Bắt Nạt Lầm Vai Ác, Tôi Bị Ép Giải Toán Trên Giường - Chương 9: Đêm giao thừa ấm áp

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:15:03
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi cầm điện thoại gửi tin nhắn cho bà Khương nhà . Hai họ cũng chẳng lấy thêm bao nhiêu đồ, đó chúng cùng thanh toán. Đến quầy thu ngân, hai kẻ vốn im lặng nãy giờ bỗng tranh trả tiền.

 

“Đừng ồn ào, đại ca ở đây thì đến lượt hai đứa tiểu lên tiếng chắc? Làm như nghèo lắm bằng.” Tôi vô ngữ ném thẻ qua.

 

Nhân viên thu ngân nhanh chóng thanh toán xong. Đại Tráng xách bao lớn bao nhỏ theo chúng , Giang Liễm và Tống Ngư cũng chia xách bớt. Tôi là đại ca nên chẳng xách gì.

 

Vừa về đến nhà, bà Khương đón.

 

“Ôi, các con tới .”

 

Bố ở phía chào hỏi: “Là bạn của Gia Nhiên ? Mau nhà .”

 

Hai họ cũng về lâu, đang chuẩn nguyên liệu gói sủi cảo.

 

“Cháu chào chú dì ạ.” Giang Liễm và Tống Ngư đồng thanh.

 

“Chào các cháu, trai khôi ngô quá, còn cô bé xinh xắn nữa, mau .” Bà Khương vốn nhiệt tình.

 

“Mẹ, decal dán cửa, đèn lồng với mấy thứ giấy dán đây.” Tôi lấy đồ từ tay Tống Ngư đưa cho bà.

 

“Được , ông nó thu dọn đồ đạc , lát nữa chúng treo lên.” Bà Khương vung tay sắp xếp công việc, tiện thể xếp luôn cả Giang Liễm và Tống Ngư .

 

Tôi theo bà bếp: “Mẹ gọi điện ?”

 

“Chuyện con dặn bao giờ làm xong . Nhà bọn nhỏ đều .” Bà Khương nháy mắt: “Họ đồng ý nhanh lắm.”

 

như dự kiến.

 

“Gia đình bọn họ là như thế, đừng hỏi chuyện riêng nhé.”

 

“Tất nhiên , với bố con bàn kỹ , yên tâm con trai.”

 

Bà vỗ vai đẩy ngoài tiếp khách. Ra ngoài , hai họ đang cứng đờ sofa, còn bố thì đang rót . Thấy hai kẻ sắp vùi đầu chén , đành tay cứu vớt.

 

“Hai , qua đây làm việc.”

 

Tống Ngư ngẩng đầu : “Vâng, ngay.”

 

“Tới đây.” Giang Liễm theo sát phía .

 

Tôi sang bố : “Việc của bố ở trong bếp kìa, gọi bố thu dọn đồ đạc đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bat-nat-lam-vai-ac-toi-bi-ep-giai-toan-tren-giuong/chuong-9-dem-giao-thua-am-ap.html.]

“Được .” Bố đặt ấm xuống, nhanh chóng bếp.

 

Tôi dẫn Giang Liễm và Tống Ngư dán decal và treo đồ trang trí. Thời gian còn sớm, bây giờ mới là buổi trưa. Hai họ hòa nhập cũng khá thuận lợi, xem tivi cùng bố ở phòng khách. Tôi bên cạnh c.ắ.n hạt dưa, đột nhiên nghĩ điều gì đó.

 

“Hai cần mua thêm quần áo ?” Tôi nhiều đồ mới để cho bọn họ mặc, mua vài bộ cho xong.

 

Bà Khương từ lầu xuống: “Ơ, ở siêu thị các con mua ?”

 

“Xách nhiều đồ quá nên quên mất.”

 

Giang Liễm và Tống Ngư đều ngượng ngùng: “Tụi cháu về lấy vài bộ là ạ.”

 

Bà Khương trực tiếp vung tay: “Phiền phức thế làm gì. Đi, dì dắt các con mua luôn.”

 

Nói xong, bà để bố ở nhà giữ cửa, lái chiếc Lamborghini chở ba đứa mua sắm.

 

Trang Thảo

"Dì ơi, ba bộ thì nhiều quá, cháu cần nhiều quần áo thế ạ."

 

Tống Ngư chút lo lắng. Ở đây là các thương hiệu cao cấp, đắt đỏ. Cô nhớ rõ, dịp sinh nhật em gái, trai cả từng tặng một chiếc váy của hãng , giá hơn một ngàn tệ.

 

Bà Khương vẫn dừng tay: "Năm mới mặc đồ mới chứ. Cầm lấy, thử bộ nữa xem nào, cũng để dì trải nghiệm cảm giác nuôi con gái một chút, ha ha ha..."

 

"Tiểu Liễm , con cũng thử bộ xem."

 

Giang Liễm định từ chối thì bà Khương tiếp: "Gia Nhiên một bộ màu trắng, con mặc màu đen, thế chẳng là đúng điệu đồ em ?"

 

Tôi cạn lời. Phải là em ruột thịt mới gọi là đồ em chứ. Kiểu rõ ràng là đồ đôi thì , chắc nhóc con Giang Liễm vui .

 

"Vậy để cháu thử xem ạ." Giang Liễm cầm quần áo phòng đồ.

 

Hả? Cậu đồng ý ? Tôi chấn động, nhưng nhanh chóng lấy vẻ thản nhiên. Chắc là thật sự thích bộ đồ đó thôi.

 

Kết cục là bà Khương mua cho mỗi đứa ba bộ quần áo, ngoài còn cả đồ ngủ, đồ lót, tất cả đều sắp xếp thỏa. Giang Liễm và Tống Ngư định trả tiền , nhưng câu tiếp theo của bà Khương khiến bọn họ mở mang tầm mắt: "Dì mở cửa hàng ở đây, các con trả tiền cái gì?"

 

Không ngờ tới đúng ? Nhà thực cũng khá điều kiện.

 

Buổi tối, năm chúng quây quần gói sủi cảo. Giang Liễm và Tống Ngư đều gói, tay nghề của thì bình thường nên chỉ đảm nhận việc nấu. Nhìn bốn bên ngoài phòng bếp , cũng khẽ mỉm , cầm muôi vớt sủi cảo đĩa.

 

Ăn xong bữa cơm đoàn viên, bà Khương bảo ba trẻ chúng ngoài chơi pháo bông que, còn hai vợ chồng họ thì tận hưởng thế giới riêng.

 

"Sắp 12 giờ kìa." Tống Ngư giẫm lên tuyết.

 

Tôi và Giang Liễm theo : "Có chơi tuyết ?" Tôi cúi đầu lớp tuyết chân. Tuyết trong sân đọng khá dày, quá cứng, chơi ném tuyết là hợp nhất.

 

Vừa dứt lời, một quả cầu tuyết bay thẳng mặt . Tôi nghiêng né tránh.

Loading...