Dưới lầu.
Tạ Vũ bước khỏi xe. Người đàn ông trong bộ trang phục tinh nghiêng đầu sang bên cạnh, với trợ lý:
"Cậu thấy mấy qua đây bàn chuyện làm ăn, ở ngã tư đằng luôn một chiếc xe đậu sẵn ?"
"Có ạ?"
Trợ lý mờ mịt đầu .
"Thôi bỏ , từ đây cũng rõ, chắc là một nào đó làm khung giờ đặc biệt thôi."
Tạ Vũ tùy ý xua tay, ngước tòa nhà Bạch thị mặt.
Nhà họ Tạ cũng là một gia tộc lớn khác ở thành phố Áng.
Tuy Tạ Vũ con một con trưởng, nhưng cũng là một Alpha cấp độ tin tức tố cực cao, vẫn luôn nhạy bén và tiếng lớn thương trường.
Lần tới đây chỉ để bàn chuyện làm ăn với Bạch Thánh, mà còn chỉnh quan niệm sai lầm của Bạch Thánh về các bé trai Alpha năm tuổi.
Vì một cặp Alpha song sinh, nên nhà cửa ngày nào cũng gà bay ch.ó sủa.
Tạ Vũ đưa tay sờ quầng thâm mắt, khổ…
Ha ha, đêm qua, hai quý t.ử của nửa đêm còn thi cưỡi ngựa….mỗi đứa ôm một con ngựa đồ chơi nhỏ xíu, rón rén định nhảy qua giường khi vợ chồng đang ngủ say
Kết quả là chúng nhảy qua vợ thuận lợi, nhưng hạ cánh vô cùng chính xác lên bụng .
…Không , hạnh phúc, thực sự quá hạnh phúc!
Tạ Vũ nghiến răng, nghĩ đến câu nhóc Alpha phiên bản của Bạch Thánh, chỉnh cà vạt.
Hôm nay nhất định lấy danh dự cho hai đứa con Alpha chuẩn cần chỉnh của !
Sau đó Tạ Vũ thấy Bạch Thánh xuống lầu đón tiếp theo đúng thủ tục công việc. Tạ Vũ thoáng chần chừ, luôn cảm thấy Bạch Thánh trông gì đó đúng lắm…
Khoan , một luôn chú trọng hình tượng, quần áo chỉnh tề chút sai sót như Bạch Thánh, hôm nay chiếc sơ mi phần nhăn nhúm thế
Và đáng sợ hơn, tuy chỉ là một chút thôi nhưng Tạ Vũ tự nhận khả năng quan sát xuất sắc, cái tên Bạch Thánh đang đúng ?
Chắc chắn là đang !!
Cái kiểu của một nhà tư bản khôn ngoan thâm hiểm , nghĩ thế nào thì cũng thấy đây giống như….một cái bẫy!
Lúc hơn mười giờ, sắp đến mười một giờ trưa. Cuộc họp lầu vẫn đang tiếp diễn.
Bầu khí căng thẳng ở tầng cao nhất dần tan biến, vài nhân viên bắt đầu nghĩ xem trưa nay ăn gì.
Tiểu Nặc Nặc một dì thư ký trông nom, bé dạo một vòng quanh văn phòng ba ba, trò chuyện với camera Đậu Đậu một hồi lâu mới bước ngoài.
Phần lớn thời gian, Tiểu Bạch Nặc đều yên tĩnh và ngoan ngoãn, bé là một em bé chừng mực và hiểu chuyện.
Trong văn phòng, các chú các dì vẫn đang làm việc, tiếng gõ bàn phím vang lên xen lẫn với những lời thảo luận khe khẽ.
Tiểu Bạch Nặc hiểu gì, nhưng bé cảm thấy các chú các dì thật lợi hại, hơn nữa họ còn đang uống một loại nước đen thui, bốc khói nghi ngút.
Trời ạ, cái thứ đó mà cũng uống ? Trong đầu của bé con hiện lên đầy dấu chấm hỏi.
Dưới ánh mắt bà dì của cô thư ký phía , bé con ló cái đầu nhỏ ở cửa .
Âm thanh trong văn phòng vô thức nhỏ dần . Không ai là phát hiện bé , đều nhịn mà liếc về phía cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-17.html.]
Tại cửa , đứa nhỏ chỉ ló mỗi cái đầu nhỏ tò mò bám cửa, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, mái tóc xoăn nhẹ đung đưa theo nhịp chuyển động của đầu.
Trong lúc đang gào thét trong lòng vì quá đáng yêu, bé rụt đầu , bằng tông giọng trẻ con mềm mềm, nhỏ nhỏ.
trong môi trường mà cố tình giữ yên lặng, giọng sữa đó vẫn vang lên rõ mồn một.
"Dì ơi, các chú các dì đều đang bận, Nặc Nặc quấy rầy nữa ạ."
Đứa trẻ nhà ai mà đáng yêu thế cơ chứ?
Tiếng ồn bên ngoài dần biến mất, mấy làm xong việc tò mò lén cửa .
Bé con dẫn phòng nước, phía còn một cái đuôi nhỏ theo.
Erinn
Phòng nước một đoạn gờ cao, chiếc camera Đậu Đậu đang lạch bạch chạy theo m.ô.n.g bé lập tức kẹt .
Nó lùi nửa mét, chần chừ một chút lùi thêm, chẳng là hệ thống trí năng thiểu năng mà nó cứ kêu ‘giúp với, giúp với’ lấy đà định lao trong.
"Đến đây, đến đây ngay!"
Đáp nó là tiếng trong trẻo của bé con.
Bé vươn tay bế bổng Đậu Đậu lên.
"Đậu Đậu, mang bạn nhé."
"Cảm ơn bạn."
Bé con đặt Đậu Đậu xuống sàn phòng , xổm xuống, bắt chước lớn tủm tỉm nghiêm túc đáp:
"Không chi."
Đáng yêu đến mức nổ tung.
Trong phòng vẫn còn một , cô ngây cảnh , tay vẫn còn bưng ly cà phê, vẻ như cô cách dỗ dành trẻ con nên trông chút lúng túng.
"Tiểu... tiểu thiếu gia? Con ăn kẹo ?"
Lúc nãy cô thư ký còn ghen tị vì Đào Phỉ tiếp xúc gần với tiểu thiếu gia, giờ liền lấy một viên kẹo sữa từ đĩa kẹo bên cạnh , xổm xuống định đưa cho bé.
Tiểu Bạch Nặc chớp mắt, bé thấp quá nên thấy bàn bao nhiêu kẹo.
Kẹo ?
Tuy thấy loại bao bì nhưng bé kẹo là gì. Ở mạt thế kẹo là một loại vật tư vô cùng quý giá.
Bé viên kẹo trong tay cô thư ký, ly cà phê cô đang cầm.
Nhận thấy ánh mắt của bé, cô thư ký vô thức rụt tay : "Trẻ con uống cái , đắng lắm."
"Vậy tại dì uống ạ? Nặc Nặc cực kỳ thích vị đắng."
Người lớn thật là kỳ lạ.
Tiểu Bạch Nặc chớp mắt, lướt qua lớp vỏ kẹo rực rỡ đầy luyến tiếc, vươn tay đẩy nhẹ bàn tay đang cầm kẹo của cô thư ký về phía cô, mỉm e thẹn nhưng giọng đầy chân thành:
"Dì đối xử với bản một chút chứ ạ, dì ăn kẹo , kẹo ngọt lắm."
Thứ quý giá như kẹo, dì hãy ăn , đừng đưa cho Nặc Nặc.
Cô thư ký viên kẹo, cảm nhận ấm nơi bàn tay nhỏ bé chạm .
Dì trào nước mắt luôn bé ơi!