Bảo mẫu muốn làm mẹ kế của tôi - C4

Cập nhật lúc: 2025-03-07 08:49:35
Lượt xem: 315

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ồ? Vậy thì đem bình hoa và mấy thỏi son này đi định giá đi, rồi cô trả tiền cho tôi là được."

Nếu tôi thật sự muốn tính toán từng đồng, e là Bà ta trả không nổi đâu.

Lâm Bình tức đến run môi, nhưng lại không dám hó hé thêm câu nào.

Tôi ngồi xuống sofa, lạnh lùng quét mắt nhìn Bà ta:

"Còn về bộ quần áo này, tôi cũng không bắt cô cởi ra đâu, cứ mặc về đi, để mà nhớ lại giấc mộng hào môn của mình."

"Nhưng toàn bộ trang sức, nữ trang cô mua hôm trước, tốt nhất là đặt ngay ngắn trên đầu giường tôi. Nếu không, chúng ta sẽ đến đồn cảnh sát giải quyết."

Từ lúc về đến giờ đã hơn năm, sáu tiếng đồng hồ.

Bà ta cứ chậm chạp mãi chưa thu dọn xong, định đợi Ba tôi về rồi cầu xin ông ấy sao?

Tất nhiên, tôi sẽ không cho Bà ta cơ hội đó.

Tôi gọi ngay cho công ty chuyển nhà.

Sau đó, dọn hết đống hành lý rách nát trên lầu xuống, đuổi cả hai mẹ con ra khỏi nhà!

9.

Đêm đó, Ba tôi trở về nhà và không tránh khỏi một trận ốm nặng.

Tôi đưa ông ấy đến bệnh viện tư nhân để nghỉ dưỡng.

Sau đó, tôi bắt đầu tiến hành thủ tục khởi kiện.

Số tiền mà Ba tôi đã chuyển cho Lâm Bình đều thông qua ngân hàng, không có bằng chứng cho thấy đó là khoản tặng cho tự nguyện. 

Vì vậy, khả năng đòi lại được rất cao.

Hơn nữa, tôi còn mời một văn phòng luật sư danh tiếng trong vùng để giúp tôi theo vụ kiện này.

Hôm nay, tôi đặc biệt nấu cháo tại nhà, mang đến bệnh viện thăm ba.

Vừa đến cửa phòng bệnh, tôi lờ mờ nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong:

"Cô đi đi, đừng đến đây nữa."

"Hôm đó là em không đúng, em không cầu mong anh tha thứ, chỉ mong anh rút đơn kiện, chúng ta có thể giải quyết riêng mà!"

Tôi đẩy mạnh cửa bước vào, quả nhiên là Lâm Bình!

Bà ta sao cứ bám mãi như ma quỷ vậy?!

Tôi đặt mạnh bát cháo lên tủ đầu giường, lạnh giọng:

"Dì còn mặt mũi đến đây sao? Tôi nói cho dì biết, rút đơn kiện là chuyện không bao giờ xảy ra. Số tiền đó, dù chỉ một xu, dì cũng đừng hòng giữ lại!"

Lâm Bình chột dạ, quay đầu né tránh ánh mắt tôi: "Tôi không nói chuyện với cô, tôi tìm ba cô."

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Người phụ nữ đứng ngoài khoác một chiếc áo dạ lông cừu màu kem, tóc búi cao, phong thái đoan trang thanh nhã.

Tôi ngẩn ra một lúc rồi nhận ra—

Là Vương Thư Lan, bạn học cũ của Ba tôi!

Bà ấy là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, từng thầm mến Ba tôi suốt nhiều năm.

Tôi còn chưa kịp nói gì, đối phương đã lịch sự mỉm cười, nhẹ nhàng mở lời:

"Xin lỗi, có vẻ tôi đến không đúng lúc rồi?"

Tôi vội vàng bước lên, vui vẻ chào hỏi:

"Là dì Thư Lan đúng không ạ? Lâu lắm rồi không gặp dì!"

Tôi vẫn nhớ, năm đó khi mẹ tôi qua đời, dì Thư Lan đã bay xuyên đêm từ Mỹ về để dự tang lễ. Tôi luôn ghi nhớ ân tình này.

Ba tôi nhìn thấy người đến, cũng từ trên giường ngồi dậy.

Dì Thư Lan lập tức đi tới, đỡ lấy Ba tôi, dịu dàng mỉm cười:

"Anh đừng dậy vội, cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã."

Lâm Bình thấy vậy, liền chen đến bên giường, giở giọng đáng thương:

"Em đã chăm sóc anh hơn một năm nay, thói quen sinh hoạt của anh, em là người hiểu rõ nhất. Em không cần tiền lương, chỉ xin anh hãy để em tiếp tục chăm sóc anh!"

Dì Thư Lan thoáng sững sờ, nhưng không tỏ vẻ khó chịu hay tức giận.

Bà nhẹ nhàng lùi về sau hai bước, nhường chỗ cho Lâm Bình.

Hẳn là bà cũng nhận ra người này là ai rồi. Dù gì chuyện Ba tôi với người giúp việc này cũng đã lan truyền khắp giới kinh doanh.

Trước đây thậm chí còn có tin đồn cho rằng đứa con trai bảy tuổi của Lâm Bình là con riêng của Ba tôi.

Đến mức một thời gian dài, ánh mắt của nhân viên trong công ty khi nhìn tôi đều có chút kỳ lạ.

Lâm Bình vẫn tiếp tục diễn trò, còn Ba tôi, dù trong mắt có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn tâm không trả lời Bà ta.

Tôi dứt khoát bước lên, túm lấy cánh tay Lâm Bình, lôi Bà ta ra khỏi phòng bệnh.

10.

Ở hành lang, tôi nhìn thẳng vào Lâm Bình, cảnh cáo lần cuối:

"Tôi không biết dì nghe tin từ đâu, nhưng tốt nhất đừng đến nữa. Rút đơn kiện là chuyện không thể nào xảy ra."

Lâm Bình vẫn mặc bộ đồ hàng hiệu trị giá hàng trăm nghìn, hất tay tôi ra, liếc tôi với ánh mắt đầy khinh thường.

"Ba cô vẫn còn tình cũ với tôi, không dễ dứt bỏ vậy đâu."

Tôi lắc đầu, chỉ cảm thấy buồn cười:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bao-mau-muon-lam-me-ke-cua-toi/c4.html.]

"Ba tôi là người tốt nghiệp danh giá, gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Dù già rồi có hơi hồ đồ, cũng không đến mức dính líu không rõ ràng với loại người như dì."

"Dì có nhìn thấy vị phu nhân bên trong kia không? Rồi nhìn lại mình xem, chênh lệch bao nhiêu, không cần tôi nói thêm chứ?"

"Đồ đàn bà già mà còn lẳng lơ!"

Tôi giận đến bốc khói, nghiến răng:

"Dì nói ai?!"

Lâm Bình cười đắc ý:

"Già rồi mà còn ăn mặc như thế. Tôi mới hơn ba mươi, vẫn còn thời gian dây dưa với ba cô. Trẻ trung mới là vốn liếng, tiểu thư, chẳng lẽ cô không hiểu sao?"

Tôi nhướn mày, lạnh giọng đáp trả:

"Ồ? Nhưng tôi mới hơn hai mươi thôi. Vậy có phải tôi cũng nên gọi dì là 'đồ đàn bà già lẳng lơ' không?"

Tôi hiếm khi văng tục, nhưng lần này không kiềm được mà dành hết cho kẻ vô lại này.

Sau đó, tôi xoay người gọi y tá đến đuổi Bà ta đi.

Quay lại phòng bệnh, tôi vừa vặn nhìn thấy dì Thư Lan đang dịu dàng đút cháo cho Ba tôi, trong ánh mắt tràn đầy ôn nhu.

Thấy tôi vào, bà ấy hơi ngượng ngùng mỉm cười.

Tôi thầm nghĩ, một người có nhân phẩm và xuất thân tốt như vậy, nếu có thể đến với Ba tôi thì tốt biết mấy. 

Không chỉ giúp chặn Lâm Bình ngoài cửa, mà gia đình tôi cũng có thể bình yên hơn.

Nghĩ đến đây, tôi có chút ý muốn tác hợp.

"Dì Thư Lan, sau này nếu rảnh dì nhớ đến thăm ba con nhiều hơn nhé."

"Dạo này sức khỏe ông không tốt, có bạn học cũ đến trò chuyện, tâm trạng chắc chắn sẽ khá hơn."

Ba tôi giả bộ nghiêm túc, ho khan hai tiếng:

"Nói linh tinh cái gì đấy, dì Thư Lan của con bận rộn lắm."

Lời vừa dứt, dì Thư Lan vội tiếp lời:

"Ai nói tôi bận chứ? Tôi… tôi dạo này không có buổi diễn nào, con cái cũng lớn rồi, không cần tôi lo. Tôi rảnh mà!"

Câu này vừa thốt ra, tôi và ba đều bật cười. Tôi càng thấy thích dì hơn, chân thành, đáng yêu.

Tôi kéo tay bà, tinh nghịch chớp mắt:

"Dì không bận, vậy thì con bận lắm. Công ty còn một đống việc đang chờ, ba con con giao lại cho dì nhé!"

Những ngày sau đó, dì Thư Lan thường xuyên đến bệnh viện trò chuyện cùng Ba tôi.

Bà mang theo vài quyển sách, đọc cho ông nghe vào những buổi chiều nắng đẹp. 

Có lúc, Ba tôi nghe một lúc đã ngủ thiếp đi. Tôi thỉnh thoảng đến thăm, sắc mặt ông đã tốt lên nhiều.

Đến ngày xuất viện, không biết bằng cách nào, Lâm Bình lại lẻn vào.

Khi tôi bước vào, Bà ta đang đứng trước giường Ba tôi khóc lóc kể lể, còn chủ động trả lại chiếc thẻ có vài triệu.

"Lần này em đã nhìn thấu lòng mình, em không thèm mấy triệu đó, em chỉ thích anh thôi!"

Sắp đến ngày ra tòa.

Xem ra, Bà ta biết số tiền này không giữ được, nên muốn liều một phen, đánh cược vào lòng trắc ẩn của Ba tôi.

Người già thường dễ mềm lòng, mà Lâm Bình thì khóc đến mức lê hoa đái vũ*, làm ông nhất thời do dự, nhíu mày, lưỡng lự không quyết.

(*Lê hoa đái vũ: nước mắt rơi như hoa lê trong mưa, ám chỉ người phụ nữ khóc lóc yếu đuối, đáng thương.)

Tôi biết, đây là lúc phải cho Ba tôi một cái tỉnh ngộ.

Tôi rút ra một tập tài liệu từ túi xách.

Ba tôi thoáng sững sờ, quay sang hỏi tôi có ý gì.

Tôi không giấu diếm nữa, kể toàn bộ quá trình điều tra về Lâm Bình, bao gồm hoàn cảnh gia đình Bà ta, cùng vụ lừa đảo thương gia vùng Giang Chiết không thành trước đây.

Vịt Trắng Lội Cỏ

Ba tôi xem xong, ngồi lặng hồi lâu.

Ông khẽ lẩm bẩm:

"Hóa ra… hóa ra suýt nữa tôi đã rước sói vào nhà."

Lâm Bình sợ đến mức quên cả khóc, Bà ta biết nếu tôi thực sự làm lớn chuyện, thì việc phải ngồi tù cũng không phải không thể xảy ra.

Nhân lúc tôi và ba chưa kịp phản ứng, Bà ta chộp lấy thẻ ngân hàng trên bàn, bỏ chạy thục mạng.

Tôi cứ tưởng chuyện đến đây là kết thúc.

Dù sao, mấy tháng sau, Lâm Bình cũng không xuất hiện nữa.

Số tiền đó tôi cũng đã kiện đòi lại được, chỉ là vẫn chưa thi hành, phía bên kia cứ dây dưa mãi.

Mãi đến ba tháng sau, khi tôi được mời tham dự một buổi tiệc rượu cao cấp.

Ở cửa ra vào, tôi tình cờ gặp em trai của Lâm Bình.

11.

Hôm đó gió rất lớn, tôi uống chút rượu nên không lái xe.

Đứng trước cửa đợi nhân viên gọi taxi, vì trời quá lạnh, tôi còn đặc biệt kéo chặt áo khoác. 

Sau này nghĩ lại, có lẽ chính hành động này đã cứu mạng tôi.

Người ra vào tấp nập, có một người đàn ông mặc áo khoác gió đen tiến lại gần.

Hắn rút ra một con d.a.o găm bật lò xo, đ.â.m thẳng vào bụng tôi!

 

Loading...