Bảo tiêu nhà tôi nhờ chiếu cố anh trai mù của cậu ấy - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-04 13:49:46
Lượt xem: 357

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Mãn giống mù chút nào.

Anh trong nhà tự nhiên.

Còn giúp mang hành lý phòng, đun nước nóng cho tắm, chuẩn sẵn khăn lau và dép lê sạch sẽ, thậm chí còn chuẩn cho một bộ đồ ngủ làm bằng chất liệu gì mà sờ thoải mái.

Tôi tắm xong , quan sát thêm một lát.

Làm mà một thể mọc đúng cái gu thẩm mỹ của như thế nhỉ.

Ống tay áo xắn lên, lộ một đoạn cẳng tay, trắng đến lóa cả mắt.

Diệp Mãn đang nấu cơm , là món gì, nhưng rau củ thái .

Tôi cứ bám đuôi m.ô.n.g , xoay mấy vòng.

Chắn mặt , đưa tay quơ quơ mắt .

Anh dừng , ôn tồn :

"Anh thấy ."

"Thế ..."

Anh lách qua , cho rau chảo xào.

"Anh lớn lên ở đây, căn nhà quen thuộc, em mới ăn khoai tây chiên, tay mùi cà chua.Trên em còn mùi trẻ con nữa, ngửi thấy ngọt ngọt."

Trẻ con cái gì chứ, lớn lắm đấy nhé.

Tôi hai mươi hai tuổi .

"Bước chân của em cũng nhẹ nhàng, đúng là một đứa trẻ hoạt bát."

Anh bưng thức ăn lên bàn.

Vẫy vẫy tay gọi :

"Qua đây , ăn cơm thôi, Tiểu Hạnh."

Anh nấu cơm ngon quá mất.

Anh còn gắp thức ăn cho nữa.

"Không lúc nào em đến, nên kịp mua thức ăn, mai đưa em chợ, em xem thích ăn gì thì mua cho em."

Dù chẳng món nào với món nào, nhưng mà...

"Mấy món ngon tuyệt vời luôn, đây em từng ăn bao giờ."

Tôi đưa bát qua.

"Anh ơi, em thêm ít cơm nữa."

Tôi kéo Diệp Mãn buôn chuyện đủ thứ trời đất, sớm quăng cái quy tắc "ăn , ngủ lời" của nhà đầu .

Tôi gì thì trai nhỏ cũng chăm chú lắng .

Gắp thức ăn bát đầy như ngọn núi nhỏ.

"Tiểu Hạnh, bên ngoài đang mưa ?"

Tôi đầu .

Bầu trời vốn dĩ còn ánh hoàng hôn nhanh chóng tối sầm , những hạt mưa li ti rơi xuống.

Hai má phồng lên vì đầy thức ăn.

"Vâng, mưa ạ."

Diệp Mãn vội vàng dậy, chạy sân, ôm ga giường vỏ gối ướt mưa .

Màu xanh nhạt nhã nhặn, bên còn những bông hoa nhỏ.

"Chăn chuẩn cho em ướt mất , trong nhà còn cái chăn nào khác cả, là tối nay em ngủ cùng nhé. Mai sẽ giặt chăn đem phơi khô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bao-tieu-nha-toi-nho-chieu-co-anh-trai-mu-cua-cau-ay/chuong-2.html.]

Còn chuyện thế ???

Ngày đầu tiên mà sướng c.h.ế.t .

Tôi gì cả, vì đang quá phấn khích.

"Hay là em ở nhà ngủ một , sang nhà hàng xóm ngủ nhờ cũng ."

Không !

Tôi chộp lấy cổ tay .

"Không , em ngủ với cơ, em thích ngủ với nhất."

Sợ nghĩ nhiều, vội vàng chữa cháy.

"Nhà em hai trai mà, từ nhỏ em thích ngủ với họ ."

Lúc tắt đèn xuống, tim vẫn còn đập thình thịch.

Diệp Mãn đưa tay chèn góc chăn cho , nửa nghiêng qua, che ánh sáng.

Trăng quê trông sáng và dịu dàng hơn ở thành phố nhiều, trai nhỏ thơm quá, ấm áp, kìm mà nhích gần .

Trong chăn, ôm lấy một cánh tay của , tựa đầu đó.

Ánh trăng từ cửa sổ chiếu , in rõ đường nét khuôn mặt đầy mờ ảo, nhưng đôi mắt như ánh trăng thấm đẫm trông thật dịu dàng.

Anh bỗng gọi

"Tiểu Hạnh, em ngủ ?"

Đột nhiên đổi môi trường, kề bên còn là " vợ" trong mộng đang cạnh, làm mà ngủ nổi.

"Chưa ạ."

"Vậy em thể kể cho Diệp Lâm ở bên ngoài sống ? Nó báo tin vui chứ báo tin buồn, lúc nào cũng chỉ ."

Tôi ngẩn , thật với Diệp Lâm lắm.

Cậu là bảo tiêu mới đến nhà , đây cùng vài , là một trai trẻ ít , , duy nhất chúng nhiều là lúc tưởng nhảy lầu.

Hôm đó, bố và hai trai hiếm hoi lắm mới về đông đủ, bữa cơm thì bàn bạc về hôn ước với nhà họ Hạ.

Anh cả , hiện tại dự định kết hôn.

Anh hai , bận đến mức treo cổ còn chẳng thời gian.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía , bảo thích con trai.

Chẳng ai thèm để ý đến .

Vài ngày , bọn họ thông báo cho liên hôn.

Nói là Hạ Thư đồng ý , đồng ý liên hôn với .

Tôi đồng ý, nhưng ai thèm đếm xỉa.

Thậm chí lúc gọi điện cho Hạ Thư để chất vấn.

Cái phụ nữ từ nhỏ hợp tính với còn phân tích lợi- hại với .

"Anh cả quá lạnh lùng, hai thì suốt ngày thấy mặt ở nhà, tuy là một đứa vô dụng nhưng cái trông mã, thể bày ở trong nhà làm linh vật. Kết hôn với lỗ, gia thế tương xứng, chúng ai chơi đường nấy. Ngoan , một đời trôi qua nhanh lắm."

Không chứ, cô thần kinh .

Tôi giận .

Quyết định bỏ nhà để bọn họ cái giá của việc phớt lờ .

Tôi đang men theo cửa sổ trèo ngoài thì thấy Diệp Lâm hét lên một tiếng kinh hãi, ngã xuống luôn.

Cũng may tầng lầu cao lắm, cũng may mặt đất t.h.ả.m cỏ; cũng may đỡ , hai chúng cùng ngã lăn cỏ.

Tôi còn .

"Thiếu gia ơi, c.h.ế.t , mà c.h.ế.t là mất việc đấy, nhà còn trai, còn để dành tiền đưa chữa bệnh nữa."

Loading...