BẮT RỂ - CHƯƠNG 2

Cập nhật lúc: 2025-02-25 09:08:03
Lượt xem: 510

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Ngày mùng năm tháng hai là ngày nữ tử kia gặp gỡ Lý công tử ở phía nam thành.

Nàng đội mũ sa, lớp sa trắng dày và dài che kín từ đầu đến chân, vô cùng thần bí.

Ta khẽ giơ ngón tay cái với chưởng quầy: “Chuyện này mà ngươi cũng nhận ra là cùng một người, đỉnh thật đấy.”

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Chưởng quầy mặt không đổi sắc: “Cô nương này ăn mặc như vậy, chẳng phải càng dễ nhớ hơn sao?”

Cũng đúng.

Nữ tử này vừa bước vào cửa đã thu hút vô số ánh mắt. Nhưng nàng ta dường như không hề bị ảnh hưởng, bước chân vững vàng, ngay cả chiếc mũ sa che khuất tầm nhìn cũng không làm khó được nàng. Nàng uyển chuyển bước đi, rất nhanh đã lên lầu.

Ưu nhã, quá ưu nhã.

Ta mặt đầy vẻ khâm phục, trong lòng vỗ tay không ngớt.

Chưởng quầy vẻ mặt “hận rèn sắt không thành thép”, nhắc nhở ta đây có thể là tình địch.

Ta nói không sao, Hàn Quan không biết tự trọng, chẳng khác nào bắp cải thối rữa. Ta đây từ trước đến nay không ăn bắp cải thối.

Ta nấp vào gian phòng cạnh vách nhã các kia, còn cố ý không khép chặt cửa phòng, để lại một khe hở để nghe ngóng.

Ái chà, tửu lầu nhà mình cách âm tốt quá đáng, ta chẳng nghe được gì sất.

Chưa được bao lâu, cửa phòng bên cạnh đã mở.

Lý công tử đi ra trước. Lúc này, ta mới nghe được vài câu.

Lý công tử giọng điệu kiên định hứa hẹn nhất định sẽ “thi đỗ Trạng nguyên), sau đó đường đường chính chính đến cầu thân.

Nữ tử kia cũng mắt ngấn lệ: “Đỗ đạt hay không cũng chẳng quan trọng. Chỉ mong công tử hiểu cho, chàng đối với thiếp, tựa như trăng sáng trên trời. Vắng chàng, thiếp…”

Giọng nàng nghẹn ngào thương cảm, bỏ lửng câu nói đầy ám muội vừa đủ.

Hai người lại quấn quýt thêm vài câu, mới quyến luyến chia tay.

Ta ngẫm nghĩ lại đoạn đối thoại của bọn họ, thầm nghĩ nữ nhân này quả thật có chút bản lĩnh. Ta thân là nữ nhi thường tình, cũng khó lòng cưỡng lại được giọng nói như chim oanh hót líu lo của nàng khi nói lời tình tứ.

Ta đóng cửa phòng định chờ nàng ta đi trước.

Hôm nay không phải thời cơ tốt để ra tay, bắt gian phải bắt tại trận, cho dù Hàn Quan thật sự có gì đó với nàng ta, ta cũng phải bắt được tận tay hai người này mới được.

Theo quy luật của hai tháng trước, nữ tử này mùng năm gặp Lý công tử, mười lăm gặp Lưu công tử, hai mươi lăm mới gặp Hàn Quan. Ta vẫn phải đợi thêm hai mươi ngày nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bat-re/chuong-2.html.]

Không ngờ tiếng gõ cửa rất nhanh đã vang lên.

Giọng nữ quen thuộc cất lên: “Kim Châu Châu, mở cửa. Là ta làm chuyện vô liêm sỉ, ngươi trốn cái gì?”

4

Nàng thản nhiên quá thể, ta kinh ngạc tột độ.

Ta chần chừ mở cửa phòng.

Nữ tử túm lấy cổ tay ta nghiêng người lách vào.

Tay trái nàng giật phăng mũ sa, tay phải nhanh nhẹn đóng cửa phòng.

“Là ta.” Nàng cúi người ghé sát lại gần, hàng mi dài như cánh quạt khẽ quét qua má ta, “Sao mặt mày như thế kia, không nhận ra ta nữa rồi à?”

Tuy rằng nói ra có hơi tệ, nhưng khoảnh khắc này ta có chút hiểu được ba gã đàn ông kia.

Nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành thế này, ai mà đỡ nổi chứ.

Thấy ta không lên tiếng, sắc mặt nữ tử trầm xuống. Nàng hừ một tiếng: “Ngày hôm qua còn là thanh mai trúc mã, hôm nay đã thành người dưng nước lã. Kim tiểu thư thật là người sang quên bạn cũ.”

Cái giọng hừ kiêu ngạo này, sao mà quen tai thế.

“Tống Hàn Oánh?”

“Trước kia cùng nhau ngắm trăng thì gọi người ta Oánh Oánh ngọt xớt, bây giờ ‘tình mới thắng tình cũ’, đã kêu người ta là Tống Hàn Oánh rồi à?” Nàng cười lạnh một tiếng, “Tiếc là cái ‘tình mới’ của ngươi kia, chẳng phải thứ tốt đẹp gì đâu.”

Nàng móc ra một miếng ngọc bội, miếng ngọc hình vân mây xanh biếc, phía dưới rủ xuống chuỗi ngọc lưu ly màu xanh nhạt: “Này, đây là cái tên trúc mã tốt đẹp của ngươi – Hàn Quan tặng cho ta đấy. Ta vừa nhìn màu ngọc đã biết, chắc chắn là đồ ngươi tặng hắn.”

Nàng huơ huơ miếng ngọc bội trước mắt ta: “Mở to mắt ra mà nhìn cho rõ hắn là thứ hàng hóa gì.”

Nàng mặt tươi như hoa, giọng điệu ôn hòa: “Còn không tỉnh ngộ, ta sẽ đánh c.h.ế.t ngươi đó.”

Trong phút chốc, bi thương từ đâu ập đến.

Tống Hàn Oánh nổi giận đùng đùng: “Ngươi dám vì một thằng đàn ông mà khóc lóc sướt mướt ư?”

Ta nói ta khóc là khóc cho nàng tiểu thanh mai thanh linh tú nhã, nói năng nhỏ nhẹ dịu dàng của ta. Cái người phụ nữ trước mặt, hở miệng ra là đòi đánh c.h.ế.t người ta, sao có thể là nàng ấy được chứ.

Nhân thiết của nàng sụp đổ còn khiến ta đau lòng hơn cả việc Hàn Quan thay lòng đổi dạ.

 

Loading...