Báo Cáo! Đại Lão Sinh Con Cho Ta - Thế giới 1 - Chương 1: Trấn Bắc Vương x Tiểu hộ vệ
Cập nhật lúc: 2026-04-24 04:23:00
Lượt xem: 22
Tuyết phủ vạn dặm, trời đất một màu trắng xóa liêu trai.
Vùng biên viễn phía Bắc vốn là nơi ranh giới giữa sự sống và cái c.h.ế.t mỏng manh giống như một sợi tơ hồng. Gió bấc gào thét qua những khe núi đá vôi, mang theo cái lạnh thấu xương tủy, thổi tung lớp tuyết dày lên trung tạo thành những màn sương mờ ảo. Trên chiến trường dứt tiếng gươm đao, mùi m.á.u tươi nồng nặc quyện khí lạnh giá, kết thành những bông hoa tuyết mang màu đỏ sẫm tiêu điều.
Giữa cảnh tượng hoang tàn , một đoàn kỵ binh trang nghiêm đang lướt mặt tuyết. Dẫn đầu là một nam t.ử cưỡi con ngựa đen cao lớn, bộ chiến giáp bạc phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của ngày đông, lấp lánh giống như vảy của một loài thủy quái phương Bắc. Hắn khoác tấm áo choàng lông cáo đen tuyền, vạt áo tung bay trong gió, khí thế bức khiến vạn vật xung quanh giống như quỳ xuống.
Đó chính là Trấn Bắc Vương - Tôn Trường Hạc.
Hắn sở hữu một gương mặt tuấn lãng góc cạnh, đôi lông mày kiếm sắc sảo nhíu , đôi mắt đen sâu thẳm luôn giữ một vẻ lạnh lùng giống như băng ngàn năm. Trong giới nam nhân, Tôn Trường Hạc là biểu tượng của sức mạnh và quyền uy, một vị Tướng quân từng nếm mùi thất bại.
"Vương gia, tàn quân dọn dẹp xong. Những thương đưa về phía để quân y chăm sóc." Một phó tướng trẻ tuổi cưỡi ngựa tiến lên phía , báo cáo đưa tay xoa nhẹ vùng bụng nhô cao lớp chiến giáp. Ở vương quốc , nam nhân m.a.n.g t.h.a.i là chuyện tự nhiên như thở, ngay cả những chiến binh dũng cảm nhất cũng lúc tạm gác kiếm để lo cho sinh linh nhỏ bé trong bụng .
Tôn Trường Hạc khẽ gật đầu, giọng trầm thấp uy nghiêm: "Truyền lệnh thu quân. Đêm nay bão tuyết sẽ lớn hơn, để binh sĩ nào kẹt bên ngoài."
Hắn thúc ngựa bước , định về doanh trại. Thế nhưng, khi ngang qua một chiếc xe lương thực cháy sém, con ngựa đen của bỗng nhiên dừng , dậm chân đầy bồn chồn.
Tôn Trường Hạc nheo mắt về phía đống đổ nát. Giữa lớp tuyết trắng phau, một bàn tay gầy gò, tím tái vì lạnh đang vươn , ngón tay vẫn còn nắm chặt lấy chuôi của một thanh đoản kiếm sứt mẻ.
Tôn Trường Hạc xuống ngựa, bước chân của dẫm lên tuyết tạo thành những tiếng "lạo xạo" khô khốc. Hắn dùng thanh kiếm của gạt lớp tuyết dày, để lộ một nam t.ử trẻ tuổi đang co quắp. Người mặc quân phục của tiểu binh, đầy những vết c.h.é.m và m.á.u đông cứng . Gương mặt của y tái nhợt, thở yếu ớt giống như ngọn nến gió.
Cứ ngỡ đó chỉ là một cái xác hồn, nhưng khi Tôn Trường Hạc chạm , đôi mắt của bỗng nhiên mở .
Đó là một đôi mắt sáng rực rỡ, chứa đựng một sự kiên cường và quật cường đến kinh , giống như một loài linh thú dồn đường cùng vẫn chịu khuất phục. Giữa cái lạnh tê tái của Bắc địa, ánh mắt giống như một mồi lửa châm trái tim vốn dĩ lạnh lẽo bấy lâu của Trấn Bắc Vương.
Nhất kiến kinh hồng, vạn kiếp trầm luân.
Tôn Trường Hạc bỗng nhiên cảm thấy lồng n.g.ự.c của chấn động mạnh. Hắn thấy hàng vạn nam nhân đời, từ những vương tôn công t.ử yếu ớt đến những chiến binh can trường, nhưng một ai đôi mắt khiến "kinh tâm động phách" như .
"Ngươi tên là gì?" Tôn Trường Hạc thấy giọng của khàn đặc, cúi xuống, đối diện với ánh mắt .
Nam t.ử mấp máy đôi môi nứt nẻ, giọng nhỏ giống như tiếng gió thoảng: "Từ… Hạo… Lam…"
Vừa dứt lời, đó lập tức ngất xỉu, tay buông thõng thanh kiếm xuống. Tôn Trường Hạc hề do dự, cởi tấm áo choàng lông cáo của , bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy bế xốc y lên.
"Vương gia! Người chỉ là một tiểu binh vô danh, để thuộc hạ lo cho là ." Vị phó tướng kinh ngạc ngăn cản.
Tôn Trường Hạc lạnh lùng liếc mắt một cái khiến thuộc hạ rùng : "Hắn là cứu. Truyền lệnh, chuẩn xe ngựa êm ái nhất, đưa về phủ Trấn Bắc. Ai dám lơ là, lấy đầu đến gặp ."
Phủ Trấn Bắc Vườn uy nghi giữa lòng thành trì, tường cao cửa rộng, bầu khí vốn dĩ luôn nghiêm trang. Thế nhưng hôm nay, sự xuất hiện của một nam t.ử lạ mặt chính Vương gia bế chính viện khiến cả phủ náo động.
Lão quản gia vội vàng chạy , thấy cả Vương gia đầy tuyết, vòng tay ôm chặt một thanh niên bẩn thỉu đầy m.á.u thì hoảng hốt: "Vương gia, ngài… Người là ai?"
"Đừng hỏi nhiều. Gọi đại phu giỏi nhất đến đây!" Tôn Trường Hạc đặt Từ Hạo Lam lên giường trong thư phòng của , đây là nơi một nam nhân nào khác phép bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bao-cao-dai-lao-sinh-con-cho-ta/the-gioi-1-chuong-1-tran-bac-vuong-x-tieu-ho-ve.html.]
Vị đại phu già vội vàng bắt mạch, sắc mặt lúc trắng lúc xanh. Sau một lúc, ông mới lau mồ hôi trán, cung kính bẩm báo: "Khởi bẩm Vương gia, vị thanh niên nhiễm lạnh quá sâu, khí huyết tổn thương nghiêm trọng. May mà cơ thể của vốn khỏe mạnh, sức chống chọi . Hơn nữa…"
Đại phu ngập ngừng, Tôn Trường Hạc tiếp: "Vị nam t.ử đang ở thời kỳ sung mãn nhất của một nam nhân, cơ thể nhạy cảm. Việc chịu lạnh và vết thương thế nếu chữa trị tận gốc sẽ ảnh hưởng đến khả năng m.a.n.g t.h.a.i . Nam nhân chúng nếu khí huyết suy kiệt thì việc m.a.n.g t.h.a.i sẽ vô cùng khó khăn và đau đớn."
Tôn Trường Hạc gương mặt thanh tú đang chìm trong giấc ngủ lo lắng của Từ Hạo Lam, trong lòng dâng lên một sự xót xa kỳ lạ. Hắn vốn dĩ mấy quan tâm đến việc nối dõi, nhưng thấy chịu khổ, cảm thấy khó chịu vô cùng.
"Dùng những loại d.ư.ợ.c liệu quý nhất. Ta hồi phục , để bất kỳ di chứng nào." Hắn lệnh, ánh mắt rời khỏi gương mặt của Từ Hạo Lam.
Suốt đêm đó, Tôn Trường Hạc ngủ. Hắn bên giường, đích dùng khăn ấm lau những vết bùn đất mặt Từ Hạo Lam. Dưới ánh nến lung linh, vẻ của Từ Hạo Lam hiện rõ nét hơn. Đôi lông mày thanh tú, sống mũi cao thẳng và đôi môi dù tái nhợt vẫn mang nét bướng bỉnh.
Tôn Trường Hạc vô thức đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc rối của y, thầm nghĩ: Một nam nhân kiên cường như thế, tại chọn làm tiểu binh ở biên ải chứ?
Sáng hôm , khi tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu qua khung cửa sổ, Từ Hạo Lam khẽ cử động. Y cảm nhận một sự ấm áp từng bao quanh lấy . Khi mở mắt , y thấy đang trong một căn phòng lộng lẫy, mùi hương trầm thanh khiết làm dịu cái đầu đang đau giống như búa bổ.
Y định dậy thì một bàn tay to lớn, ấm nóng đè vai y xuống.
"Đừng cử động, vết thương ngươi mới cầm máu."
Từ Hạo Lam giật , y thấy nam t.ử cao lớn hôm qua ở chiến trường đang bên cạnh . Lần áo giáp, đó chỉ mặc một bộ quần áo bằng gấm thêu vân mây đơn giản nhưng khí chất vương giả vẫn tỏa nồng đậm.
"Vương gia…" Từ Hạo Lam khàn giọng, cố gắng nhớ sự việc.
"Ngươi ngủ một ngày một đêm . Đây là phủ Trấn Bắc Vương. Ngươi còn ở chiến trường nữa." Tôn Trường Hạc rót một chén ấm, đưa đến bên môi y: "Uống ."
Từ Hạo Lam ngập ngừng, nhưng ánh mắt đầy quyền uy của đối phương, y ngoan ngoãn uống hết chén . Hơi ấm lan tỏa giúp y lấy chút sức lực. Y Tôn Trường Hạc, giọng đầy chân thành: "Đa tạ Vương gia cứu mạng. Từ Hạo Lam… Không lấy gì báo đáp."
Tôn Trường Hạc đặt chén xuống, thẳng đôi mắt của y: "Ngươi là một chiến binh dũng cảm, nhưng ngươi thuộc về chốn sa trường đầy m.á.u lửa . Từ nay về , ngươi còn là tiểu binh của doanh trại nữa. Ngươi sẽ ở đây, làm thị vệ cận của bản vương."
Từ Hạo Lam sửng sốt: "Vương gia, chỉ là một nam nhân bình thường, xuất thấp kém, làm thể…"
"Trong mắt , ai là thấp kém." Tôn Trường Hạc ngắt lời, giọng mang theo sự bao dung: "Ta cần một ánh mắt kiên định như ngươi ở bên cạnh. Hơn nữa, cơ thể của ngươi cần bồi bổ. Ở đây, sẽ cho ngươi cuộc sống mà một nam nhân xứng đáng hưởng."
Từ Hạo Lam nam nhân quyền lực mặt, cảm nhận một sự bảo bọc mà bấy lâu nay y luôn khao khát. Ở thế giới , tuy rằng nam nhân mạnh mẽ nhưng khi sự che chở của một mạnh hơn, đó là một loại hạnh phúc khó tả.
Y khẽ cúi đầu, giọng mang theo chút rung động: "Tuân lệnh Vương gia. Từ nay về , mạng của Từ Hạo Lam thuộc về ngài."
Tôn Trường Hạc mỉm , một nụ hiếm hoi nhưng đủ làm bừng sáng cả căn phòng tối: "Tốt. Ngươi cứ nghỉ ngơi . Lát nữa sẽ mang canh bổ đến."
Hắn dậy ngoài. Đi ngang qua sân, thấy vài thị vệ đang dạo trò chuyện, một trong đó bụng khá lớn, đang bạn đời của dìu cẩn thận. Hình ảnh khiến Tôn Trường Hạc đột nhiên nghĩ đến Từ Hạo Lam. Hắn âm thầm hứa với lòng , nhất định sẽ chăm sóc y thật , để một ngày nào đó, gương mặt sẽ còn vẻ u sầu, mà chỉ còn sự rạng rỡ của một nam nhân sủng ái tận cùng.
Tuyết ngoài vẫn rơi, nhưng trong lòng Tôn Trường Hạc, mùa đông dường như bắt đầu tan chảy. Một mối lương duyên bắt đầu từ bão tuyết, hứa hẹn một tương lai ấm áp và ngọt ngào hơn bao giờ hết.