Bảo tiêu nhà tôi nhờ chiếu cố anh trai mù của cậu ấy - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-04 13:49:49
Lượt xem: 319

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao bản tự về , bao nhiêu năm , là một trở , là bỏ mặc để hưởng vinh hoa quý quý cũng nên.”

Diệp Mãn nuốt thức ăn trong miệng xuống.

“Lâm Lâm bận quá thôi. Hơn nữa, giữa hai em với , chuyện bỏ mặc . Đứa nhỏ trong nhà lớn , sớm muộn gì cũng rời phát triển sự nghiệp, lăn lộn mệt thì sẽ về. Em sống , đó mới là điều quan trọng nhất.”

Người còn định gì đó nhưng bên cạnh kéo .

Ngược , một bà lão bên cạnh , chằm chằm hồi lâu.

“Chàng trai trẻ, cháu kết hôn , yêu , bà đứa cháu gái, nghiệp đại học xong.”

Tôi liếc Diệp Mãn, gầm bàn nắm lấy tay lắc nhẹ.

“Cháu thích ạ, thích.”

Diệp Mẫn đang gắp thức ăn bát cho , dù chẳng thấy đang gắp món gì.

Anh :

“Ăn thử , nếu thích thì đưa cho .”

Trên đời như Diệp Mãn cơ chứ.

Đầu ngón tay lướt mu bàn tay , cẩn thận bằng chữ nổi.

【Yêu.】

Tiệc rượu nửa chặng đường.

Cô dâu chú rể đến từng bàn chúc rượu.

Ánh mắt cô dâu dừng lâu Diệp Mãn.

Lâu đến mức chú rể cố tình giơ ly rượu lên, to giọng phát biểu mặt ở đó, nhưng ánh mắt chằm chằm Diệp Mãn.

Quả là một khung cảnh khách sáo giả tạo, còn cố tình khoe khoang lộ liễu.

“Cũng chẳng haha, chỉ là mua bốn căn nhà phố, thầu một công trình nhỏ, và tậu thêm một chiếc xe giá ba trăm nghìn tệ thôi.”

“Chiếc xe dẫn đoàn lúc nãy chính là nó đấy, thấy hết ?”

“Ồ, ngại quá, quên mất thấy.”

Hừ.

Tôi vờ như vô tình chắn ánh mắt của đang liếc Diệp Mãn, thẳng thắn lên tiếng

“Anh ơi, ba trăm nghìn tệ cũng mua xe cơ ? Dì giúp việc nhà em chợ còn lái hẳn Rolls-Royce cơ mà. Có những thứ, cứ mắt là thấy nhỉ...”

Diệp Mãn kéo tay .

“Tiểu Hạnh.”

Cô dâu cũng kéo chú rể chỗ khác.

Chúng xuống.

Mọi xung quanh vẫn cứ ngừng ném những ánh mắt về phía .

Tôi bưng ly rượu gạo bàn lên, uống cạn một .

Tức c.h.ế.t .

Những tiếng bàn tán nhỏ to xung quanh, rõ mồn một.

Cô dâu và Diệp Mãn cũng coi là thanh mai trúc mã, năm đó ba của Diệp Mãn là kỹ sư thành phố xuống nông thôn, còn là giáo viên trong làng, thường xuyên dạy kèm cho cô dâu, thế là giữ cô nhà ăn cơm.

Cô dâu , của Diệp Mãn coi như là nuôi của cô .

Quan hệ hai nhà vốn , còn lời hứa hôn ước từ bé.

Sau cha Diệp Mãn lượt qua đời.

Trưởng thôn cũng vẫn luôn giúp đỡ nhà họ Diệp.Cho đến khi Diệp Mãn còn thấy nữa, trưởng thôn lập tức đưa cô dâu học xa nhà và cắt đứt liên lạc với nhà họ Diệp.

Lần nếu vì kết hôn, cũng sẽ để cô về.

“Trưởng thôn bao nhiêu năm nay đối với nhà họ Diệp như thế, chẳng qua là vì cảm thấy c.ắ.n rứt trong lòng thôi.”

“Tình nghĩa sâu đậm đến cũng thể đẩy con gái hố lửa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bao-tieu-nha-toi-nho-chieu-co-anh-trai-mu-cua-cau-ay/chuong-5.html.]

“Một mù, cả đời coi như bỏ .”

Diệp Mãn như thế, chỗ nào xứng chứ.

Tôi định phắt dậy thì Diệp Mãn giữ .

Giọng chút nghiêm khắc:

“Tiểu Hạnh.”

Tôi uống thêm hai ly rượu nữa, nhưng ly rượu lấy mất.

“Trẻ con uống rượu.”

Tôi bĩu môi.

“Anh ơi, em về nhà.”

Anh thở phào nhẹ nhõm.

“Đi thôi.”

Bước khỏi cửa, chiếc xe màu đen mà nhận logo vẫn còn đỗ ở đó.

“Anh ơi, xe quá mất, đợi tới em cho xem siêu xe của em.”

Tôi chịu tiếp, vùng vằng xổm xuống đất.

“Anh ơi, lên , em cõng .”

Anh chịu, liền giở trò ăn vạ.

Cuối cùng cũng chậm rãi leo lên lưng .

Tôi cõng , chạy băng băng con đường làng.

Hai bên đường là những bông lúa mạch xanh mướt.

Ráng chiều đỏ rực treo ngang trời, con đường thôn quê quanh co dài hun hút.

“Em chậm thôi, Tiểu Hạnh, ngã bây giờ.”

Tôi hét lớn:

“Em sẽ để ngã , em sẽ nâng đỡ cả đời.”

Tay ôm chặt lấy cổ , nghiêng mặt dán sát gáy .

Tôi chạy một mạch về đến nhà.

Tôi đặt xuống.

Hơi thở còn kịp bình vội :

“Anh ơi, đừng buồn nhé. Em thích lắm đấy.”

Anh dùng ống tay áo lau mồ hôi mặt .

“Anh buồn mà. Vốn dĩ chúng cũng chỉ là bạn bè từ nhỏ thôi, giờ cô tìm một nơi gửi gắm cả đời thật , cũng mừng cho cô .”

Diệp Mãn đầy vẻ chân thành, nhưng thấy cô dâu chắc chắn từng thích .

Nghĩ đến việc họ cả một ký ức thanh xuân bên , ghen đến phát điên.

“Hơn nữa tình cảnh của như thế , vốn dĩ nên làm liên lụy đến ai cả...Anh ở một cũng .”

Không chút nào, ở một chẳng tí nào.

Trong lòng tràn ngập sự cô đơn.

Rõ ràng cũng thích sự náo nhiệt mà mang .

Tôi ghé sát gương mặt , hôn nhẹ lên môi .

“Anh ơi, em thích , em thấy làm liên lụy gì cả. Anh là nhất thế gian . Em ở bên , một tương lai nghiêm túc cùng với .”

Tôi hôn lên nữa, nếm trải thêm nhiều hương vị ngọt ngào từ .

Diệp Mãn sực tỉnh , dùng lực đẩy mạnh .

Tôi loạng choạng lùi mấy bước, suýt thì ngã xuống đất.

Loading...