Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha - Chương 22

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-29 05:13:37
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phụt…"

Bạch Kính Vân, mới phụ lòng tin tưởng của bé con, cũng thoáng lộ vẻ mặt nhăn nhó vì chua, nhưng bật biểu cảm kinh ngạc của dì Phùng.

Đứa nhỏ chẳng thừa kế chút tâm cơ nào của tên Bạch Thánh cả, thể thành thật đến thế chứ?

"Chẳng lẽ ba ba của nhóc với nhóc rằng tránh xa một chút ?"

Gương mặt vốn luôn cảm xúc của Bạch Kính Vân hiện lên một nụ nhạt, giống như trêu đùa, giống như mỉa mai: 

"Tôi cũng chẳng mềm lòng với con nít như nhóc ."

Erinn

"Đại thiếu gia, trêu trọc một đứa trẻ như , quá..."

Dì Phùng thể ngờ Bạch Kính Vân trêu đùa bé con theo cách .

Tuy l.i.ế.m một miếng chanh chỉ là trò đùa dai ác ý, nhưng đặt lên đứa nhỏ , dì Phùng cảm thấy đau lòng c.h.ế.t.

Bà chỉ là một Beta bình thường, việc đối mặt với những Alpha đỉnh cấp, đặc biệt là những mang theo ác cảm như , thực sự cần một dũng khí lớn.

hai ngày nay bà thể thấy , Tiểu Bạch Nặc thực sự ngoan, ngoan đến mức khiến xót xa.

Bé là một đứa trẻ quấy phá, là một em bé đáng thương đây từng thứ gì.

Biết thế lúc nãy đường vòng …mà cũng , ở trong khu nhà cũ thì kiểu gì cũng sẽ qua nơi ở của các thiếu gia và tiểu thư, việc chạm mặt là thể tránh khỏi.

Bạch Kính Vân kịp gì thêm thấy giọng sữa mềm mại quen thuộc của bé con: 

"Bác cả xa!"

Nặc Nặc vốn cảm thấy những cho Nặc Nặc đồ ăn đều , Nặc Nặc vốn định tin tưởng bác .

bác làm Nặc Nặc thua t.h.ả.m như !

Giọng sữa non nớt của bé vì chua mà nâng lên cao vút. đứa nhỏ , chỉ ôm chặt lấy dì Phùng mà lên tiếng kháng nghị.

Gương mặt Bạch Kính Vân hiện lên một tia cảm xúc vi diệu.

...Bác cả

À đúng , đứa nhỏ đúng là gọi một tiếng bác cả.

Nhìn gương mặt nhỏ bé vẫn còn đnag nhăn tít , đến cả kháng nghị cũng mềm mại như thế, nhà họ Bạch từng xuất hiện một thành viên nào mềm đến mức cả.

Bạch Kính Vân vốn quen với sự lạnh lùng, cứng nhắc và những cảm xúc như giễu cợt, mỉa mai, nay bất ngờ va một đứa nhỏ mềm mại như bông, biểu cảm của chợt thu liễm .

Anh khẽ sờ mũi, cảm thấy một sự chột vi diệu đầy quỷ dị.

Trước khi dì Phùng kịp bế bé con lùi , Bạch Kính Vân bước lên, nghiêng chặnn đường của đối phương.

Anh chằm chằm khuôn mặt nhỏ đáng yêu , kinh ngạc lẩm bẩm một tiếng: 

"Cũng đến mức đó chứ?"

Chỉ là l.i.ế.m một cái thôi mà, thể chua đến mức ?

Bạch Kính Vân hậu tri hậu giác nhớ ….hình như vị giác của trẻ nhỏ nhạy cảm hơn vị giác của lớn nhiều.

Chậc.

Anh đương nhiên chẳng bận tâm đến cảm xúc của đứa nhỏ , nhưng dù cũng là do trêu chọc , lẽ trêu đến mức thật đấy chứ?

Bạch Kính Vân ló đầu thử.

May mà .

Nhìn đứa nhỏ trợn tròn đôi mắt lên án , xem cái sinh vật nhỏ bé cũng sợ lắm.

Bạch Kính Vân thoáng thấy bóng dáng ai đó ở cuối con đường, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng.

Anh đưa tay , định bế bé con từ tay dì Phùng: "Nhóc cũng yếu ớt quá đấy, mới trêu chút ..."

Lời còn dứt, tay cũng mới đưa một nửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-22.html.]

"Chát…."

Tay Bạch Kính Vân đ.á.n.h văng .

Bạch Kính Vân im lặng lùi một bước, rũ mắt mu bàn tay đ.á.n.h đến đỏ ửng của .

Anh ngước Bạch Thánh đang đó với bộ quần áo xộc xệch, đôi lông mày nhíu chặt đầy bực bội.

Bạch Kính Vân thực sự chút kinh ngạc, vì lực tay của Bạch Thánh, mà là vì đối phương đến quá nhanh, hơn nữa rõ ràng là đang nóng nảy.

Cái tên mới ở chung với đứa nhỏ mấy ngày thôi mà?

Sao đột nhiên để tâm đến thế?

Bạch Kính Vân về phía bé con với ánh mắt đầy vẻ dò xét.

Giây tiếp theo, đứa trẻ mà cứ ngỡ là sẽ phiền phức liền thút thít một tiếng, vươn tay về phía Bạch Thánh, giọng mềm mại: 

"Ba ba, ba ba ơi…."

Bạch Thánh đón lấy, giọng cáo trạng đáng yêu vô cùng: "Ba ba, ba ba, cái nãy gọi là…chanh ạ….?"

Nói một nửa, cái đầu nhỏ chỉ lo nhớ đến vị chua trong miệng nên hình mất hai giây.

Sau khi miếng chanh đ.á.n.h cho một trận, bé suýt nữa quên mất tên của kẻ thủ phạm, bèn Bạch Kính Vân với vẻ chắc chắn.

Bạch Kính Vân: "..."

"Chanh."

"Cảm ơn bác ạ."

Đứa nhỏ lễ phép gật đầu cảm ơn, đầu tiếp tục cáo trạng, bé ngửa khuôn mặt nhỏ lên: 

"Ba ba, ba ba ơi, miếng chanh của bác cả đ.á.n.h con."

Bạch Thánh: "..."

Chanh đ.á.n.h con….mà thôi bỏ .

Bạch Thánh xốc đứa nhỏ trong lòng, ngước mắt Bạch Kính Vân. Ánh mắt hai giao , đều mang đậm vẻ mỉa mai.

"Anh cả đúng là nhã hứng thật đấy, đến cả trẻ con cũng bắt nạt."

Khóe môi Bạch Thánh nhếch lên một nụ sắc sảo, giọng lạnh như băng: 

"Có hiện giờ việc ở công ty ít quá ?"

"Cũng nhã hứng bằng chú."

Biểu cảm của Bạch Kính Vân cũng đổi: "Lại còn tâm trí nuôi trẻ con."

Bạch Thánh chẳng buồn vòng vo với Bạch Kính Vân. Quan hệ giữa cả là tệ nhất.

Thật lúc đầu cũng chẳng cảm giác gì với , nhưng từ nhỏ Bạch Kính Vân ghét .

Không là Bạch Thánh hiểu, suy cho cùng với tư cách là con trai trưởng của nhà họ Bạch nhưng chuyện gì cũng bằng , nhiều nên sinh lòng oán hận cũng là chuyện thường tình.

Bạch Thánh bao giờ là kiểu vì thứ tình lộn xộn nào đó mà chịu nhượng bộ.

Hắn chỉ đưa lời cảnh cáo: 

"Nặc Nặc nhát gan, chuyện gì thì cả cứ trực tiếp tìm . Bao gồm cả chuyện lúc sáng cũng cần thiết tới dọa nó một trận. 

giữa em chúng cũng chẳng cần diễn kịch với , đúng ?"

Bạch Thánh ôm chặt bé con, trong lòng thầm nghĩ lúc nãy bé bảo dạo quanh nhà cũ thì nên đồng ý mới đúng, cứ để nó loanh quanh trong vườn nhỏ là , nơi lắm dòm ngó, dễ xảy chuyện ngoài ý .

Chỉ là, đ.á.n.h giá nhân cách của Bạch Kính Vân quá cao .

Ánh mắt Bạch Thánh càng thêm lạnh lẽo. 

Hắn vốn còn nghĩ dù thế nào thì Bạch Kính Vân cũng sẽ đến mức gây áp lực tay với một đứa trẻ.

Loading...