Đây thể coi là giấc ngủ ngon lành đầu tiên của Tiểu Bạch Nặc kể từ khi đặt chân đến thế giới .
Trong một đêm bình thường, chiếc giường mềm mại, chăn ấm đệm êm, cần lúc nào cũng căng thẳng thần kinh để đề phòng nguy hiểm.
Có lẽ chính vì sự thả lỏng đó mà Tiểu Bạch Nặc bắt đầu mơ màng những giấc chiêm bao.
Những ký ức mơ hồ, những hình ảnh mờ nhạt về cuốn sách bắt đầu hiện lên trong cơn mơ của bé.
Không khí trong lành chút mùi lạ, gió thổi hiu hiu dễ chịu, bàn tay to lớn đang nắm lấy tay bé cũng thật ấm áp.
Bé nghĩ thầm, lúc nào hơn lúc . Cuối cùng bé cũng nhà .
ngay giây tiếp theo, ấm trong tay biến mất, tiếng còi xe cấp cứu vang dội cả bầu trời.
Bạch Thánh chật vật trong vũng m.á.u một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông kinh hoàng.
Đây chính là cốt truyện mà gia đình phản diện trong sách sẽ trải qua.
Nội bộ của nhà họ Bạch vốn đấu đá gay gắt, cả Bạch Kính Vân lợi dụng tính cách làm việc bất thường, nể nang ai và nhiều kẻ thù của Bạch Thánh để tay.
Nhân lúc Bạch Thánh đột nhiên thêm một đứa nhỏ dẫn đến lịch trình phát sinh nhiều đổi, Bạch Kính Vân 'vô tình' tiết lộ thông tin của cho một kẻ thù nhân cách phản xã hội.
Kẻ đó mang ý định đồng quy vu tận, cuối cùng gây vết thương thể phục hồi và di chứng nặng nề cho Bạch Thánh.
Di chứng đó khiến tính cách Bạch Thánh càng thêm bạo ngược, hung ác, tay với chị em càng nể tình.
Mâu thuẫn vốn chỉ là tranh giành quyền lực trong nhà họ Bạch lập tức leo thang, mở chương đầu cho sự hủy diệt của cả gia tộc.
Tiểu Bạch Nặc cảm thấy gì hơn lúc , thì hình ảnh thê lương đó thình lình ập đến, nhắc nhở bé về kết cục thê t.h.ả.m của gia đình phản diện.
Trong giấc mơ, Tiểu Bạch Nặc nôn nóng thôi. Bé vươn bàn tay nhỏ của , cố gắng với về phía Bạch Thánh.
Ba ba!
Ba ba ơi!!
Tay Nặc Nặc lạnh quá...ba dắt tay Nặc Nặc ?
Đứa nhỏ gào thét trong lòng, bất giác bật thốt thành những lời mớ.
Thân hình nhỏ của bé ai đó lay nhẹ.
"Bạch Nặc? Bạch Nặc?"
Đứa nhỏ đang ngủ yên giấc lập tức mở mắt, tuy còn mơ màng vì buồn ngủ, nhưng trong đôi mắt to tròn sũng nước vẫn còn vương nét kinh hoàng.
"... Ba ba!"
Tiểu Bạch Nặc ngẩng đầu lên, thấy Bạch Thánh đang bên mép giường, rũ mắt .
Thanh chắn giường đẩy , bàn tay dịu dàng đặt bé.
Chiếc camera giám sát đầu giường vẫn đang lặng lẽ hoạt động, ánh đèn ngủ ấm áp tỏa, khiến gương mặt trai vốn luôn mang nét công kích của Bạch Thánh trở nên mềm mại hơn, ngay cả sự khắc nghiệt thường ngày cũng như tan chảy thành sự dịu dàng.
Erinn
"Tỉnh ? Gặp ác mộng ?"
Bạch Thánh lay lay khiến đứa nhỏ tỉnh , chần chừ một chút bế sinh vật nhỏ xíu lòng, cầm khăn ướt dành cho trẻ em lau mồ hôi trán cho bé.
Hắn thừa nhận rằng, nuôi nấng một đứa trẻ thế khác với những gì từng tưởng tượng.
Trước đây chẳng cảm giác gì hai chữ ba ba đó, nhưng khi thốt từ miệng đứa nhỏ , nó giống như một loại chú ngữ kỳ diệu.
Người Bạch Thánh ấm. Bé con đang đẫm mồ hôi ôm lòng, chỉ đôi tay mà cả cơ thể cũng ấm dần lên.
Thể lực trẻ con hạn, lúc Tiểu Bạch Nặc vẫn còn mơ màng buồn ngủ, chỉ thể dùng tay nhỏ túm chặt lấy áo Bạch Thánh theo bản năng, đôi mắt to mở to đầy ngây ngốc để lấy tinh thần.
Bạch Thánh đưa tay trong áo đứa nhỏ, khi chạm một lớp mồ hôi, nhíu mày:
"Thay quần áo khác ngủ tiếp."
Dù là ông bố mới nghề, thì cũng thể để trẻ nhỏ ngủ trong tình trạng đầy mồ hôi như .
"Ba ba."
Tiểu Bạch Nặc dần tỉnh táo, tay vẫn nắm chặt áo buông, ngoan ngoãn ngửa đầu hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-con-omega-duy-nhat-cua-gia-dinh-phan-dien-toan-alpha/chuong-10.html.]
"Ba ba thể mãi mãi khỏe mạnh như thế ? Đừng để xảy chuyện gì nhé?"
Bị thương đau lắm, Nặc Nặc ba ba đau .
Bạch Thánh đang dùng chăn quấn đứa nhỏ từng vòng như cái kén để lấy khăn và quần áo, thì nhướn mày:
"Ba thì thể xảy chuyện gì chứ?"
Tiểu Bạch Nặc diễn tả thế nào về cảnh tượng mờ nhạt nhưng nguy hiểm trong mơ.
Bé vươn tay nhỏ múa may cuồng, nhưng những gì bé quá ít, chỉ nhớ kết cục t.h.ả.m khốc của nhà họ Bạch mà thôi.
Hơn nữa ở hiện tại, những việc đó đều xảy .
Thế là một hồi khua tay múa chân, tay bé Bạch Thánh bắt lấy, nhét ngược trong chăn.
Cuối cùng, bé chỉ thể phồng má, buồn ngủ mà lầm bầm: "Ba ba, trai là ."
Bác cả là !
Bạch Thánh cầm bộ quần áo nhỏ do làm chuẩn tới, xong thì ngẩn :
"?"
Hắn theo kịp mạch suy nghĩ nhảy vọt của đứa nhỏ.
Lúc vẫn còn đang kinh ngạc vì bộ quần áo trong tay nhỏ đến ….cảm giác như chỉ to bằng hai bàn tay gộp .
Trong lúc đang loay hoay ướm thử xem đúng kích cỡ , thì bất ngờ thấy câu đó.
Tuy chính cũng thấy thế, nhưng làm đứa nhỏ rút kết luận đó nhỉ?
Chắc là do ảnh hưởng của ác mộng .
Bạch Thánh ý định sửa suy nghĩ đó cho bé, xách bé khỏi chăn, lau khô , vụng về mặc bộ đồ mới nhét bé chăn nữa.
Hắn lười biếng ngáp một cái, hạ mắt xuống, dựa đầu giường và giọng nhỏ , thẳng mắt bé.
Ông bố thực tập bắt chước theo những gì thấy mạng, vươn tay vỗ nhẹ lên lưng đứa nhỏ.
"Ngoan, ngủ ."
Tiểu Bạch Nặc bộ đồ ngủ mới, hai tay nhỏ nắm lấy mép chăn, lắng giọng trầm thấp của Bạch Thánh.
Bé mím mím mội…. nhà, rõ ràng như , ấm áp như , bé vất vả lắm mới , bé đ.á.n.h mất.
Thế giới mạt thế dạy bé rằng khác đáng tin, luôn bảo vệ chính .
bây giờ...
"Ba ba."
Đôi mắt bé con díu vì buồn ngủ, nhưng vẫn cố nghiêm túc : "Sau Nặc Nặc sẽ bảo vệ ba ba."
Ba ba là phản diện lớn, Nặc Nặc chính là phản diện nhỏ, Nặc Nặc sẽ bảo vệ ba ba.
"Hửm? Nói gì cơ?"
Bạch Thánh đứa nhỏ đang đấu tranh quyết liệt với cơn buồn ngủ, rõ lời bé xong thì thấy buồn .
Hắn vươn tay véo nhẹ cái má phúng phính của bé.
Thật là mềm.
Nói xong câu đó, cuối cùng Tiểu Bạch Nặc cũng trụ vững nữa.
Thời gian trẻ con chìm giấc ngủ thể tính bằng giây, ngay khoảnh khắc , nhịp thở của bé con trở nên đều đặn.
Bạch Thánh tựa đầu giường mỉm , thái độ lười nhác nhưng mang theo sự ngạo mạn đặc trưng của nhà họ Bạch, khẽ chạm má đứa con nhỏ của :
"Đừng đùa."
Nghĩ thế nào cũng là ba ba bảo vệ bảo bảo chứ.
Bé giỡn .