Thang Hạo Quân đặt ly xuống, bàn tay giữ chặt bàn tay vai : “Không làm loạn.”
Hơi thở ấm áp của trai trẻ phả tai, yết hầu Thang Hạo Quân khẽ lăn, nóng di chuyển đến mặt. Sau khi đôi môi ấm áp kề sát một lúc, một viên kẹo bạc hà mát lạnh lăn khoang miệng.
Diệp Tân lưng về phía cửa, giấu nụ hôn mát lạnh , đầu lưỡi luyến tiếc l.i.ế.m đôi môi bong tróc của đàn ông: “Lão Thang, hãy cố gắng cai t.h.u.ố.c lá nhé, đây là phần thưởng cho chúng .”
Vị mát lạnh ngọt dịu thấm tận tim gan, sự bực bội và bất an trong lòng dịu đôi chút. Thang Hạo Quân bỏ hộp kẹo túi áo đồng phục, vươn tay ôm lấy vòng eo săn chắc của trai trẻ đang , lắng nhịp tim trẻ trung đầy sức sống của đối phương, dùng cách riêng của để thể hiện tấm lòng:
“Bốn ngày ba chết, thời gian tử vong đều nửa đêm đến rạng sáng. Nếu tính cả Hứa Minh Tấn mất tích nữa, thì đúng là mỗi ngày một . Nạn nhân hôm nay cách đây lâu cũng gặp Trịnh Minh. Diệp Tân, yên tâm.”
Ai đàn ông là khúc gỗ cơ chứ?
Cảm giác chua ngọt tràn ngập lồng ngực, Diệp Tân vuốt ve mái tóc cắt cua cứng trong tay, hương bạc hà mát lạnh luân chuyển giữa hai : “Lão Thang, em mà. Máy báo động em đeo cả khi tắm, yên tâm , dù em cũng là…”
“Thứ đó chống nước , em chú ý một chút.”
Bảy ngày (Trinh thám, hồi hộp) (4)
Được , bầu khí phá hỏng . Diệp Tân hận thể tự tát vài cái, cứ nghĩ hôm nay sẽ ba chữ .
Ở bên hơn ba năm, Thang Hạo Quân thứ đều , chỉ cái miệng đó là lời đường mật. Hai đàn ông sống chung, Diệp Tân cũng ngày nào cũng sến sẩm dính lấy , nhưng thiếu câu đó thì trong lòng cứ cảm thấy thiếu thốn gì đó, thoải mái.
Đè nén sự yếu lòng trong lòng, Diệp Tân buông tay: “Nói nghiêm túc nhé, Thang Hạo Quân, em thấy cái tên Đinh Vũ đó lắm, nhưng rõ . Chắc là do tâm lý, nãy em đó, cứ cảm thấy đang em.”
Hàm và hàm đột ngột khép , viên kẹo trong miệng vỡ tan, cảm giác mát lạnh mạnh mẽ xộc thẳng lên mũi. Thang Hạo Quân vô thức siết chặt hai tay: “Hung thủ thể đang ở hiện trường. Diệp Tân, mấy ngày nay em đóng cửa tiệm , ngoan ngoãn ở trong cục .”
Trong đầu Diệp Tân lóe lên một câu “kẻ g.i.ế.c đang tận hưởng thành quả của ”, đáy lòng lạnh toát, giống như trực giác hình sự nhiều năm của Thang Hạo Quân, Diệp Tân cũng những dự cảm chẳng lành mãnh liệt về tương lai giống như bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bay-ngay/chuong-8.html.]
Mặc dù con luôn thói quen nghĩ về điều , nhưng cẩn tắc vô ưu vẫn hơn. Diệp Tân cũng đàn ông mặt khi phá án còn luôn lo lắng cho sự an của .
Vì tính chất công việc của Thang Hạo Quân, Diệp Tân càng lo lắng hơn là lo lắng: “Được , , . Anh đừng căng thẳng quá, lưng em sắp bóp gãy …”
Lực eo đột ngột biến mất, Thang Hạo Quân trở tư thế bình thường, Diệp Tân phối hợp ăn ý xoay chào hỏi đến, trong lòng tiếc nuối thời gian ấm áp thật ngắn ngủi, miệng thì nhiệt tình chào:
“Anh Thành, các gói hàng hôm nay đều ở đó , phiếu gửi cũng dán xong hết .”
Nụ khuôn mặt đưa thư thật thà vẫn chân thành và nhiệt tình như khi, hề chút gượng gạo ghét bỏ nào.
Diệp Tân thầm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng ghi nhớ: giữa chốn đông cần chú ý ảnh hưởng.
Chiếc xe chuyển phát nhanh rời , Thang Hạo Quân đội mũ , uy nghiêm và trang trọng, chỉ điều lời lằng nhằng: “Chiều nay đóng cửa là qua đây ngay, còn cái đồng hồ của em , …”
Sáu giờ, gặp , giá mà lưng xe cảnh sát Thang Hạo Quân đôi mắt.
Diệp Tân xoa mũi quen đường quen lối cầm thẻ ăn của đội trưởng hình sự căng tin, gọi một món ăn giới hạn và đóng gói cẩn thận, thì gọi thêm một phần khác.
Trên xe cảnh sát, Thang Hạo Quân thu ánh mắt từ gương chiếu hậu , hiệu cho Tiểu Chu tiếp tục.
Ánh mắt Tiểu Chu lóe lên vẻ trêu chọc nhanh chóng trở nên nghiêm túc: “Một giờ , một t.h.i t.h.ể nổi tìm thấy ở hồ chứa nước ngoại ô, trói bằng dây thừng.
Dựa ảnh do cảnh sát đồn công an gần đó gửi đến và trạng thái của thi thể, ước tính thời gian tử vong là từ 24 đến 36 giờ. Cả quần áo của nạn nhân lẫn thời gian tử vong đều phù hợp với Hứa Minh Tấn mất tích.”
Trên bức ảnh in , chiếc khuyên tai màu xanh lá cây dái tai của t.h.i t.h.ể trắng bệch tạo thành một điểm sáng kỳ lạ, bên cạnh là cuộn dây thừng rối bời. Thang Hạo Quân nhắm mắt , đó là Tiểu Hứa: “Pháp y xác minh DNA xong thì thông báo cho gia đình.”
Khám nghiệm tử thi và khám nghiệm hiện trường, từ lúc nào ba tiếng đồng hồ trôi qua. Thang Hạo Quân dọc theo vết bánh xe đường đất đường lớn, trong đầu suy nghĩ hỗn loạn.
Anh ngẩng đầu đèn pha sáng rực đường cao tốc, bấm điện thoại văn phòng: “Ngô Cường, chuẩn tất cả video giám sát của ngày Hứa Minh Tấn mất tích và ngày Quý San San sát hại. Liên hệ đội cảnh sát giao thông, tất cả bản ghi giám sát đường từ chiều ngày mùng ba đến ban ngày ngày mùng bốn, từ khu vực trung tâm thành phố đến hồ chứa nước.”