BẮT RỂ - CHƯƠNG 11

Cập nhật lúc: 2025-02-25 09:14:20
Lượt xem: 421

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

Trời đã nhá nhem tối, cửa thành sắp đóng.

Không kịp nữa rồi.

Ta cởi bộ hỉ phục trên người ra mặc cho Tống Hàn Oánh, để nàng và Ôn Kinh Triệp cùng xe ngựa ra khỏi thành, dọc đường rải kẹo và tiền mừng, nhất định phải khiến người ta biết trạng nguyên lang cùng vợ ra thành tế vong mẫu.

Còn ta thì hóa trang thành thương nhân, trà trộn vào đoàn thương đội cưỡi ngựa ra thành, đi lệch thời gian với bọn họ.

Suốt đường đi như chạy trốn, xe ngựa cuối cùng cũng kịp ra khỏi thành vào phút chót trước khi cửa thành đóng lại.

Đêm nay chính là thời điểm mấy đội thương đội của Kim gia khởi hành.

Một đội đi Giang Nam thu mua tơ lụa, một đội đến Tây Nam thu mua trà, một đội dđếnđến Lĩnh Nam đợi mẻ vải thiều đầu mùa chín rộ để chế thành "vải thiều tiên" rồi lại bán ngược về Lạc Kinh.

Không kịp nói lời từ biệt, ngàn vạn lời muốn nói hóa thành cái nắm tay thật chặt, ta dùng sức lắc lắc: "Bảo trọng nhé."

Tống Hàn Oánh lệ nhòa khóe mắt, nghẹn ngào nói: "Bảo trọng."

Chúng ta đều biết, lần chia ly này, không biết đến khi nào mới có thể gặp lại.

Nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần, ta thay lại giá y. Ôn Kinh Triệp quay lưng lại đứng chờ ta ở phía xa.

Ta hít hít mũi, một chiếc khăn tay lặng lẽ đưa tới.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

"Đa tạ."

"Không có gì. Đi thôi, trời đã tối rồi, chúng ta về quán trọ trước đã." Ôn Kinh Triệp còn chưa nói xong, đã thấy đằng xa bỗng rực lên ánh lửa trùng trùng. Một đám đông người cầm đuốc cưỡi ngựa đang lao về phía chúng ta.

Người dẫn đầu khi đến gần thì ghìm cương ngựa mạnh mẽ, con tuấn mã dưới thân hí vang một tiếng đầy kiêu hãnh.

"Châu Nhi sao lại ở đây?" Hắn thân mật gọi tên thân mật của ta, nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ dò xét lạnh lẽo.

Là Tống đại nhân, ông ta đến đuổi theo Tống Hàn Oánh rồi.

Ta quay mặt đi không nhìn ông ta, giọng điệu lạnh nhạt: "Bá phụ đến làm việc sao?"

"Phủ đệ bị tiểu tặc trộm bảo vật, Thánh thượng thương xót, cho ta nhân mã ra thành truy tìm." Hắn nói, "Châu Nhi có gặp người nào khả nghi không?"

"Không hề, con vẫn luôn ở cùng phu quân của con."

"Cùng phu quân đêm tân hôn ra bến đò?" Ông ta vẫy tay, đám binh sĩ phía sau lập tức vây chặt chúng ta lại.

Ta liếc nhìn Ôn Kinh Triệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bat-re/chuong-11.html.]

Hắn bước lên nửa bước che chắn cho ta, chắp tay với Tống đại nhân: "Tiên mẫu nhiều năm trước bất hạnh đuối nước mà bỏ mạng. Hôm nay thành hôn vội vàng, ra bờ sông tế bái tiên mẫu."

Hắn một mực trấn định: "Chúng con quả thật không hề thấy kẻ khả nghi nào."

Tống đại nhân tìm không có kết quả, cuối cùng cũng khoát tay cho chúng ta rời đi.

Đi chưa được mấy bước, chợt nghe hắn nói: "Rảnh rỗi thì đến phủ tìm A Oánh chơi nhé."

Sống lưng ta cứng đờ, cố gắng kiểm soát biểu cảm trên mặt, đột ngột quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn: "Bá phụ, hôm đó con đại náo phủ ngài, ngài còn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra sao?"

"Con coi Tống Hàn Oánh như tỷ muội ruột thịt, còn nàng ta thì sao?"

Ôn Kinh Triệp ăn ý véo mạnh vào eo ta một cái.

Nước mắt ta trào ra, giọng điệu bi thương nhưng âm lượng lại cực lớn: "Nàng ta cướp vị hôn phu cũ của con!"

Sắc mặt Tống đại nhân cứng đờ. Đám binh sĩ bên cạnh hắn lập tức cúi đầu, giả bộ như mình không nghe thấy gì.

"Hôm nay nếu không phải con may mắn còn bắt được một người đàn ông về, thì con…"

Tống đại nhân liếc nhìn một người bên cạnh, phân phó: "Cửa thành đã đóng rồi. Ngươi cầm thẻ bài của ta, đưa trạng nguyên lang và Kim tiểu thư về phủ."

"Đêm hôm gió lạnh, lỡ như bị ốm thì sao?" Ông ta cười híp mắt nói, "Châu Nhi, những hiểu lầm khác chúng ta về rồi nói."

16

Được tướng sĩ hộ tống về phủ, ta đúng là được phen nở mày nở mặt.

Người nhà họ Hàn phần lớn đã về hết, chỉ còn mẹ kế của Hàn Quan vẫn kéo theo Hàn Quan đứng đợi ta trong phủ.

Năm xưa chính bà, dắt theo đứa con trai bé bỏng đến Kim phủ, rụt rè muốn dùng hôn ước để cầu cho con trai một tiền đồ.

Thấy chúng ta về, bà không nói hai lời, giáng cho Hàn Quan hai bạt tai.

"Hai cái bạt tai này, ta là thay Châu Nhi đánh. Nực cười ta còn tưởng hai nhà đổi hôn ước, là vì Châu Nhi không muốn đời sau mang thân phận thương nhân."

Triều đình quy định con cháu thương nhân không được đi thi nhập tịch thời buổi này đúng là chẳng mấy ai muốn mang thân phận thương nhân.

Hàn Quan hóa ra là nói với mẹ hắn như vậy đấy à.

Trong ký ức của ta, bá mẫu luôn dịu dàng kín đáo, như một cái bóng sống phía sau chồng và con trai, nhưng hôm nay bà đã ưỡn thẳng sống lưng, nói với mẹ ta: "Làm sai chuyện gì thì phải trả giá. Mỗi một đồng tiền nhà họ Kim đã tiêu cho chúng ta, chúng ta sẽ hoàn trả đầy đủ."

Bà cúi người vái lạy lần nữa, rồi mới kéo Hàn Quan rời đi.

 

Loading...