Đầu dây bên , Thi Lâm sửng sốt một chút: "Anh thế? Chịu kích thích gì ?"
Giọng dịu dàng của vợ Omega truyền tới khiến Tạ Vũ càng hơn.
Anh khoa tay múa chân kể cho vợ chuyện nhà nuôi con:
Lúc ăn cơm thì sạch sẽ đáng yêu , mời lớn ăn trái cây chứ đưa cục bùn, càng chuyện nửa đêm thần kinh bò dậy nhảy disco bụng lão cha!
Càng càng thấy thật khổ.
Nghe Tạ Vũ kể, Thi Lâm cũng im lặng một lúc.
Một Omega vốn luôn đối xử dịu dàng với con cái như cô cũng bàng hoàng….đứa nhỏ như thế, liệu thật sự tồn tại đời ?
"Ba ba! Ba ba ơi, trai làm hỏng con ngựa nhỏ của con !"
"Là tự em vặn cái tay cầm đó chứ, nó vốn sắp hỏng ! Anh chỉ mới chạm một chút thôi!"
" cũng do lén chạm ngựa của em!"
Đầu dây bên , trận chiến kịch liệt của cặp Alpha song sinh mơ hồ truyền tai Tạ Vũ.
Sau đó thấy vợ hiền thục của dùng tông giọng cực lớn hét lên:
"Tạ Khanh! Tạ Dược! Đừng lăn lộn đất nữa!! Lát nữa ba ba sẽ mua ngựa mới về ngay, cãi ! Tạ Dược!! Đừng giật tóc con!!!"
Bên hỗn loạn tưng bừng, màn hình điện thoại cuồng chao đảo.
Một lát , gương mặt Thi Lâm xuất hiện, mang theo sự phẫn nộ rõ rệt, cô nhanh:
"Được Tạ Vũ, mau đặt ngựa mới gửi về nhà , em tách hai cái tên đây."
"Tuân lệnh vợ, hai thằng nhóc đó khỏe lắm, em cẩn thận đừng để thương, cứ để dì giúp việc tách chúng nó ."
Tạ Vũ ngừng dặn dò cho đến khi cuộc gọi ngắt.
Anh thở dài thườn thượt, tìm đến xưởng đồ chơi ngựa gỗ đó, thành thục gọi điện đặt hàng, yêu cầu họ mang hàng sẵn giao gấp đến tận cửa.
Phải mang hai con.
Cho dù là kiểu dáng màu sắc đều giống hệt !
Tránh việc vì cái mới, cái cũ sai chi tiết thủ công nào đó mà chúng đ.á.n.h tiếp.
Đừng hỏi tại rõ thế, bởi vì đây chính là kinh nghiệm xương m.á.u đấy.
Làm xong tất cả, cha già dày dặn kinh nghiệm trở phòng bao.
Nhìn bé con ngoan ngoãn nhà Bạch Thánh, cảm thấy như mất hết sức lực, đến tâm trí ăn cơm bàn công việc cũng bay sạch.
Sau bữa ăn, vẫn còn vài điều khoản cần chốt , Bạch Thánh và Tạ Vũ tiếp tục trao đổi.
Tiểu Bạch Nặc ngoan ngoãn, bé ôm lấy chiếc camera Đậu Đậu sắp hết pin, đặt nó ngay ngắn lên đế sạc, còn nghiêm túc bằng giọng sữa:
"Suýt chút nữa là quên cho Đậu Đậu ăn cơm nha."
Bé con Đậu Đậu sạc pin một lúc ngáp một cái, vẻ như buồn ngủ.
Bé quanh một vòng, thấy ba ba vẫy vẫy tay liền chạy lạch bạch gần, vươn tay đòi Bạch Thánh bế.
"Ba ba ơi, thể giống như lúc sáng ạ?"
Mắt Tạ Vũ cứ như dính chặt đứa nhỏ. Anh Bạch Thánh bế đứa nhỏ lên, bé như một cục nhỏ xíu rúc lòng .
Bây giờ Bạch Thánh kinh nghiệm nên thuần thục, dùng áo vest bọc lấy bé con, vỗ nhẹ hai cái thấp giọng bảo:
"Ngủ ."
Nhìn vị trí nếp nhăn áo...Tạ Vũ lập tức nhớ tới cảnh lúc mới gặp Bạch Thánh sáng nay.
Dựa cái gì chứ?!
Đi làm mà cũng một bé con đáng yêu thế để ôm ?!
Muốn một đứa như , một bảo bảo như ghê!
Nếu cho một đứa trẻ như thế , bảo ký hợp đồng thuận lợi thế nào cũng cam lòng!
Tạ Vũ thầm lầm bầm trong bụng.
Cho đến khi Bạch Thánh chuyện tiếp với , Tạ Vũ lỡ miệng thốt một câu:
"Đưa đứa nhỏ cho ."
Bạch Thánh: "...?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-20.html.]
Cái gì cơ?
Tạ Vũ: "..."
Anh đột ngột lắc đầu: "Không , gì, hôm nay trạng thái của , đừng để ý."
Anh thở hắt , ánh mắt dịu một chút: "Đây là ăn no uống đủ ngủ ?"
Erinn
"Chắc là ."
Bạch Thánh cúi đầu đứa nhỏ nhắm mắt trong lòng . Hắn nhớ là hình như hôm qua bé con cũng ngủ giờ .
"Lần sắp thành đối tượng trong giới hâm mộ đấy."
Tạ Vũ hạ thấp giọng, chống cằm .
Qua việc trao đổi về con cái, mối quan hệ giữa hai ông bố rõ ràng kéo gần hơn ít:
"Cậu hình dung đứa nhỏ ngoan và bớt lo đến nhường nào ?"
Bạch Thánh Tạ Vũ, gương mặt vốn luôn lạnh lùng hiện lên một vẻ ngạo nghễ như thế đó là điều hiển nhiên, nhưng giây rũ mắt, giọng cũng ép xuống thấp:
"Mấy cái trường mầm non ban nãy, phiền gửi thông tin qua cho ."
"Được, vấn đề gì, sẽ gửi kèm cả tài liệu điều tra luôn."
Bạch Thánh gật đầu: "Cảm ơn."
"Nghe một câu cảm ơn từ đúng là hiếm thấy thật." Tạ Vũ .
"Còn chuyện để bọn nhỏ chơi cùng với , chắc là chứ?"
Bạch Thánh tựa lưng ghế, bé con đang chìm giấc ngủ trong thở của .
Vì tình cảnh của Tiểu Bạch Nặc quá khác so với lúc nhỏ….
Bạch Thánh vốn ngạo mạn từ bé, khi bạn đồng trang lứa cứ như đang một lũ thiểu năng, chẳng thèm chơi cùng nên gần như bạn bè.
Hắn cảm thấy vấn đề gì, nhưng khi thực sự đối mặt với đứa nhỏ trong vai trò cha, khiến chút lúng túng làm .
"À...chỉ cần đừng trách con nhà dạy hư bé con nhà là ."
Tạ Vũ nghĩ đến hai con khỉ ở nhà mà chột gãi gãi má.
"Không , ngược còn nó nghịch ngợm một chút."
Bạch Thánh cảm thấy bé con nhà quá ngoan, hơn nữa thiếu cảm giác an .
"Ha ha, đang khoe khoang trá hình đấy ?... Oa, Bạch Tam, đang thật đấy ?"
Tạ Vũ ngạc nhiên mở to mắt.
"Nói thật. Ban đầu cũng chẳng quản nó."
Bạch Thánh thèm ngước mắt, chỉ chống cằm lười biếng :
" giờ thấy nó khác hẳn với những nhóc Alpha khác, còn lũ khốn nạn dọa cho sợ hãi như thế, nghĩ thế nào cũng thấy dễ chịu."
Mặc kệ thế nào…cái thằng nhóc cũng là con ruột của .
Đám đó, hừ, thật sự bản lĩnh đấy.
Tạ Vũ nhạy bén ngửi thấy trong khí mùi bạc hà cay nồng đến mức nghẹt thở.
Anh ngước lên thấy vẻ mặt nguy hiểm và u ám của Bạch Thánh.
bé con trong lòng chỉ khẽ cử động một chút, mùi tin tức tố áp bách lập tức biến mất sạch sẽ.
Bạch Thánh tựa lưng ghế, trút bỏ lớp vỏ lý trí và lạnh lùng thường ngày.
Cảnh tượng khiến Tạ Vũ chút sững sờ.
"Bạch Tam"
Tạ Vũ cảm thán, lúc chỉ hâm mộ vì Bạch Thánh đứa con ngoan mà còn cảm thấy chút bất ngờ:
"Ở nhà họ Bạch, ngờ dáng vẻ của một cha đấy."
Cha ?
Bạch Thánh cảm thấy cần cái lời khen vô căn cứ .
Một kẻ vốn xem nhẹ tình như chỉ nhướng mày, vươn tay nhéo nhẹ má bé con:
"Chỉ là thấy khó chịu, nên quyết định quan tâm đến bé con một chút thôi, dù trông nó cũng dễ bắt nạt quá, đúng ?"
Con của Bạch Thánh thể mang cái dáng vẻ dễ bắt nạt như thế .