Editor: Trang Thảo.
Buồn thật. Tưởng chút mánh khóe nhỏ nhặt đó của ? Tay cầm chơi game mua theo đôi, trò chơi tải về là loại dành cho hai .
Vào dịp sinh nhật , hỏi cả tháng xem rảnh , đón sinh nhật cùng nhà . là lòng riêng của Tư Mã Chiêu, ai mà chẳng . Khi trả lời bố đều nghỉ mát vắng nhà, sự đắc ý trong lòng ai đó dường như trào ngoài.
Ngày hôm đó, Giang Liễm kéo phòng làm việc của . Bên trong bày biện một đống quà cáp, còn một bó hồng trắng lớn. May mà thắp nến hình trái tim, nếu nhất định sẽ nhạo sến súa.
Giang Liễm quỳ một gối xuống đất, bắt đầu lời bộc bạch: "Gia Nhiên, ngay từ đầu để ấn tượng trong lòng . Cậu tuy ngoài miệng ghét bỏ nhưng vẫn luôn dùng cách riêng của để giúp đỡ . Ngoài sự ơn, nhận dành cho một tình cảm khác biệt.
Xin hãy yên tâm, thích vì mang ơn. Một Tịch Gia Nhiên vốn dĩ đủ để khiến trái tim rung động . Tôi nghĩ yêu sâu đậm và thể lựa chọn thêm một ai khác nữa.
cũng hiểu, một ưu tú như chắc chắn sẽ thiếu những theo đuổi như . Tôi dám mong trả lời ngay lập tức. Thậm chí nếu từ chối cũng , chỉ xin một điều thôi."
Hốc mắt đỏ lên: "Nếu từ chối, chúng vẫn làm bạn nhé, ?"
Tôi dựa cửa, mỉm : "Giang Liễm, vẫn nghiệp . Tôi dạy gì nào? Trước khi cầu kết quả chẳng lẽ nên xác định ẩn ? Cậu còn hỏi đồng ý mà nhảy vọt đến đoạn từ chối . Tư duy giải đề chút nào."
Đôi mắt cún con của Giang Liễm sáng bừng lên:
"Tịch Gia Nhiên, nguyện ý trở thành bạn trai của ?"
"Nếu ngoan ngoãn làm tùy tùng cho ." Tôi nghiêng đầu, như .
Người đang quỳ đất dường như chập mạch vài giây, đó mới vỡ òa trong vui sướng: "Tôi nguyện làm tùy tùng vĩnh viễn của ! Vậy là thể ở bên cạnh đúng ?"
"Dĩ nhiên."
Chú cún nhỏ nhanh chóng bật dậy khỏi mặt đất, hạnh phúc hôn lên chủ nhân của : "Tịch Gia Nhiên, siêu thích ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bat-nat-lam-vai-ac-toi-bi-ep-giai-toan-tren-giuong/chuong-13-mua-he-vinh-cuu.html.]
"Ừ, ."
Những gì Giang Liễm hứa, thường thực hiện . Đã làm tùy tùng cho thì lên đại học cũng hề đổi. Mỗi ngày mua bữa sáng, cùng ăn, cùng ở thư viện đều là những việc hiển nhiên. Ra ngoài dạo phố cũng là xách túi, chỉ đ.á.n.h đó, dùng thuận tay. Đến mức đều đồn đại rằng nam thần khoa Toán cực kỳ yêu nam thần khoa Máy tính.
Tuy nhiên, sự lời của Giang Liễm đôi khi cũng mất hiệu lực ở một vài nơi. Vào những ngày nghỉ, sẽ giữ chiếc giường trong căn phòng thuê ngoài trường. Dù gọi thế nào cũng chịu dừng .
"Giang Liễm! Ra ngoài ngay! Cả đêm đấy!"
"Không bảo bối, thêm một chút nữa thôi ?" Cậu dính lấy mà hôn hít, mặc cho đều là "tác phẩm" của .
Thỉnh thoảng cũng làm vài chuyện mang tính phản kháng. Vì ngày dùng đề thi để bắt nạt , nên giờ cũng đòi từ một phương diện khác. Thân thể lơ lửng, giữ chặt chiếc gương lớn. Trên mặt gương dán một tờ đề. Cậu nâng cằm , giọng đầy lưu luyến: "Bảo bối, khó chịu ? Làm xong câu toán sẽ chiều ý ."
Cơ thể tự chủ mà run rẩy: "Giang Liễm, hành hạ đến c.h.ế.t ?"
"Tê... bảo bối, thực là đang làm phát điên đây ." Giọng Giang Liễm trầm thấp bên tai , dỗ dành: "Nhanh thôi bảo bối, câu từng dạy , còn nhớ ?"
"Giang Liễm..."
"Sao thế bảo bối?"
Tôi vô lực dựa lồng n.g.ự.c , đầu óc cuồng: "Đáp án là căn ba chia hai mươi tám."
Trang Thảo
"Bảo bối của vẫn thông minh như , giỏi lắm, bám chắc nhé bảo bối."
Bàn tay nắm lấy, áp mặt kính lạnh lẽo, cảm giác đó khiến khó chịu. Rất nhanh đó, Giang Liễm bế trở giường: "Bảo bối, yêu vô cùng."
"Ngô... , cũng yêu ."
Ngoài cửa sổ, bóng cây vẫn xào xạc. Mùa hè đến nữa. Tiếng nhịp tim vang bên tai còn mãnh liệt hơn cả tiếng ve kêu ngoài .