Bảo tiêu nhà tôi nhờ chiếu cố anh trai mù của cậu ấy - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-04 13:49:50
Lượt xem: 311

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh thở gấp, đuôi mắt đỏ hoe.

“Tiểu Hạnh, chỉ coi em như em trai giống như Diệp Lâm…Em sẽ gặp nhân duyên phù hợp hơn.”

Ngoài , em chẳng mối nhân duyên nào khác cả.

Em chỉ thích thôi!

Từ nhỏ đến lớn em thấy thích nhất chỉ mỗi thôi!

Diệp Mãn bắt đầu tránh mặt , đưa chợ phiên, ăn cơm cùng , buổi tối cũng cho phép ngủ chung với nữa.

Đến cả chuyện cũng giữ cách với .

tuyệt đối sẽ bỏ cuộc.

Không đưa , liền lén lút theo , thẫn thờ một .

Hôm nay trời nắng, chiếu lên những giọt mồ hôi lấp lánh đang đọng trán của .

Những ngón tay thường ngày vốn dĩ vô cùng linh hoạt, giờ cũng dừng , ngây vô định.

Tôi gọi một , đưa tiền, nhờ dì mua hết đồ của Diệp Mãn.

Anh cầm tiền, đường.

Theo bản năng nghiêng mặt sang bên cạnh định chuyện, sực nhớ ai, nụ tắt ngấm.

Gặp bán bánh gạo, mua một túi, chốc lát mua thêm những món ăn mà thích.

Suốt quãng đường về, chẳng ăn lấy một miếng bánh nào.

Anh thẩn thờ.

Sau khi về nhà, đặt túi đồ ăn vặt bên cạnh chiếc ghế thường .

Nấu cơm xong, xới cơm gắp thức ăn xong liền dậy tránh thật xa, để cho một bóng lưng.

Rõ ràng là quen với việc , rõ ràng là thích , mà khi tiến gần, đẩy .

Suốt mấy ngày liền đều trôi qua như thế.

Tôi đưa tiền cho một cô bé, chỉ chỉ sạp hàng của Diệp Mãn.

Cô bé rời , khi mua xong liền trở chỗ .

Trên cổ tay cô bé đeo chiếc vòng hoa nhài, trả tiền cho .

“Anh trai bảo qua đó một lát.”

Lại phát hiện .

Tôi tới.

Diệp Mãn nhích sang một bên lấy chỗ.

“Không quậy phá, cho ngoan.”

“Vâng ạ.”

Trên đường về, định nắm tay , tránh .

Mua đồ ăn vặt cho , nấu cơm cho , nhưng cho hôn, cũng cho ôm, theo về phòng, cũng cho.

“Tiểu Hạnh, em cũng ngoài lâu lắm . Chắc là nhớ nhà nhỉ. Hay là để mua vé cho em nhé, em về nhà . Ở nông thôn cũng chẳng gì chơi vui .”

Diệp Mãn đuổi .

Tôi chẳng thèm , chỉ là nước mắt cứ tự chủ mà rơi xuống.

“Anh đừng ghét em, cũng đừng thấy em ghê tởm.”

Tôi nghẹn ngào .

“Em thích thật mà.”

Anh luống cuống tay chân lau nước mắt cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bao-tieu-nha-toi-nho-chieu-co-anh-trai-mu-cua-cau-ay/chuong-6.html.]

“Anh thấy ghê tởm, cũng ghét em.”

Anh thở dài một tiếng.

“Từ Hạnh, em còn nhỏ, sẽ gặp hơn thôi.t Bất kể là nam nữ, đó nhất định sẽ là một .”

em thấy chính là mà.”

Tôi níu lấy ống tay áo của .

Dẫu thấy, vẫn dùng ánh mắt van nài .

“Đừng đuổi em . Thật em lừa đấy, các trai của em chẳng bao giờ ôm em, hôn em cả, em nhiều yêu quý như thế .”

Tôi mãi mãi là cái đuôi nhỏ bao giờ theo kịp họ.

“Em cũng chẳng , chẳng ưu tú gì cả. Em đại học là nhờ cả em quyên góp một cái vườn hoa mới thu xếp đấy.

Thành tích của em tệ lắm, suýt nữa thì nghiệp nổi, hai chạy theo quản thúc em suốt nửa năm trời, em mới miễn cưỡng nghiệp .

Tốt nghiệp xong chỉ suốt ngày lấy tiền nhà chơi, cãi với gia đình nên mới bỏ nhà , lâu như thế mà chẳng ai tìm em cả, ước chừng chẳng ai em biến mất .

Những đó, ngoài mặt thì tâng bốc em, thực chất lưng em, rằng tên em đặt lắm, Từ Hạnh Từ Hạnh, sinh ở nhà họ Từ, chính là sự may mắn vinh hạnh của em.

Anh ơi, duy nhất thế giới quan tâm đến em như , em thật sự thật sự thích .

Anh sẽ nhớ rõ món em thích ăn, đồ ăn vặt em thích, sẽ đắp chăn cho em ban đêm, sẽ kiên nhẫn dạy em nhặt rau, nấu cơm, đan giỏ, cắt tỉa cành nhài...

Bây giờ đến cũng ghét em…

Vậy là em chẳng còn ai thích nữa .”

Tôi lén , thấy biểu cảm của xót xa rối bời, nước mắt như sắp rơi đến nơi.

“Chẳng ai cần em nữa .”

Anh ôm lòng.

“Anh ghét em. Tiểu Hạnh của ai thích cơ chứ?”

Anh lau nước mắt cho .

“Được , đừng nữa.”

Tôi sụt sịt, đà lấn tới

“Anh ôm em, em mới .

Anh nhất định thích em, em mới .”

Thế là, thật sự cứ ôm mãi buông.

Ngay cả lúc ngủ, cũng ôm lòng dỗ dành.

“Từ Hạnh sinh ở nhà họ Từ, là sự may mắn của nhà họ Từ. Gặp Từ Hạnh, cũng là sự may mắn của .”

Anh lòng bàn tay bằng chữ nổi.

【Thích em.】

rõ ràng gặp mới là sự may mắn của .

Ai khen ngợi cả việc thể ăn nhiều thêm hai miếng cơm chứ.

“Tiểu Hạnh giỏi quá.”

Ai tán dương chỉ vì làm một chút việc nhỏ nhặt chứ.

“Tiểu Hạnh lợi hại thật đấy.”

Ngay cả khi bảo ngủ sớm, đặt điện thoại xuống.

Anh cũng sẽ : “ Tiểu Hạnh thật ngoan!”

Ở bên cạnh , hình như dễ trở nên lợi hại.

Anh thích , là thật sự, thật sự thích .

Nửa tháng trôi qua, Hà Bân dẫn xuất hiện đúng giờ.

Loading...