BẮT RỂ - CHƯƠNG 14

Cập nhật lúc: 2025-02-25 09:15:54
Lượt xem: 417

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Kinh Triệp vẫn còn dương dương đắc ý: “Ta đã lớn tiếng tâu trước mặt Kim Loan điện, năm xưa ta nhờ bán thân cho phu nhân mới kiếm đủ tiền. Nàng không biết vẻ mặt của thánh thượng lúc đó đâu.”

“Vừa cảm khái vừa thương xót… nhưng mà rõ ràng lúc đó ta lời to ấy chứ!”

Thôi đừng nói nữa, nói nữa tim ta sắp phản bội lý trí mất thôi.

Mẹ ta thấy ta nhiều năm như vậy vẫn chưa moi được mụn con nào từ Ôn Kinh Triệp, tưởng hắn không được, đã ở quê nhà tìm sẵn người ở rể cho ta rồi, bảo ta về nhà thừa kế gia nghiệp và đàn ông.

Đúng là cuộc sống phú bà mà ta hằng mơ ước.

Nhưng, nhưng mà, xem ra…

Ta đánh giá Ôn đại nhân.

Từ sau khi thành thân với hắn, hình như cuộc sống của ta cũng không bị hạn chế gì mấy, giao tiếp giữa các phu nhân quan lại hắn đều từ chối hết, để ta một lòng một dạ kinh doanh sản nghiệp của mình.

Ôn Kinh Triệp bất mãn nói: “Châu Châu, sao nàng không khen ta?”

“Khen, khen!” Ta qua loa cho xong chuyện.

“Ta cũng có chuyện muốn nói với nàng, nàng đừng quá bất ngờ nhé.”

Ôn Kinh Triệp mong chờ nhướng mày.

Ta: “Mẹ ta bảo ta về nhà nạp thiếp.”

Ôn Kinh Triệp: ?

“Tai ta có vấn đề gì sao?” Hắn lịch sự hỏi.

20

“Ta có chỗ nào không bằng cái tên đàn ông hoang dã kia?” Ôn đại nhân gầm lên, dáng vẻ nho nhã biến mất tăm.

“Đi, ngày mai ta sẽ xin chỉ nghỉ phép năm nay, ta nhất định phải gặp mặt cho bằng được.” Hắn tức đến tay run rẩy, “Xem xem là thần thánh phương nào.”

Ta nhắc nhở hắn: “Chúng ta vốn dĩ là phu thê hợp đồng thôi mà.”

Ôn Kinh Triệp ngẩn người, hắn đứng đờ ra tại chỗ một lúc.

“Cả kinh thành đều biết ta là người của nàng, nàng lại muốn ruồng bỏ ta! Ta nói cho nàng biết Kim Châu Châu, nàng không thể như vậy được.”

“Ta xin kết thúc hợp đồng, chuyển chính thức, được không?” Hốc mắt hắn ươn ướt, trông như sắp khóc đến nơi.

Giờ khắc này, ta mong con cái chúng ta sau này trí tuệ theo hắn, thái độ với tình cảm theo ta.

Ta nói: “Được.”

Ôn đại nhân vui sướng ôm chầm lấy ta xoay vòng vòng.

Đêm đó, chúng ta thật sự trở thành vợ chồng.

Đúng như ta dự đoán, kỹ thuật của Ôn đại nhân đúng là đáng lo ngại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bat-re/chuong-14.html.]

Ha ha.

Cũng may giờ không mất tiền nữa rồi.

Ôn đại nhân biết xấu hổ thì sẽ cố gắng, hứa hẹn sẽ lấy tinh thần ứng phó khoa khảo ra mà cần cù luyện tập.

Ai cũng biết, Ôn đại nhân đã nói là làm.

《Ngoại truyện · Trạm Nhược Hàn Băng Oánh》

1

Chuyện may mắn nhất đời Tống Hàn Oánh chính là gặp được Kim Châu Châu.

Không có chuyện thứ hai.

2

Thuở nhỏ Tống Hàn Oánh không hiểu, vì sao có người sau khi bảng vàng đề tên lại thay đổi tính nết.

Sau này mới biết, có người học nhiều đạo lý như vậy, vốn dĩ chỉ là để vào Hàn Lâm viện.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Mẫu thân Tống Hàn Oánh khi sinh nàng bị tổn thương thân thể, khó có thể mang thai nữa.

Thuở hàn vi, phu quân hứa hẹn cả đời một vợ một chồng, nhưng khi đắc thế liền bắt đầu cưới hết phòng này đến phòng khác.

Ông ta chẳng hề kiêng dè, hùng hồn ngang ngược: “Nàng chẳng lẽ muốn ta không có con trai nối dõi tông đường à?”

Nhưng ông ta quên mất, người phụ nữ này thân thể suy nhược khó mang thai nữa, là vì bà ấy sinh con cho ông ta nên mới thành ra như vậy, là vì nàng phụng dưỡng mẹ già, là vì bà ấy sớm khuya vất vả vì ông ta.

Mẹ luôn lén lút hát “Hối hận dạy chồng đi tìm công danh”.

Tống Hàn Oánh từ nhỏ đã sớm trưởng thành.

Ban đầu, nàng hận mình không phải thân nam nhi, nghĩ đủ mọi cách để bản thân ưu tú hơn tất cả đám con trai cùng tuổi.

Nàng muốn cho cha nàng biết, con cái mà ông và mẹ sinh ra mới là người đáng được quan tâm và yêu thương nhất.

Cho đến khi nàng quen biết Kim Châu Châu.

Đứa trẻ này vừa ngốc nghếch, vừa lười biếng, lại ham chơi, đến tuổi này rồi mà vẫn chưa biết chữ, càng đừng nói đến ngâm thơ đối phú. Nhưng điều đó chẳng hề cản trở cha mẹ nàng yêu thương nàng.

Ồ, thì ra một người không nhất thiết phải ưu tú mới đáng được yêu thương.

Ban đầu, Tống Hàn Oánh ghét Kim Châu Châu, nhưng về sau, nàng không thể kiềm lòng mà yêu thích nàng.

Kim Châu Châu là cái tôi mà Tống Hàn Oánh muốn trở thành nhất, là cuộc đời lý tưởng của nàng.

Sau khi rời khỏi Giang Nam, Tống Hàn Oánh từng chữ từng chữ nghiền ngẫm thư từ Kim Châu Châu gửi cho nàng, nghe nàng kể về cảnh sa mạc mênh mông, sông dài trăng tròn mà nàng nhìn thấy khi theo cha mẹ đi buôn.

Vô số đêm thất vọng về cha, tuyệt vọng về nhân sinh, căm hờn thế giới, Tống Hàn Oánh đã sống sót nhờ những lá thư của Kim Châu Châu.

 

 

Loading...