Bảy Ngày - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-07-28 15:15:59
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những dậy sớm tiến về phía nguồn âm thanh, mùi m.á.u tanh xộc thẳng mặt. Thùng rác vệ sinh màu xanh cao hơn một mét yên ở góc vỉa hè, t.h.i t.h.ể phụ nữ lùn mập cuộn tròn bên trong, m.á.u khô đông ở phần cổ thịt nát bươm, bộ đồng phục màu cam vàng nhuộm thấm bởi những vệt m.á.u đỏ sẫm.

Công nhân vệ sinh Vương Quế Hoa chết, c.h.ế.t ngay trong chiếc xe quét rác đồng hành cùng bà năm sáu năm trời.

Đoạn đường giao giữa đường Nhân Dân và đường Trung Sơn kéo dây cảnh giới, đám đông vây xem hết đợt đến đợt khác, mãi tan.

Ngô Cường tháo găng tay cao su, liếc đàn ông đang xổm mặt đất với đôi mắt đỏ hoe, hạ thấp giọng : “Đội trưởng, lưỡi của nạn nhân còn.”

Thang Hạo Quân xua xua tay, xổm bên cạnh Tôn Đại Dân, chồng của nạn nhân Vương Quế Hoa.

Cùng một bộ quần áo màu cam vàng, một mất linh hồn, xem như vật mà kiểm tra và bàn tán trong thùng xanh, hồn mất một nửa, nửa còn còn cố tỏ kiên cường để gánh vác gia đình tin dữ đánh gục.

Bàn tay khô ráp sần sùi đầy nếp nhăn nhận lấy điếu thuốc, Tôn Đại Dân tay run run quẹt mấy mới châm lửa, khói bay lên làm ông nheo mắt, đưa tay xoa xoa khuôn mặt nâu sẫm, cú sốc quá lớn năng lộn xộn:

“Cảnh, cảnh sát ơi, vợ cả đời từng hưởng phúc. Con gái còn đang học ở tỉnh khác, tìm cả đêm, đến sáng mới, mới , …”

Thang Hạo Quân ngẩng mắt quét qua đám đông, gì bất thường, chỉ dừng ở một chỗ nào đó thu ánh mắt về, kiên nhẫn chờ đợi đàn ông trung niên chất phác già nua định cảm xúc.

Mấy năm làm việc, gặp quá nhiều gia đình nạn nhân, chai sạn khi đối mặt, mà an ủi thừa thãi quan trọng bằng việc nhanh chóng làm rõ sự thật, đưa lời giải thích cho khuất và gia đình:

“Anh ơi, khi mất chị đắc tội với ai , gần đây tranh cãi với ai .”

Tôn Đại Dân sống gần hết nửa đời từng giao thiệp với cảnh sát, quỹ đạo cuộc đời ông đổi ngay khoảnh khắc tin vợ mất, là một dân thường, lúc ông chỉ thể dựa bộ đồng phục tượng trưng cho nhân dân mắt.

Dòng suy nghĩ hỗn loạn nhảy múa, ông cố gắng sắp xếp lời của : “Vợ , bà tiết kiệm, bao giờ tiêu xài lung tung, bình thường ngoài việc cho con gái thì tiền đều để dành.

cái gì cũng , chỉ một điểm là nhanh miệng, nhưng bà ý gì, phụ nữ đến tuổi đó ai cũng lắm lời. Gần đây, gần đây bà cũng chỉ quét dọn đường phố, chuyện gì khác… Á!”

Tôn Đại Dân kích động dậy, ông nhớ một chuyện, trong mắt đọng sự hận thù mãnh liệt, :

“Là , cảnh sát ơi, là ông lão đó. Quế Hoa hôm về tức giận, khi bà quét dọn thì một ông lão điên lao đến mặt. Bà ông lão đó nguyền rủa bà chết, Quế Hoa mắng chửi ông một trận. Cảnh sát ơi, chắc chắn là , bắt đến là ngay thôi…”

…Trịnh Minh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bay-ngay/chuong-7.html.]

Thang Hạo Quân hít sâu một , nạn nhân thêm một nữa – một phụ nữ trung niên bình thường tưởng chừng liên quan. Tình hình ngày càng nghiêm trọng.

Diệp Tân tiếng động lách khỏi đám đông vây xem, ánh mắt vô ý dừng xung quanh.

đang , bây giờ ánh mắt đó biến mất , là ai?

Trong đám đông vài gương mặt quen thuộc, là những ở các cửa hàng gần đó mà Diệp Tân từng chào hỏi. Diệp Tân và vài ánh mắt chạm , khi gật đầu chào hỏi tản . Rốt cuộc là ai?

“Dạo yên bình lắm, buổi tối vẫn nên về nhà sớm thì hơn.”

Diệp Tân sửng sốt, ngạc nhiên cảnh sát giao thông câu đó, chút quen mắt.

Đinh Vũ đẩy mấy đang gây tắc đường , mỉm với trai trẻ tuấn tú: “Cậu nhớ ? Tôi ở tầng nhà Hứa, năm chuyển nhà còn giúp vác thùng, còn nhớ ?”

Khuôn mặt trong bộ đồng phục và khuôn mặt đàn ông mồ hôi đầm đìa xách vali trùng khớp, Diệp Tân chợt nhận : “À, nhớ ! Lần đó đến nhà Tiểu Hứa ăn chực, chuyển nhà đúng , hóa là cảnh sát .”

Ánh mắt Diệp Tân lướt qua cổ và khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ của đối phương đang cổ áo che khuất. Sau khi chạm mắt với Đinh Vũ, cả hai ngầm hiểu mà rời .

Diệp Tân đột nhiên đầu phía , vẫn thấy gì, nhưng sống lưng lạnh buốt mách bảo rằng ánh mắt trở .

Chỉ là trong vài giây đầu, Diệp Tân bỏ qua ý nghĩa sâu xa thoáng qua trong mắt Đinh Vũ. Khi , Đinh Vũ nghiêm túc với :

“Chuyện của Trương và Hứa chắc . Bây giờ đoạn đường xảy chuyện, năm mới mấy ngày, làm gì cũng nên cẩn thận thì hơn.”

Diệp Tân chằm chằm mắt Đinh Vũ, đúng lắm, nhưng thể rõ lý do. Chuông điện thoại reo, Đinh Vũ rời . Diệp Tân “Lão Thang” màn hình hiển thị, khi nhanh chóng tìm kiếm thì lập tức đối mặt với đàn ông vẻ mặt lạnh lùng ở gần đó.

Tất cả những cảm giác kỳ lạ trong lòng đều biến mất, Diệp Tân cong môi nhấc máy: “Ghen đấy ?”

Ba mươi phút trôi qua, hoa cúc kỷ tử bốc bàn kính đạt đến nhiệt độ thích hợp để uống. Diệp Tân lấy chiếc mũ gắn huy hiệu của đàn ông xuống, ấn vai Thang Hạo Quân bảo xuống. Lúc trong cửa hàng khách.

Lực xoa bóp vai thoải mái, Thang Hạo Quân uống vài ngụm nóng hỏi: “Em xin của cảnh sát giao thông ?”

Diệp Tân ranh mãnh, đàn ông ghen bóng gió thật đáng yêu: “Em thấy vết cổ , chậc, to thật đấy, rõ ràng là do đàn ông hút , em chào cùng thuyền thôi.”

Loading...