Bê bối của con rắn nhỏ ngu ngốc - 6

Cập nhật lúc: 2025-09-06 11:51:52
Lượt xem: 544

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14

 

Tôi mở mắt trong bóng tối.

 

Lục Huyền bên cạnh , tay vẫn đặt eo , giữ trong một tư thế chiếm hữu chặt chẽ.

 

Tôi lặng lẽ dùng ánh trăng vẽ lên khuôn mặt của Lục Huyền.

 

Tôi lâu, bao giờ chăm chú như khi một con rắn.

 

Sắp , nhưng lòng đột nhiên tràn ngập một cảm giác thôi thúc rõ lý do.

 

Tôi tiến sát , học theo những gì thấy trong phim truyền hình, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Lục Huyền.

 

Rõ ràng chỉ là một cái chạm môi đơn giản, nhưng thấy mắt nóng lên.

 

Không thể trì hoãn thêm nữa, vội vàng biến trở nguyên hình.

 

Cảm giác lạ lẫm đó cuối cùng cũng ngừng .

 

Tôi từ từ bò ngoài.

 

đường , thể ngừng ngoảnh đầu .

 

Tôi sợ rằng Lục Huyền sẽ nghĩ rằng lạc, nên cẩn thận đặt lịch gửi tin nhắn điện thoại cho Lục Huyền:

 

“Lục Huyền, thực cũng là rắn đực, thể làm vợ , đây.”

 

Sáng mai sẽ nhận tin nhắn, và lúc đó xa .

 

Tôi mở cửa sổ, dự định chuồn từ đây.

 

Gió xuân thổi mặt , hít một thật sâu, chuẩn nhảy xuống.

 

đột nhiên, giọng của Lục Huyền vang lên từ phía .

 

“Muộn thế , em định ?”

 

15

 

Tôi giật đến nỗi suýt rơi khỏi bậu cửa sổ.

 

Tôi đầu .

 

Lục Huyền nửa tựa đầu giường, một tay đặt môi , ánh mắt u ám.

 

Tiêu .

 

Bị phát hiện đang trốn cũng đành, nhưng tại ngay cả việc hôn trộm cũng bắt gặp chứ.

 

Toàn cứng đờ, đuôi rắn rung lên điên cuồng, mắt Lục Huyền tiến gần.

 

Biết rằng thể giấu nữa, cứng rắn thú nhận.

 

“Xuân, xuân đến…”

 

Lục Huyền bắt đầu chơi với đuôi rắn của , trả lời một cách lơ đãng: “Ừ, thì ?”

 

Tôi chỉ thể lấy hết can đảm mà tiếp: “Em, em về rừng.”

 

Giọng của Lục Huyền vẫn bình thản, nhưng lực tay ngày càng lớn.

 

“Em rừng chơi ? Anh thể cùng em.”

 

“Không, cần cùng!”

 

Tôi lắp bắp mãi, cuối cùng lấy hết can đảm để sự thật:

 

“Lục Huyền, thực em cũng là rắn đực!”

 

Trái với dự đoán của , Lục Huyền hề tỏ ngạc nhiên.

 

Anh vuốt đuôi lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-boi-cua-con-ran-nho-ngu-ngoc/6.html.]

“Thật ? Anh tin.”

 

Lục Huyền trông như đang kiểm tra một cách nghiêm túc, nhưng động tác đắn của giống như đang cố tình đùa giỡn.

 

Ngón tay mát lạnh của lướt qua lỗ huyệt của , làm cả run rẩy, đuôi ngừng vẫy trong khí, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của , nhưng cuối cùng mạnh mẽ giữ .

 

“Được , , đừng lo lắng.”

 

Anh vuốt ve một cách nhẹ nhàng, nhưng tay ngừng, đôi môi mềm mại của đặt lên đầu , giọng nhẹ nhàng an ủi:

 

“Ngoan, đừng sợ.”

 

Cả lật qua lật , chơi đùa ngừng.

 

Đến cuối cùng, dù Lục Huyền chỉ chạm nhẹ , cũng thể ngăn những tiếng rên rỉ, cả cơ thể run lên bần bật.

 

“Em còn chạy nữa , hả?”

 

Cả cuộn tròn , đuôi cũng giấu kín trong.

 

“Anh, …” Anh khi dễ rắn quá đáng!

 

Lục Huyền nhẹ, giọng khàn khàn:

 

“Ngốc quá, từ đầu mà.”

 

Gì cơ?

 

Tôi ngẩng đầu lên đầy kinh ngạc.

 

“Em nghĩ em giấu giếm giỏi lắm ?” Lục Huyền nháy mắt với , “Ngay từ đầu, em là rắn đực .”

 

Tôi còn kinh ngạc hơn.

 

“Nếu , tại còn…” Tôi thể , tức giận phồng má Lục Huyền.

 

“Chẳng em là đầu tiên quấn lấy ?

 

“Chẳng em là làm vợ ?

 

“Chẳng em là chủ động quấn lấy , ủ ấm giường cho ?”

 

Lục Huyền tiến gần :

 

“Mùa đông thì ngày nào cũng chủ động tìm quấn quýt, nửa đêm lén hôn , xuân đến thì chuồn ?

 

“Rắn đực thì ? Việc cần làm cần làm đều làm , rắn đực cũng làm vợ !”

 

16

 

Đêm đó, Lục Huyền thực hành nghiêm túc để hiểu thế nào là “vạ từ miệng mà ”.

 

Sáng hôm , Lục Huyền rằng “ngày dài tháng rộng”, ban đầu định tha cho một , nhưng thật may, tin nhắn định giờ mà cài đặt đó đúng lúc gửi đến—

 

"Lục Huyền, thật em cũng là rắn đực, thể làm vợ , em đây."

 

Lục Huyền tin nhắn , tức buồn .

 

, chúng ở trong phòng thêm ba ngày nữa.

 

Chỉ đến khi lịch trình công việc hoãn đến mức thể trì hoãn thêm, Lục Huyền mới đưa lên máy bay.

 

Tôi định biến thành hình , nhưng cơ thể Lục Huyền làm rối tung đến mức thể gặp ai, nên đành giận dỗi giấu trong tay áo của Lục Huyền để mang theo.

 

Chúng đến một hòn đảo xinh .

 

Điều bất ngờ là gặp một đồng loại khác.

 

Tôi nấp trong tay áo của Lục Huyền và ngửi thấy mùi hương của đồng loại "" .

 

Thật ngờ đảo một con rắn cái hóa thành !

 

rõ ràng quen thuộc với Lục Huyền, chạy tới ôm Lục Huyền một cách nhiệt tình.

 

Loading...