Bạo Quân Gặp Gỡ Cố Chấp Cuồng - Chương 4.1: Bạo Quân vs Quốc Sư (4)
Cập nhật lúc: 2025-03-21 03:39:06
Lượt xem: 2
Chỉ sợ rằng mình vẫn phải chờ đợi thêm một thời gian nữa, đợi đến khi Mạc Chước trưởng thành mới có thể giúp hắn nhổ bỏ huyết cổ.
Nghĩ đến đây Mộc Cẩm siết chặt nắm tay, lòng căm ghét Linh phi lại càng thêm sâu sắc.
Ánh mắt y lộ rõ sát ý không chút che giấu. Đối phương dám làm tổn thương người quan trọng của y, vậy thì nữ nhân này không thể để lại được.
Hệ thống đã kết nối với Mộc Cẩm, tự nhiên cũng cảm nhận được sát niệm trong lòng y. 003 biết rằng Mộc Cẩm đang bị quy tắc của thế giới này áp chế, không thể hoàn toàn vận dụng toàn bộ lực lượng của mình.
Nhưng để g.i.ế.c c.h.ế.t một người phụ nữ với y, vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.
003 vội vàng nhắc nhở Mộc Cẩm: “Ký chủ, không thể tùy ý g.i.ế.c người trong tiểu thế giới này!”
“Phải biết rằng, ngoài việc thay đổi vận mệnh của mục tiêu, chúng ta còn cần tích lũy công đức.”
Chuyện này trước khi Mộc Cẩm bước vào tiểu thế giới, sư tôn của y- Mộc Thanh đã từng nhắc nhở.
Mộc Thanh biết Mộc Cẩm quyết tâm đi theo thần hồn của Cùng Kỳ, xuyên qua các thế giới khác nhau.
Nhưng dù Mộc Cẩm có thể bảo vệ đối phương trong một thời gian, Mộc Thanh lại không đành lòng nhìn đồ đệ của mình mãi mãi luân hồi trong những tiểu thế giới này, không thể thoát thân.
Vì vậy điều quan trọng nhất vẫn là đưa thần hồn của Cùng Kỳ ra khỏi nơi này.
Vậy nên Mộc Cẩm không chỉ cần đảm bảo mỗi kiếp của Cùng Kỳ đều có kết cục tốt đẹp, mà còn phải tích lũy công đức cho hắn.
Bởi vì trước đây Cùng Kỳ đã lâm vào cảnh ngộ này quá lâu, thần hồn chắc chắn đã bị tổn thương. Muốn tu bổ thần hồn của đối phương, Mộc Cẩm phải giúp hắn trở thành người mang đại khí vận, lợi dụng khí vận đó để tu bổ thần hồn của Cùng Kỳ.
Việc tích lũy công đức không chỉ giúp tăng cường sức mạnh của cả hai trong tiểu thế giới này, mà qua từng thế giới, từng thế giới tích lũy dần, một ngày nào đó, Mộc Cẩm nhất định sẽ có thể giúp thần hồn của Cùng Kỳ đột phá rào cản vị diện, trở về hiện thế.
Vì vậy dù Mộc Cẩm có muốn hay không, trong thế giới này, y đều phải nâng đỡ Mạc Chước lên ngôi vị chí tôn.
Hơn nữa, y còn phải biến Mạc Chước thành vị hoàng đế lưu danh thiên cổ, vì bách tính tạo phúc, trở thành một vị minh quân được người đời truyền tụng.
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của 003, Mộc Cẩm khẽ gật đầu.
Tuy nhiên y nhanh chóng nảy ra ý tưởng mới, mỉm cười nói với 003: “Yên tâm đi, tích lũy công đức là điều đương nhiên, nhưng ta cũng không thể để Mạc Chước bị người khác chà đạp dễ dàng như vậy.”
“Huống chi chỉ là g.i.ế.c một vài kẻ ác, đâu có gì nghiêm trọng đến thế.”
“Nhưng ngươi nói cũng đúng, tu giả trọng nhân quả. Vì Chước Nhi, ta sẽ không tự tay động thủ.”
003 nhận ra rằng dù trên mặt Mộc Cẩm đang nở nụ cười, nhưng trong mắt y lại ẩn chứa đầy sương mù nên nó liền khôn ngoan chọn cách im lặng.
Nói là không tự tay động thủ, nhưng thay bằng cách khác thì cũng chẳng khác gì mượn đao g.i.ế.c người.
Tuy nhiên khi nói đến mục tiêu, ký chủ tự nhiên hiểu rõ giới hạn của mình, nên 003 không cần phải nhắc nhở thêm điều gì.
Dù sao với những kẻ như Linh phi chủ động tìm đến cái chết, nếu ký chủ lại dễ dàng tha thứ cho bà, 003 mới cảm thấy kỳ lạ.
Mấy ngày qua, Mộc Cẩm thông qua hệ thống theo dõi đã chứng kiến tất cả những gì Mạc Chước phải chịu đựng.
Y gần như đã đạt đến giới hạn nhẫn nại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bao-quan-gap-go-co-chap-cuong/chuong-4-1-bao-quan-vs-quoc-su-4.html.]
Chỉ là vì khi y tiến vào tiểu thế giới này, lực lượng của mình đã bị áp chế.
Sử dụng căn nguyên lực lượng sẽ có nguy cơ bị ý thức thế giới bài trừ, nên y buộc phải tuân theo quy tắc.
Nếu không Mộc Cẩm đã sớm xuất hiện từ lâu, giúp đỡ đứa nhỏ của mình giải tỏa cơn giận.
Những tổn thương và lạnh nhạt mà đứa trẻ phải chịu đựng trong thời thơ ấu đã trở thành bóng ma ám ảnh suốt đời của Mạc Chước.
Khiến cho sau này khi lớn lên, hắn không còn tin tưởng bất kỳ ai, tính cách trở nên cực đoan và u ám.
Đặc biệt là khi chứng kiến mẫu thân của mình tự tay hạ độc phụ thân, hắn càng thêm mất niềm tin vào thứ gọi là tình yêu.
Dù sau này hắn kế thừa ngôi vị hoàng đế, nắm trong tay quyền lực tối thượng, hậu cung vẫn trống vắng, trở thành một người cô đơn thực sự.
May mắn thay Mộc Cẩm đến không quá muộn. Mạc Chước hiện tại vẫn còn nhỏ, mọi thứ vẫn có thể cứu vãn.
Mộc Cẩm tin rằng, với sự hiện diện của mình, y nhất định sẽ bảo vệ Mạc Chước, không để cây non này bị bẻ gãy.
Tuy nhiên nghĩ lại tình huống khi mình vừa xuyên qua đến đây, hệ thống này dường như cũng không đáng tin cậy lắm.
Nó đã đưa y đến một ngôi làng hẻo lánh như thế này.
Đừng nói đến việc tiến vào hoàng cung, ngay cả biên giới của đô thành cũng chẳng dính dáng gì.
Hơn nữa y còn phải bám vào thân thể của một thiếu niên vừa mới đói chết, mất cha mẹ, bị người thân khinh rẻ.
Nếu hệ thống biết Mộc Cẩm đang phàn nàn về mình như vậy, chắc chắn sẽ kêu lên đầy uất ức.
Bản thân nó vốn chỉ là một hệ thống linh khí trong tiểu thế giới, đột nhiên bị đưa vào một thế giới phức tạp như thế này, cũng cần thời gian để thích nghi. May là Mộc Cẩm vừa xử lý xong chuyện của nguyên chủ thì Sùng Minh chân nhân đã tìm đến.
Nghĩ đến việc mình đã tốn bao nhiêu công sức để giúp nguyên chủ trừng phạt những kẻ khắc nghiệt với y, nhưng lại bị những kẻ ngu dân coi là điềm xấu bất hiếu, Mộc Cẩm không khỏi cảm thấy bực bội.
Khi gặp Sùng Minh chân nhân, Mộc Cẩm thực sự có chút bất ngờ khi thấy trong một thế giới bình thường như vậy lại có tu giả tồn tại.
Dù đối phương chỉ biết chút ít công phu ngoài cửa, nhưng lại nhận ra thần hồn của y không phải là nguyên chủ, thậm chí còn gọi y là thượng tiên.
Mộc Cẩm có ấn tượng khá tốt với Sùng Minh chân nhân.
Nếu đối phương chủ động đến giúp đỡ mình, thì y cũng sẽ không keo kiệt.
Đến lúc đó y sẽ truyền cho Sùng Minh chân nhân một ít pháp môn tu hành.
Dù tư chất của Sùng Minh chân nhân không đủ để thành tiên, nhưng kéo dài tuổi thọ thêm trăm năm thì không có vấn đề gì.
Mộc Cẩm vừa nghĩ ngợi trong lòng, vừa thong thả quay trở lại cửa cung.
Quả nhiên y thấy Sùng Minh chân nhân đang đứng đó nhìn quanh, cùng với một cung nhân đang đổ mồ hôi hột không biết phải làm sao.
Nhưng Sùng Minh chân nhân cũng hiểu rằng nếu Mộc Cẩm muốn đi thì không ai có thể ngăn cản được, nên đã không trách cứ cung nhân kia.