Sự phồn hoa của thế giới , chỉ mới mấy năm đầu là em thấy chán . Đều chẳng bằng .”
Tất cả sự phồn hoa, ăn chơi trụy lạc, đèn xanh rượu đỏ thế giới đều bằng một Diệp Mãn trong lòng .
“Anh, nếu thật sự sợ hãi, chúng chữa nữa.”
Chỉ cần là lựa chọn của , đều cho là đúng.
Diệp Mãn ngẩng đầu khỏi hõm cổ , mò nâng mặt lên.
“Đồ ngốc .”
Nụ hôn của giống như hoa nhài đang nở, thanh khiết mà nhã nhặn.
trong nụ hôn ẩn chứa mồi lửa, dễ dàng thiêu rụi trái tim .
“Anh vẫn thấy sợ, nhưng thử xem . Anh đều theo em hết, sẽ ngoan ngoãn phối hợp, em cứ mãi mãi ở bên nhé? Có em ở đây, thấy căng thẳng nữa.”
Anh mềm mại như một đám mây, nồng nhiệt như một ngọn lửa.
Ngửa cổ trắng ngần, đầy vẻ ỷ và mong chờ.
“Em ở bên , mãi mãi ở bên .”
Tôi chắc chắn, nếu Diệp Mãn còn nữa, sẽ ngần ngại mà tuẫn tiết vì .
Anh ôm lấy cổ , cứ luôn ở bên tai dùng giọng điệu đầy tình tứ gọi tên .
“Từ Hạnh~ Từ Hạnh... là Từ Hạnh của ...”
Tay từ từ hạ xuống, dẫn dắt tay , thắp lên khao khát trong lòng cả hai.
Dái tai dùng răng day nhẹ như một viên hồng ngọc.
Khi nghiêng đầu, lộ đoạn cổ khiến thèm thuồng .
Trời tối hẳn.
Chẳng ai nhắc gì đến chuyện cơm tối cả.
Có lẽ chúng đang bồi bổ cho tâm hồn của đối phương.
Tôi chẳng chút kinh nghiệm nào, cứ theo bản năng mà hình như làm đau .
Trên cổ lan một mảng lớn màu đỏ rực.
Trên đó đầy những vết mút mát, gặm nhấm do tạo .
Nước mắt rơi xuống từ đuôi mắt.
“Tiểu Hạnh, nóng quá.”
Em cũng nóng lắm.
Tôi liều mạng dán sát cơ thể , còn thì phối hợp và phục tùng.
Thế là, luôn điều chỉnh để tiến sâu hơn.
Khi cả hai thành thật đối diện với , nghiến răng véo mạnh đùi một cái.
Hổn hển ép bản bình tĩnh .
“Mãn Mãn.”
Tôi hôn nhẹ lên đôi mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung của .
“Em thể để trao cho em như thế .”
Khát khao của mang theo sự chiếm hữu và si mê; khát khao của mang theo sự dâng hiến và bất an.
“Ít nhất trong tình yêu của chúng , em cho niềm hạnh phúc trọn vẹn.”
Tôi sự công nhận từ của , đưa về nhà gặp gia đình , cho đủ cảm giác an .
Thì mới thể chạm .
Chúng hôn , hôn đến mức thở nổi, theo bản năng khao khát đối phương.
Trong chăn, cầm tay , giải tỏa cơn nóng bức bối trong .
Trong đầu như nổ tung vạn chùm pháo hoa rực rỡ.
thứ rực rỡ pháo hoa, mà chính là – đang khiến rung động.
Trong sân, trời bắt đầu đổ mưa lớn.
Nhờ ánh chớp, rõ những đóa hoa nhài màn mưa bão.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bao-tieu-nha-toi-nho-chieu-co-anh-trai-mu-cua-cau-ay/chuong-8.html.]
Chúng yếu ớt treo cành, lung lay sắp rụng.
Diệp Mãn giống như hoa nhài , với ánh mắt mong manh và đáng thương.
Bàn tay nắm chặt đang run rẩy nhè nhẹ.
Tôi hôn thật nhẹ, thật khẽ, từng chút một trấn an .
Hoa nhài làn nước mưa khẽ run rẩy, cành lá phát tiếng sột soạt.
Anh đang gọi tên .
“Từ Hạnh, Từ Hạnh...”
Tên của thốt từ miệng , mang đầy hương vị dịu dàng quyến luyến.
Lần đầu tiên thấy tên đến .
Bộ ga trải giường họa tiết hoa nhí chuẩn cho lên.
Tôi ôm Diệp Mãn thơm tho khi tắm xong.
Chúng ôm ngủ say.
Hóa nửa đời vô dụng của là để dành cho khoảnh khắc trưởng thành trong vòng tay .
Anh là yêu, là trai, là bến đỗ dịu dàng của .
Hình như thật sự dùng lực quá mạnh .
Dấu vết cổ Diệp Mãn rõ đến mức dám để ai thấy.
Tôi bôi t.h.u.ố.c tan m.á.u bầm cho , xót xa thổi thổi.
“Đau , đau ?”
“Chó dẫn đường c.ắ.n nhỉ...”
Diệp Mãn đến mức híp cả mắt.
“Không đau. Chắc là sai giống ch.ó , cún con nhà hung dữ. Cổ đau, nhưng tay mỏi lắm.”
Anh đưa bàn tay , dịu dàng
“Bóp cho .”
Có lẽ là cũng hung dữ thật...
Tôi ghé sát hôn một cái.
“Anh ơi, em về .”
Quả báo đúng là đến nhanh thật.
Diệp Lâm về đúng ngay lúc .
Tay của trai đang trong tay .
Chúng đang rúc trong tư thế cực kỳ mật giường, mới hôn xong.
Đống chăn màn ở góc giường còn kịp xử lý.
Trên cổ Diệp Mãn đầy những dấu vết ám .
“Lâm Lâm?”
Tôi thề, giọng khàn tại , đó là hiện tượng bình thường khi ngủ dậy thôi.
Ánh mắt nghi hoặc của Diệp Lâm quét qua chúng , chuyển thành thể tin nổi, hóa thành phẫn nộ.
“Đệch! Từ Hạnh, bảo đến nhà trốn tạm, nhờ chăm sóc . Vây mà chăm sóc lên tận giường luôn ? Cậu làm gì .
Tôi sẽ g.i.ế.c !”
Chưa bao giờ chạy nhanh đến thế, cầm chổi đuổi đ.á.n.h khắp sân.
“Được , Lâm Lâm. Lại đây cho sờ xem nào, xem cao thêm chút nào .”
Diệp Lâm tình nguyện lườm một cái.
“Anh, bắt nạt .”
Diệp Mãn giật lấy cái chổi, cất về chỗ cũ.
“Không bắt nạt, bọn ở bên . Là hai bọn tự nguyện.”
Tay Diệp Mãn đặt lên mặt Diệp Lâm.
“Ổn , về là . Dạo công việc bận nữa ?”