Cậu rủ mắt xuống.
“Năm mười lăm tuổi, học nữa, làm kiếm tiền chữa bệnh cho . Diệp Mãn khuyên bảo t.ử tế nhưng , bèn trốn học giáo viên tìm đến tận nhà. Hôm đó khóa cửa sân , đ.á.n.h một trận mà đến nửa năm cứ hễ nghĩ đến việc trốn học là đau khắp . bệnh của thể trị, nên năm mười tám tuổi bỏ trốn luôn. Tôi dám về nhà suốt mấy năm trời, vốn nghĩ rằng ở đây, chắc sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Tôi: “Thế thì xin nha.”
Từ nhỏ đến lớn, đây là đầu tiên đánh.
“ mà, thấy vô cùng đáng yêu ? Anh chẳng thèm khóa cửa, đúng là cho chúng cơ hội để chạy trốn mà. Đó chắc chắn là yêu .”
Cậu lườm một cái.
“Cậu bệnh ?”
“Cậu t.h.u.ố.c ?”
là chẳng thể chuyện nổi.
Một lúc , huých vai .
“Sao ghét đến thế? Tôi nhớ là đây chúng mâu thuẫn gì.”
Cậu còn giúp bỏ trốn, để đến nhà cơ mà.
Dù là vì sợ nhảy lầu thì sẽ mất việc.
Mắt đỏ hoe.
“Ai dỗ ngon dỗ ngọt thế nào. Tôi còn chẳng nên gọi là thiếu gia là chị dâu nữa. Cậu cướp mất , chẳng còn gì cả. Cậu thích , thì thể thích đến nhường nào? Anh kết hôn, cũng kết hôn, để dành tiền đưa chữa mắt, chữa cũng sẽ chăm sóc cả đời.”
Haiz, dù cũng kém một tuổi.
Tôi cũng xem như làm lớn .
Tôi dùng ống tay áo lau nước mắt cho .
“Tôi dụ dỗ , thật đấy. Diệp Mãn hề yếu đuối như nghĩ. Cậu cứ gọi thẳng tên , vốn dĩ chúng cũng sêm sêm tuổi mà.
Anh mãi mãi là trai của , ai cướp . Tôi thể chấp nhận việc yêu nhiều hơn, vì là quan trọng trong cuộc đời .
Còn về việc hỏi thích nhường nào. Thật , yêu . Tôi liên hệ thiết kế phương án điều trị cho , đang tìm giác mạc giúp . Nếu thể tương thích, sẵn sàng dâng hiến cho một bên giác mạc của .
Chỉ là đưa cả hai bên vì tiếc, mà là vì thấy , để chăm sóc cả đời. Còn về việc kết hôn , nghĩ Diệp Mãn càng mong cuộc sống và hạnh phúc riêng của hơn.”
Cậu sụt sịt mũi, ánh mắt dịu .
miệng vẫn còn cứng.
“Ai tin chứ. Nếu dám lừa , bắt nạt , dù đến chân trời góc bể cũng sẽ g.i.ế.c .”
“Được , thì cứ trông chừng mỗi ngày , đừng mà yêu luôn là .”
“ , khi nào thì chúng về nhà?”
Hai thằng đàn ông mặc đồ ngủ ngoài đường thế , trông cũng chẳng làm .
Cậu cúi đầu.
“Tôi dám về. Anh giận .”
“Ha, sợ đến thế ?”
Cậu lườm .
“Cậu sợ thì về .”
Tôi: ...
Trời tối , chúng cũng sắp c.h.ế.t đói , liền lén lút mò về nhà, lục tìm khắp bếp một hồi lâu.
Diệp Mãn để cơm cho chúng !!
Đến cả đồ ăn vặt cũng sạch bách.
Tôi đang nhóm lửa, khói hun cho ho sặc sụa.
“Dựa mà nhóm lửa chứ?”
Sau khi đổi chỗ cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bao-tieu-nha-toi-nho-chieu-co-anh-trai-mu-cua-cau-ay/chuong-10.html.]
Cậu lầm bầm mắng .
“Từ Hạnh, đúng là cái đồ vô dụng, cái tên nhà cho cả trứng lẫn vỏ nồi cùng lúc ?”
“Cút qua đây nhóm lửa .”
“Ờ.”
Mì mà Diệp Lâm làm đúng là khó ăn thật sự...
“Cậu ở với lâu như mà nấu ăn ?”
Cậu : “Cậu ở với lâu như mà nhóm lửa ?”
Trước đây chúng Diệp Mãn chăm sóc quá .
Hai kẻ vô dụng chúng quyết định, ngày mai sẽ ngoài ăn, đó dỗ dành Diệp Mãn cho bằng .
Tạm thời đạt thỏa thuận sống chung, miễn cưỡng hòa giải.
Dù thì tối nay chúng vẫn ngủ cùng .
Cửa phòng Diệp Mãn khóa chặt.
Cậu chê , chê .
Mãi mới thức trắng qua một đêm.
Khi chúng đang định lén lút ngoài tìm đồ ăn, Diệp Mãn xuất hiện.
Anh đưa tay về phía Diệp Lâm.
“Tiền, điện thoại, thẻ.”
Diệp Lâm ngoan ngoãn nộp lên.
Anh bước tới mặt .
Đưa tay .
Đến của cũng tịch thu luôn??
Diệp Lâm điên cuồng nháy mắt với .
Tôi cũng ngoan ngoãn nộp lên.
Diệp Mãn , Diệp Lâm liền lao tới.
“Đi, chúng ngoài ăn, giấu bao nhiêu tiền?”
Tiền gì cơ???
“Chẳng nháy mắt bảo đừng chọc giận, bảo nộp tiền ??”
Cậu ôm trán: “Tôi bảo giấu một ít mà.”
Chẳng chút ăn ý nào, thẳng thắn biểu lộ sự chê bai, ghét bỏ đối với .
Dù dùng đủ cách từ dỗ dành đến lừa gạt đều tác dụng, Diệp Mãn thèm để ý đến chúng .
Tôi và Diệp Lâm mỗi ngày lúc ăn cơm cứ như pháp trường .
Tôi nhóm lửa đến mức khiến trông như một tên ăn mày, còn Diệp Lâm thì nấu cơm trông như đồ ăn trong tù.
“Không thể tiếp tục thế nữa.”
Tôi một tay quàng lấy cổ Diệp Lâm.
“Tối nay chúng phá cửa. Sau đó quỳ xuống nhận .”
Diệp Lâm: “...”
“Cậu cốt khí thật đấy.”
Tôi: “Cậu cốt khí trai.”
Dù thì cũng ăn bữa cơm dẻo thơm, vợ thơm thơm.
Tối đó chúng phá cửa thật.