Một đàn ông ở tầng túm Thời Nguyệt quăng xuống đất, đá một cú mạnh.
Thời Nguyệt kêu lên, cúi mặt bò dậy.
“Vô dụng như đống rác, mày nếu chút công dụng cũng thì tao bán mày cho chợ đen!” đàn ông giọng thô lỗ.
Thời Nguyệt cúi đầu chạy bếp.
“Dù nó cũng là con , thế , định đ.á.n.h c.h.ế.t nó , ai nấu cơm cho ? Hàng xóm đó tính lắm, thấy nó vết thương là sẽ báo cảnh sát đấy.” Một giọng phụ nữ vang lên, run rẩy.
“Gặp mấy như cô đúng là hạn của , vô dụng, cả ngày chỉ ăn!” Người đàn ông phụ nữ cũng gì t.ử tế, bất chợt tát một cái khiến phụ nữ ôm lấy , ôm nịnh nọt để xoa dịu.
Sở Nhuệ sắc mặt đổi.
Hoá đó là nhà của đứa trẻ.
Nhỏ như mà hai còn dám áp bức?
Kèm theo tiếng “rầm”, Thời Nguyệt làm đổ thứ gì, đàn ông c.h.ử.i rủa om sòm, lao bếp túm Thời Nguyệt lên, mắng chửi.
Sở Nhuệ khoác chiếc áo ướt lên từ gác mái bước xuống.
“Ai ?” Tiếng Sở Nhuệ vọng xuống khi xuống cầu thang, đàn ông thấy Sở Nhuệ thì giật .
“Thả nó !” Sở Nhuệ .
“Anh… là ai?” đàn ông nhíu mày.
Thời Nguyệt thấy Sở Nhuệ thì lóe lên một tia sáng, hiệu bằng cách lắc đầu, bảo nhanh .
Sở Nhuệ rời , chỉ chằm chằm đàn ông.
Người đàn ông đặt Thời Nguyệt xuống định nhào đ.á.n.h Sở Nhuệ, Sở Nhuệ né tránh, chỉ đợi tới, túm cánh tay , vặn ngược, chân lành co gập ấn xuống đàn ông, đè xuống đất, tay như d.a.o c.h.é.m mạnh cổ .
Người đàn ông kịp phản ứng thì ngất .
“Lấy dây .” Sở Nhuệ Thời Nguyệt đang tròn mắt há hốc .
Thời Nguyệt nuốt nước bọt vội chạy lấy một sợi dây.
“Sao , nữa?” phụ nữ từ phòng vệ sinh bước gọi, thấy cảnh tượng mắt cũng sững sờ.
“Muốn sống thì đây!” Sở Nhuệ thì thầm, tay cầm khẩu s.ú.n.g mini chĩa về phía phụ nữ.
Người phụ nữ run rẩy tiến về phía Sở Nhuệ.
“Ngồi xuống!” Sở Nhuệ bắt phụ nữ xuống bên cạnh đàn ông, buộc hai lưng tìm mảnh vớ, giẻ để nhét miệng họ.
“Các nhất đừng phát tiếng động gì.” Sở Nhuệ xong những lời thì kiệt sức, đặc biệt là phần chân, đau đến thấu xương.
Sở Nhuệ đầu Thời Nguyệt, ở một bên, như một con thú nhỏ hoảng sợ đến ngây dại, đôi mắt tròn xoe Sở Nhuệ.
“Lại đây.” Sở Nhuệ vẫy tay gọi Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt bước tới, Sở Nhuệ vịn lấy , dựa cơ thể nhỏ bé của mà khập khiễng đến xuống ghế sô pha.
“Cậu sợ ?” Sở Nhuệ hỏi.
Thời Nguyệt lắc đầu, lấy quyển sổ mấy chữ.
“Anh là Siêu nhân Meo Meo ? Anh đến cứu em về hành tinh Mèo ?” Sở Nhuệ dòng chữ , thấy đôi mắt trong suốt đầy ngây thơ của , liền khẽ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-cam-mem-mai-trong-long-tong-tai-lanh-lung/chuong-3.html.]
Thời Nguyệt thấy gật đầu, khóe môi liền nở nụ , rực rỡ như bầu trời đêm thắp sáng.
Trong lòng Sở Nhuệ nhói đau. Có lẽ chính vì lớn lên trong môi trường như thế , nên tâm trí của đứa nhỏ mới giữ sự ngây dại như , cũng vì thế mà ít đau khổ hơn.
Cơ thể Sở Nhuệ vốn đến cực hạn, cố gắng quá sức, giờ đến cả một ngón tay cũng nhúc nhích nổi.
“Tôi ngủ một lát.” Sở Nhuệ khẽ với Thời Nguyệt nhắm mắt .
Thời Nguyệt tiến đến bên , ôm lấy đầu , nhẹ nhàng vỗ như đang dỗ khác ngủ.
Sở Nhuệ ngủ , Thời Nguyệt tìm chăn đắp cho .
Hai trói , qua một lúc thì đàn ông cũng tỉnh , mở to mắt, phát tiếng rên giận dữ. Thời Nguyệt cúi đầu, nét mặt trống rỗng.
Cậu chạm lớp áo ướt sũng Sở Nhuệ, giúp cởi , lấy chăn đắp .
Rồi mang áo ướt của Sở Nhuệ giặt, treo lên ban công cho khô.
Làm xong tất cả, Thời Nguyệt dựa Sở Nhuệ, chui lòng , đắp chăn , cũng chẳng gì nữa.
Không qua bao lâu, Sở Nhuệ tỉnh dậy, đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.
Cơn sốt do vết thương gây cũng hạ.
Anh cảm nhận bên cạnh một hình nhỏ bé đang ngủ, bàn tay vẫn nắm chặt cánh tay .
Dưới ánh đèn vàng mờ trong phòng, đứa nhỏ trông chỉ tầm mười tuổi, da trắng bệch, ở cách gần thể thấy rõ những mạch m.á.u mảnh lớp da mỏng.
Sở Nhuệ liếc hai trói ở xa, thấy họ động đậy, dường như ngủ, cũng ý định giãy thoát.
Anh định dậy tìm chút gì đó để ăn, nhưng đứa nhỏ vẫn ôm chặt buông. Anh động, liền nhăn mày, mím môi .
Sở Nhuệ đành dừng , ôm lấy đứa nhỏ vỗ nhẹ, tiếp tục yên ghế sô pha.
Đứa nhỏ ngủ yên , mà lòng cũng dần yên theo.
Đồng hồ trong phòng chỉ hơn ba giờ sáng, còn vài tiếng nữa mới đến lúc Sở Khải tới. Sở Nhuệ nhắm mắt , ngủ thêm một lát.
Bên ngoài vẫn đang mưa, trời tối đen, đến hơn sáu giờ sáng vẫn sáng hẳn.
Khi Sở Nhuệ tỉnh nữa, đứa nhỏ bên cạnh thấy .
Có tiếng động truyền đến từ nhà bếp, thì là Thời Nguyệt đang bận rộn làm gì đó trong đó.
Sở Nhuệ dậy sang, thấy Thời Nguyệt đang bưng một ly sữa nóng bước .
Thời Nguyệt đưa ly sữa cho Sở Nhuệ, lấy phần sandwich làm, bên trong kẹp thịt hộp và cả chút thức ăn mèo.
Sở Nhuệ ăn hết cả chiếc sandwich đó.
Thời Nguyệt trông vẻ hài lòng, ôm đầu Sở Nhuệ vuốt nhẹ như đang khen thưởng.
Cậu thu quần áo phơi, vẫn còn ẩm, thuần thục lấy máy sấy hong khô từng món một, đưa cho Sở Nhuệ mặc.
“Đi với , rời khỏi đây, đến hành tinh Mèo.” Sở Nhuệ mặc xong, thuận theo lời Thời Nguyệt mà .
Đôi mắt Thời Nguyệt lập tức sáng lên, vội thu dọn đồ đạc của , nhét hết ba lô đỡ Sở Nhuệ ngoài.
Thời gian gần đến giờ hẹn giữa Sở Nhuệ và Sở Khải, hai đường, đón một chiếc taxi đến địa điểm hẹn.