Bắt Nạt Lầm Vai Ác, Tôi Bị Ép Giải Toán Trên Giường - Chương 2: Nghiệp vụ đa dạng

Cập nhật lúc: 2026-03-23 12:47:36
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tính chặn đường Giang Liễm một thời gian . Cái tên vốn trầm mặc ít , mặt đơ như tiền, nay học cách mắng .

 

“Tịch Gia Nhiên! Có ai chặn kiểu như ?”

 

“Tôi vệ sinh cũng chặn đường !”

 

Cậu trưng bộ dạng của một thiếu niên lầm đường lạc lối cưỡng ép. Tôi khinh khỉnh : “Đừng tưởng định nhân cơ hội bộ quần áo khác để chuồn êm. Cậu nghĩ đang đóng phim hành động chắc?”

 

“Thế căng tin mua đồ bắt làm gì?”

 

“Xì, tưởng ? Căng tin gần cửa trường như , cho cơ hội đó chắc?”

 

Lần khôn , mua hẳn một loại kẹo hình dáng giống điếu t.h.u.ố.c lá. Đừng nhé, trông cũng dáng lắm. Giang Liễm chọc trúng tim đen, gương mặt trắng trẻo đỏ bừng lên vì hổ. Cậu nghiến răng nghiến lợi: “Cậu thể đổi khác mà chặn ?”

 

Tôi hừ lạnh một tiếng: “Cả lớp mỗi thi kém nhất, chặn thì chặn ai?”

 

Giang Liễm làm cho nghẹn họng thốt nên lời. Có lẽ cũng nhận cái miệng nên đành im lặng. Sau khi thuộc lòng chỉnh bài Tỳ Bà Hành mới rời .

 

Tôi và Đại Tráng trong góc tối của con hẻm, theo bóng lưng xa dần. Dù lúc nãy Giang Liễm lời nhảm nhí, nhưng một câu khá đúng. Sao chỉ chặn lúc tan học nhỉ? Nghiệp vụ như vẫn còn đơn điệu quá.

 

Tan học ngày hôm .

 

“Giang Liễm, !”

 

Tôi và Đại Tráng canh đúng lúc khỏi cổng trường để chặn . Giang Liễm cũng quen với việc mỗi buổi chiều đối mặt với hai tên NPC chúng , bực bội : “Hôm nay bắt thuộc bài gì?”

 

“Khặc khặc khặc, nghĩ nhiều , hôm nay học thuộc lòng.” Tôi vẫn ngậm điếu kẹo dựa tường, tự thấy ngầu mà vuốt mái tóc: “Muốn qua đây thì để tiền qua đường.”

 

Giang Liễm đeo cặp sách, ngơ ngác: “Cậu làm gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bat-nat-lam-vai-ac-toi-bi-ep-giai-toan-tren-giuong/chuong-2-nghiep-vu-da-dang.html.]

“Nộp tiền bảo kê đấy, học sinh ngoan ạ. Cậu nghĩ hạng lưu manh như lúc nào cũng ôn hòa thế chứ?” Tôi dùng gậy bóng chày nâng cằm lên.

 

“Muốn bao nhiêu?” Giang Liễm vẻ thích nộp tiền hơn, biểu cảm dứt khoát hơn hẳn lúc học thuộc lòng.

 

“50.” Tôi hiệu cho Đại Tráng thu tiền.

 

“Sao cướp luôn ?” Giang Liễm giữ khư khư cái cặp sách.

 

Tiền tiêu vặt của hình như nhiều, trừ tiền sinh hoạt thiết yếu thì một tuần cũng chỉ 50 tệ. Tôi đòi một phát là quét sạch cả gia tài của .

 

“Thì đang cướp đây còn gì. Cậu cũng chúng động thủ đúng ? Có đưa ?” Tôi làm bộ đánh.

 

Cậu chạy nhưng Đại Tráng giữ chặt, khiến thể nhúc nhích. Thấy gậy sắp rơi xuống, Giang Liễm mới chịu nhả : “Tôi đưa, đưa là chứ gì?”

 

Rất , thu khoản tiền bảo kê đầu tiên trong đời. Thu tiền , Đại Tráng nhanh nhẹn thả . Giang Liễm dùng hết sức bình sinh lườm một cái cháy mặt, khi Đại Tráng kịp động thủ vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Nhãi con, tưởng chỉ mỗi một chiêu thôi chắc? Tôi cất tiền cẩn thận, phủi phủi tay áo, nhẹ tựa lông hồng.

 

Tôi quả thực đ.á.n.h giá thấp Giang Liễm. Một tuần cái tên còn chẳng buồn mở miệng, mà bây giờ đến cả trò mách lẻo thầy cô cũng học .

 

Giờ sinh hoạt buổi sáng, giáo viên chủ nhiệm với vẻ mặt nghiêm nghị gọi văn phòng. Bên trong giáo viên khác, chỉ mỗi Giang Liễm đang đó.

 

“Gia Nhiên, cô em là một đứa trẻ ngoan.” Cô chủ nhiệm với giọng lớn. Cô vốn là dịu dàng, lúc đang lo lắng , lẽ đang tự hỏi tại một học sinh ưu tú như đột nhiên đổ đốn như : “Em thật cho cô , chiều qua lúc 17 giờ 53 phút, em thu tiền bảo kê của Giang Liễm ?”

 

Trang Thảo

Tôi chẳng cần suy nghĩ mà gật đầu ngay: “Em thu ạ.”

 

Giang Liễm bên cạnh bỗng bật dậy như lò xo, trong mắt hiện lên ba phần tin nổi và bảy phần mừng thầm. Cô chủ nhiệm quả nhiên nổi giận: “Gia Nhiên, năm cuối cấp là thời kỳ mấu chốt, em thể học thói ...”

 

“Chờ chút cô ơi, em thu tiền để làm chuyện .” Tôi ngắt lời cô, tiện tay ném hai xấp đề thi mang theo lên bàn: “Trời đất chứng giám, em thu tiền của là để mua đề thi. Môn Toán và môn Lý của bạn Giang cần bồi dưỡng thêm ạ...”

 

Để phòng họ tin, còn lôi từ trong túi một tờ hóa đơn: “Đây ạ, hóa đơn đây, thời gian mua là 18 giờ 32 phút chiều qua nhé cô.”

 

Mắt cô chủ nhiệm sáng bừng lên. Hình như tiếng gì đó vỡ vụn. À, là tiếng nghiến răng của Giang Liễm. Không cả.

Loading...