa trẻ trong ký ức của ông.
Dáng vẻ gầy yếu, tái nhợt làm Bạch Càn cho rằng đối phương cũng ăn ít.
Được , thể cứ nghĩ mãi mấy chuyện .
Bạch Càn lấy tinh thần: "Hai đứa theo thư phòng một lát."
Nói xong, ông dùng khăn tay lau sạch sẽ dậy, bé con thêm nữa, giữ khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị lên lầu.
Bạch Thánh đưa camera Đậu Đậu cho đứa trẻ, bảo bé cứ chơi ở phòng khách hoặc ngoài ban công ngoài trời bên cạnh, một lát nữa sẽ xuống đón bé.
Đây là khu nhà chính, những làm khác trông coi, nên Bạch Thánh lo bé con sẽ va đập ở .
Thấy bé con chớp chớp mắt, ôm Đậu Đậu trong lòng, dáng vẻ thôi, liền cúi xuống, dịu giọng hỏi bé chuyện gì
Tiểu Bạch Nặc là một bé con nhạy cảm, bé nhận cả ông nội và bác cả đều đang vui, bé nhỏ tiếng thầm tai ba ba:
"Ba ba ơi, do Nặc Nặc chia cho ông nội ít tôm quá ạ? Ông nội ăn đủ no nên mới vui ?"
Bạch Thánh sững một chút. Cách tư duy của trẻ con khác hẳn lớn, khiến mất một lúc mới tiêu hóa .
Nhìn đứa nhỏ đang nghiêm túc bằng giọng sữa non nớt, nghĩ đến vẻ mặt nghiêm nghị của lão già cổ hủ hiểu lầm là tranh cơm của trẻ con mà còn ăn đủ... suýt chút nữa thì bật thành tiếng.
Tuy nhiên, trong mắt bé con, khi ông nội ăn xong con tôm đó trông càng vui hơn.
Nặc Nặc cũng chỉ mỗi một bát nhỏ xíu đó thôi mà.
Còn cả bác cả xa nữa….
"Đến cuối cùng mới chịu ăn."
Bé con khịt khịt mũi, vươn tay ôm cổ ba ba: "Rõ ràng bà Phùng ăn nóng mới ngon nhất."
Cuối cùng Bạch Thánh cũng nhịn mà bật thành tiếng.
"Ba ba?"
Bé con chớp chớp mắt. Sau đó, cái đầu nhỏ xoa mạnh hai cái.
Bé thấy ba ba nhà thong dong nhưng đầy vui vẻ : " , bọn họ đều là cả."
Bạch Kính Vân còn kịp lên lầu: "..."
Này! Nói ngay mặt luôn hả?
Đến diễn kịch cũng thèm diễn luôn ?