Mặc kệ Bạch Thánh cứng miệng thế nào, Tạ Vũ nắm chặt tay, thậm chí chút mong chờ:
"Cậu cứ yên tâm, sớm muộn gì cũng sẽ trải nghiệm cảm giác thực sự khi nuôi một nhóc Alpha năm tuổi là thế nào!"
Tạ Vũ tưởng tượng về tương lai tươi đó để cân bằng tâm lý:
Không thể để chịu khổ ! Mọi đồng cam cộng khổ mới là em chứ!
Sau bữa trưa, Tạ Vũ rời , Bạch Thánh cũng bế bé con trở phòng nghỉ.
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của một tòa nhà nghiên cứu khác thuộc tập đoàn Bạch thị.
Bạch Kính Vân….đại thiếu gia của nhà họ Bạch đang lạnh lùng một bên.
Trước mặt là cảnh: Cảnh sát Liên Bang đang khống chế và áp giải một gã đang cố gắng vùng vẫy kháng cự.
Mặc cho đối phương c.h.ử.i rủa như thế nào, Bạch Kính Vân vẫn thờ ơ.
Như , nhà họ Bạch luôn đặt lợi ích lên hết nên họ đắc tội với ít , và kèm với đó là vô những màn trả thù.
Nên thỉnh thoảng vẫn thường xảy những trường hợp trộn công ty để phá hoại như thế .
Kẻ mắt một cặp cha nghiện cờ bạc, việc kinh doanh của gia đình Bạch thị chèn ép dẫn đến phá sản, cha tự sát, bản sống lưu lạc.
"Đám quái vật nhà họ Bạch các ! Các thật sự cảm xúc ?"
Bạch Kính Vân ngẩng đầu, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt đen nhánh chút gợn sóng đối phương:
"Kẻ cờ b.ạ.c đáng đồng tình. Người đầu tiên nên trách chính là cha , chứ là Bạch thị."
"Cha đáng c.h.ế.t, nhưng đó là lý do để các dồn chúng đường cùng, giăng bẫy để chúng nhảy ?!
Tôi và em trai chỉ sống sót thôi! Các nhất định bóc lột đến tận xương tận tủy, khiến chúng tan cửa nát nhà.
Để cho các , đám nhà họ Bạch cao cao tại thượng các một chút tình cảm nào hết, mới chính là những kẻ đáng thương nhất!"
Kẻ đó cảnh sát đưa , Bạch Kính Vân xoay ….đáng thương?
Đừng chuyện nực thế chứ.
Một đám kỳ quái với mớ lý luận kỳ quặc, chắc chắn ai đồng tình với dân cờ b.ạ.c nhỉ?
Bạch Kính Vân bao giờ d.a.o động. Có lẽ đúng là cảm xúc, nhưng như thì ?
"Sếp, chủ tịch đặt vé máy bay ngày mai , tối mai là ngài sẽ về đến nơi."
Trợ lý của Bạch Kính Vân ở bên cạnh báo cáo.
Bạch Kính Vân gật đầu: "Còn kẻ định tìm phiền phức cho Bạch Thánh thì ?"
"Sau khi lịch trình của tam thiếu gia xong thì lâu xuất hiện."
Bạch Kính Vân ừ một tiếng, nhưng trong lòng hề cảm giác hả hê khi gây phiền phức cho em trai như từng tưởng tưởng.
Anh thời gian, hiếm khi thấy mệt mỏi: "Về nhà ."
Về đến nhà thì trời vẫn còn sớm, Bạch Kính Vân xử lý văn kiện trong phòng một lúc thì tin Bạch Thánh cũng về.
Anh ngạc nhiên vì thấy Bạch Thánh về sớm như , nhưng đối phương mang theo đứa nhỏ làm thì cũng hiểu ….chắc là quấy rầy nên mới về sớm chứ gì?
Một từng tiếp xúc với trẻ con như Bạch Kính Vân nghĩ thầm: Trẻ con mà, lúc nào chẳng ồn ào.
Nhìn ráng chiều đỏ rực ngoài trời, quyết định vườn dạo.
Trong sân của một góc nhỏ thiết kế thành quầy bar mini, thể tự tay pha chế đồ uống.
Đôi khi yên tĩnh tự tay làm thứ gì đó cũng là một cách xả stress đối với .
Đang lúc hứng thú, Bạch Kính Vân lấy rượu cắt chanh thành lát.
Trong lúc đầu óc đang thả lỏng, thấy tiếng bánh xe lộc cộc lộc cộc lăn lối .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-21.html.]
Anh ngước mắt lên, thì chạm ánh mắt của đứa nhỏ đang lạch bạch tới.
Tiểu Bạch Nặc ngủ dậy, lúc bé đang dì Phùng dẫn ngoài vận động bữa tối.
Bạch Thánh vẫn còn việc làm trong thư phòng, nên chiếc camera Đậu Đậu lộc cộc chạy m.ô.n.g bé con, còn dì Phùng thì bên cạnh.
Thấy Bạch Kính Vân, bà ngạc nhiên vì đại thiếu gia vốn lạnh lùng đang thư thái hoạt động ngoài trời, bà vội vàng nhắn tin báo cho Bạch Thánh.
Tiểu Bạch Nặc mở to mắt mà bé gặp sáng nay.
Erinn
Bé con vẫn nhớ những gì ba ba dặn, mái tóc xoăn mềm mại khẽ lay động, đôi mắt to tròn chằm chằm bác cả đầy cảnh giác.
Sau đó, bé những lát chanh của Bạch Kính Vân thu hút sự chú ý.
Thơm quá, cái Nặc Nặc thấy bao giờ.
đây là bác cả , Nặc Nặc nên chuyện với bác .
... nhưng sáng nay bác đặt Nặc Nặc ở chỗ cách xa mấy cái thứ sắc nhọn mà...
Hai luồng suy nghĩ bác cả và bác cả đang chiến đấu kịch liệt trong cái đầu nhỏ của bé.
Cuối cùng, sự tò mò chiến thắng.
"Bác đang làm gì thế ạ?"
Đứa nhỏ bám hàng rào nhỏ, cất tiếng hỏi bằng giọng sữa, ánh mắt chăm chú theo từng động tác của Bạch Kính Vân.
Bạch Kính Vân bé con nhỏ xíu , thấy đứa trẻ đang chằm chằm lát chanh tay .
Anh bỗng nhướng mày, cầm hai lát chanh bước khỏi quầy bar: "Đang cắt chanh."
Tất nhiên là sẽ trút sự khó chịu với Bạch Thánh lên đứa nhỏ .
Anh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, bỏ một lát chanh miệng, đưa phần còn cho vật nhỏ , hỏi:
"Sao? Muốn nếm thử ?"
Bé con chớp mắt, khuôn mặt cảm xúc của Bạch Kính Vân, lát chanh, cái đầu nhỏ nghiêng nghiêng.
"Đại thiếu gia, xin đừng..."
Đối mặt với một Alpha đỉnh cấp, dì Phùng chịu áp lực lớn bước lên định ngăn cản.
bà thấy bé con ghé đầu , l.i.ế.m một cái lên lát chanh…
Dì Phùng: "..."
Trong khi đó, nội tâm bé con trải qua một cuộc đấu tranh dữ dội:
Đây ?
Phải ?
bây giờ trông bác cũng lắm.
Không ?
Hình như cũng đúng lắm.
Nặc Nặc tò mò quá , thế giới nhiều thứ thú vị quá, thứ mà Nặc Nặc thấy bao giờ.
Cái thơm thế chắc là ăn , bác cũng ăn mà.
Một đứa trẻ sức đề kháng đồ ăn như bé nghĩ: Nặc Nặc chỉ l.i.ế.m một cái thôi, một cái thôi mà!
Hai giây , vị chua khiến ngũ quan bé con nhăn tít thành một cục, bé oa lên một tiếng xoay đòi dì Phùng bế.
Ba ba, ba ba ơi, ba ba đúng !!
Bác cả... chính xác là mà!!!
Chanh của bác cả còn đ.á.n.h nữa cơ!!!