Bảo tiêu nhà tôi nhờ chiếu cố anh trai mù của cậu ấy - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-04 13:49:51
Lượt xem: 280

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi xoa dịu Diệp Mãn, bảo là bác sĩ xuôi lên khám nghĩa vụ, chỉ làm kiểm tra thông thường thôi.

Tất cả đều tham gia để nhập dữ liệu hệ thống quốc gia.

Tôi nắm tay , cảm nhận đang căng thẳng.

Tôi xổm xuống, ngước đang ghế.

“Em sẽ ở bên cạnh .”

Bọn họ kiểm tra cho một lượt.

Đặc biệt là đôi mắt, họ phiên khám, đến bốn năm xem xét một cách kỹ càng.

Các kết quả khác đều bình thường.

Chỉ tình trạng mắt là khả quan lắm.

can thiệp điều trị sớm, tái khám, cũng chẳng dùng t.h.u.ố.c suốt thời gian dài.

Sau khi hội chẩn, chuyên gia nhãn khoa với :

Tỷ lệ phẫu thuật thành công chỉ 30%, tỷ lệ phẫu thuật chỉ 15%. Còn thấy bao lâu thì thuận theo ý trời.

Hà Bân hỏi :

“Cậu căng thẳng thế làm gì, rốt cuộc là ai ?”

“Là tớ thích.”

Tôi Hà Bân , đầu tiên nghiêm túc đến thế.

“Phiền , làm ơn dùng hết mối quan hệ giúp tớ tìm giác mạc. Tớ cũng sẽ liên lạc với các bên quen của nhà tớ để tìm.”

Dù khó đến mấy, cũng tìm cho bằng .

Hà Bân kinh ngạc đến mức trợn tròn cả mắt.

“Hạnh nhi, ba sẽ đ.á.n.h gãy chân đấy.”

Tôi chẳng quan tâm.

“Gãy thì gãy, y học bây giờ hiện đại thế , cùng lắm thì lắp chân giả. Dù , tớ cũng sẽ bỏ rơi .”

Tiễn Hà Bân xong, liền liên lạc với cả và hai.

Vẫn là bài ca cũ

“Người đó là định mệnhi của em, còn thật hơn cả trân châu vạn .”

“Không tìm giác mạc, em về nữa .”

Anh cả: “Muốn về thì về, về thì thôi.”

Anh hai: “Anh cũng rảnh mà về chơi trò đuổi bắt với em.”

Đệch!!

Một lát , cả hai đồng thời gửi tin nhắn tới:

“Gửi tài liệu qua đây, thằng nhóc ngỗ nghịch.”

là kiếp đây nợ em mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bao-tieu-nha-toi-nho-chieu-co-anh-trai-mu-cua-cau-ay/chuong-7.html.]

Tôi gửi tin nhắn cho Hạ Thư.

“Tôi yêu , c.h.ế.t cũng liên hôn với cô . Dưa hái xanh ngọt, cô đổi . Cùng lắm thì, cả kết hôn với cô, còn hai làm chồng nhỏ cho cô.”

Hạ Thư trả lời nhanh:

“Dưa hái xanh ngọt , đợi bắt vặn một cái, c.ắ.n một miếng là ngay. Tôi thèm hai ông già cả hai nhà !!”

Không chứ, cô thần kinh .

Tôi bước trong nhà, gọi vài tiếng.

“Anh ơi.”

Bác sĩ để ít thuốc, nhắc uống đúng giờ.

Tôi định sẽ trực tiếp thú nhận với luôn.

Tôi tư cách lấy danh nghĩa “ cho ” để giấu giếm từ đầu đến cuối.

Không ai trả lời.

Tôi tìm phòng trong liền phát hiện Diệp Mãn đang .

Không rống lên, mà là giường, ôm đầu gối lẳng lặng rơi nước mắt.

“Anh ơi.”

Anh cuống quýt lau mặt mấy cái.

“Tiểu Hạnh, em đói , để nấu cơm cho em.”

Tôi trèo lên giường, khụy gối đối diện với .

Từng chút một hôn lên những giọt nước mắt .

“Anh, là em .”

Tính cách Diệp Mãn tinh tế như , thể lừa chứ.

“Đáng lẽ em nên đồng ý mới tìm bác sĩ đến khám mắt cho . Em tình hình cụ thể, sợ làm tràn đầy hy vọng thất vọng tràn trề, em chút chắc chắn mới cho . Dù nữa, đều là em sai, đừng buồn , thể giận em mà.”

Tôi nhẹ nhàng ôm lòng, tấm lưng gầy yếu của run rẩy lòng bàn tay .

Lời đều mang theo sự tan vỡ.

“Anh trách em, chỉ trách chính thôi. Anh sợ. Sợ hy vọng, sợ hy vọng viển vông, sợ làm lỡ dở em, sợ liên lụy đến em.”

Anh nghẹn ngào:

“Anh chẳng gì để cho em cả, việc ích kỷ ở bên em sẽ mang cho em điều gì. Giống như, đang làm một chuyện sai trái với em. Tiểu Hạnh, nếu mãi mãi thấy gì, định sẵn là thể cho em một tình yêu bình thường, ‘tầm ’ của chỉ cái sân nhỏ thôi. Khoảng cách tự do của chỉ đến cái thị trấn cách đây hai giờ đường. Anh học vấn, gia thế tương xứng với em, chỉ một cơ thể khiếm khuyết và một trái tim bất an vỡ nát. Những gì cókhông mang cho em cảm giác an , là của .”

Anh đến mức chút kiệt sức, cả khuôn mặt vùi hõm cổ .

, thấy Diệp Mãn dịu dàng, kiên cường, thông minh, ung dung...

Tôi cứ ngỡ yêu là chỉ cần thích , còn cũng thật sự thích là đủ.

Tôi cứ ngỡ tự ý sắp xếp thứ thỏa cho .

Tôi đem bộ tình trạng đôi mắt hết cho .

“Anh, em chữa trị cho . Không vì em chê thấy, mà là vì em cơ hội thấy thế giới rực rỡ một nữa. Mọi thứ em đều thể sắp xếp thỏa, nhưng em duy nhất thể sắp xếp chính là . Anh sẽ bao giờ là gánh nặng của em, cũng cần cảm thấy tự ti. Người tự ti là em mới đúng, em luôn cảm thấy xứng với sự của .

Anh thấy thấy, em đều yêu . Nếu sẵn sàng cùng em đến thế giới xa hơn, em thể làm cún dẫn đường cho . Cún con sẽ bao giờ phản bội chủ nhân . Nếu cảm thấy sống ở đây an tâm hơn, em sửa con đường, mua một chiếc xe. Chúng trồng hoa, bán hoa, đan giỏ tre, bán giỏ tre... mua một đống đồ ngon về, em sẽ học làm việc nhà, làm nũng bám dính lấy , chúng sẽ mãi mãi ở đây.

Loading...