Báo Cáo! Đại Lão Sinh Con Cho Ta - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-28 10:42:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kinh thành bước những ngày đầu hạ, nắng còn gắt gao mà trở nên dịu dàng, dát vàng lên những nhành liễu rủ bên hồ. Trên con phố Trường An sầm uất nhất, một tòa lầu hai tầng với kiến trúc độc đáo chính thức lộ diện. Không giống như những tửu lâu xa hoa rực rỡ vàng son, tòa lầu mang một vẻ thanh đạm, trầm mặc với gỗ sưa tối màu và những dải lụa vân mây treo nhẹ nhàng bên khung cửa.

 

Tấm biển hiệu bằng gỗ đen, khắc ba chữ "Lam Vân Hiên" mạ vàng lấp lánh theo lối thư pháp cương nghị, mạnh mẽ của Tôn Trường Hạc, thu hút ánh của khách dạo. Hôm nay là ngày khai trương, nhưng tiếng pháo nổ rộn rã múa lân sư rồng náo nhiệt. Lam Vân Hiên chọn cho một cách khởi đầu tinh tế. Mùi hương trầm thanh khiết hòa quyện cùng hương thơm đậm đà của nước dùng xương hầm tỏa từ gian bếp mở, len lỏi từng ngóc ngách của phố thị.

 

-

 

Bên trong căn bếp rộng rãi và sạch sẽ, Từ Hạo Lam trút bỏ bộ quần áo gấm vóc của một Vương phi, đó là một bộ đồ vải thô màu xanh xám gọn gàng. Y quấn một dải khăn trắng ngang trán, đôi mắt tập trung cao độ. Cho dù bụng nhỏ nhô lên, y vẫn di chuyển vô cùng linh hoạt.

 

Hôm nay, y quyết định đích xuống bếp nấu chén mì đầu tiên. Và chén mì , chỉ dành riêng cho một duy nhất đang chờ ở vị trí trang trọng nhất bên cửa sổ: Trấn Bắc Vương Tôn Trường Hạc.

 

Từ Hạo Lam bắt đầu từ khâu nhào bột. Y lấy loại bột lúa mạch thượng hạng nhất từ vùng biên viễn, trộn với nước suối tinh khiết và một chút muối tinh. Đôi bàn tay vốn quen cầm kiếm nay nhào nặn khối bột một cách nhịp nhàng. Y dùng lực từ cổ tay, ấn, gập, xoay khối bột. Tiếng "bạch, bạch" khi khối bột đập xuống mặt bàn đá thật vui tai. Dưới bàn tay khéo léo của y, khối bột thô cứng dần trở nên mịn màng, dẻo dai như một dải lụa trắng.

 

Công đoạn quan trọng nhất chính là kéo mì. Từ Hạo Lam cầm hai đầu khối bột, kéo giãn gập , tung lên trung. Những sợi mì tác động của lực ly tâm và đôi tay dẻo dai của y dần dần tách , từ một thành hai, hai thành bốn, thành hàng trăm sợi tơ trắng muốt, đều tăm tắp. Ánh nắng từ cửa sổ hắt , khiến những sợi mì đang bay lượn trông như những sợi chỉ bạc lấp lánh.

 

Bên cạnh, nồi nước dùng sôi sùng sục suốt từ đêm qua. Đó là tinh hoa ninh từ xương ống bò, hồi hương, quế chi, thảo quả và hơn mười loại thảo mộc vùng biên. Mùi thơm nồng nàn nhưng gắt, mang theo cái nắng cái gió của phương Bắc.

 

Từ Hạo Lam nhanh tay thả mì nồi nước sôi, chỉ trong chớp mắt, những sợi mì chín tới, giữ độ dai sần sật đặc trưng. Y vớt mì chiếc chén sứ lớn, xếp lên những lát thịt bò thái mỏng như tờ giấy, thêm một chút hành hoa xanh mướt, một vài lát ớt đỏ rực và rưới lên thứ nước dùng trong vắt nhưng đậm đà vị ngọt của xương thịt.

 

Y bưng chén mì nóng hổi tới mặt Tôn Trường Hạc. Khói nghi ngút bốc lên, che mờ gương mặt thanh tú đang lấm tấm mồ hôi của y.

 

"Trường Hạc, chén mì đầu tiên của Lam Vân Hiên, mời dùng." Từ Hạo Lam mỉm , đôi mắt cong giống như vầng trăng khuyết.

 

Tôn Trường Hạc chén mì, phu lang của . Hắn cảm nhận sự chân thành và tình yêu sâu đậm gửi gắm trong từng sợi mì . Hắn cầm đũa, nếm thử một ngụm nước dùng. Vị ngọt thanh thanh, cay nồng và ấm áp lan tỏa từ đầu lưỡi xuống đến tận kẽ răng, khiến trái tim như tan chảy.

 

"Ngon lắm... Hạo Lam, đây là chén mì ngon nhất mà từng ăn trong đời." Tôn Trường Hạc khàn giọng , nắm lấy bàn tay còn vương chút bột của y, kéo gần và hôn nhẹ lên đó.

 

Chỉ trong vài canh giờ đó, tin tức về "Lam Vân Hiên" với hương vị mì phương Bắc độc nhất vô nhị và phong thái phục vụ nho nhã lan khắp kinh thành. Khách khứa kéo đến nườm nượp, từ những văn nhân mặc khách đến những thương gia giàu . Ai nấy đều trầm trồ hương vị đậm đà và gian yên tĩnh, khác biệt với những quán xá thông thường. Lam Vân Hiên chỉ bán mì, mà bán cả một miền ký ức, một chút phong trần của biên ải giữa lòng kinh đô hoa lệ.

 

-

 

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt bước sang tháng thứ tư của t.h.a.i kỳ. Đây là giai đoạn mà thường gọi là "thời kỳ nở hoa", khi những cơn nghén kinh hoàng của tháng thứ ba dần lui bước, nhường chỗ cho sự thèm ăn và cảm giác khoan khoái của cơ thể.

 

Trong phủ Trấn Bắc Vương hôm nay, bầu khí chút hồi hộp. Phủ y – lão nhân với chòm râu bạc trắng – đang tập trung cao độ để bắt mạch cho hai vị chủ nhân. Đây là buổi khám t.h.a.i định kỳ quan trọng để xác định sự phát triển của các t.h.a.i nhi.

 

Lão phủ y bắt mạch cho Từ Hạo Lam . Sau một lúc im lặng quan sát, ông vuốt râu mỉm : "Chúc mừng Vương phi. Thai nhi trong bụng ngài khỏe mạnh, nhịp tim đều đặn, mạnh mẽ. Theo mạch tượng , ngài mang trong một tiểu hài nhi, tính tình chắc hẳn sẽ kiên cường giống như ngài."

 

Từ Hạo Lam thở phào nhẹ nhõm, y xoa nhẹ vùng bụng nhô lên rõ rệt lớp áo lụa mỏng. Bụng của y lúc tròn trịa như một quả bưởi nhỏ, mang cho y một vẻ dịu dàng, phúc hậu mà đây từng .

 

Đến lượt Tôn Trường Hạc. Lão phủ y đặt tay lên cổ tay rắn chắc của , lông mày bỗng chốc nhướng lên, nhíu chặt. Ông đổi sang tay , yêu cầu Tôn Trường Hạc hít thở sâu. Mồ hôi bắt đầu rịn trán lão phủ y, khiến Tôn Trường Hạc bắt đầu lo lắng:

"Sao ? Thai nhi vấn đề gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bao-cao-dai-lao-sinh-con-cho-ta/chuong-9.html.]

 

Lão phủ y bỗng nhiên dậy, dập đầu chúc mừng: "Khởi bẩm Vương gia! Chúc mừng ngài! Chúc mừng phủ Trấn Bắc Vương! Mạch tượng của ngài chỉ một, mà là hai nhịp đập riêng biệt, đan xen và hỗ trợ lẫn . Vương gia... Ngài đang m.a.n.g t.h.a.i đôi! Là song bào thai!"

 

Câu của lão phủ y như một tiếng sét giữa trời quang, khiến cả căn phòng sững sờ. Tôn Trường Hạc hóa đá tại chỗ, đôi mắt mở to hết cỡ chằm chằm bụng . Từ Hạo Lam cũng kinh ngạc kém, y bước tới nắm lấy tay , lắp bắp: "Song... Song bào thai? Trường Hạc, ... Huynh thật là lợi hại quá!"

 

Lúc Tôn Trường Hạc mới lấy tinh thần, dở dở xuống bụng . Bảo từ cuối tháng thứ ba, bụng của lớn nhanh như thổi. Lúc , bụng của Tôn Trường Hạc nhô cao hẳn lên, lớn hơn của Từ Hạo Lam gần như gấp đôi. Nếu bụng của Từ Hạo Lam là quả bưởi nhỏ, thì bụng Tôn Trường Hạc giống như một quả dưa hấu lớn, tròn căng và nặng trĩu. Lớp áo bào rộng nhất cũng còn che giấu sự "vĩ đại" của vòng bụng .

 

"Thảo nào..." Tôn Trường Hạc xoa xoa vòng bụng tròn lẳn của : "Thảo nào dạo cảm thấy mệt hơn hẳn, còn thấy bụng nặng nề. Hóa tận hai đứa nhỏ đang tranh chỗ ở."

 

Cùng với việc hết nghén, một "vấn đề" mới nảy sinh. Cơn đói của Trấn Bắc Vương. Nếu như đây chỉ cần ngửi thấy mùi đồ ăn là nôn, thì giờ đây, vị chiến thần thể ăn cả thế giới.

 

Bữa trưa hôm đó tại vương phủ khiến các hầu tròn mắt kinh ngạc. Trên bàn bày biện đủ các món: từ vịt lá mắc mật, sườn lợn hầm hạt sen, cá hồi hấp nấm, đến các loại bánh ngọt và trái cây tươi.

 

Từ Hạo Lam ăn uống khá nhã nhặn. Y chỉ dùng một chén cơm nhỏ, một chút rau xanh và một chén canh bổ huyết. Thai nhi trong bụng y dường như lời, đòi hỏi quá nhiều. Y ăn mỉm phu quân "chiến đấu" với bàn thức ăn.

 

Tôn Trường Hạc lúc còn giữ vẻ uy nghiêm của một vị Vương gia. Hắn cầm chiếc đùi vịt , ăn một cách ngon lành. Sau khi hết đùi vịt, sang chén sườn hầm, đ.á.n.h chén sạch sẽ đĩa cá hấp. Cứ mỗi vài miếng, húp một ngụm canh lớn.

 

"Trường Hạc, ăn chậm một chút, kẻo nghẹn." Từ Hạo Lam rót nước cho .

 

Tôn Trường Hạc miệng vẫn còn đang nhai, ú ớ đáp: "Ta... Ta cũng ăn nhiều thế . mà hai đứa nhỏ trong bụng cứ đòi mãi. Chúng giống như hai cái hố đáy , bao nhiêu thức ăn cũng thấy đủ."

 

Nói xong, vẫy tay gọi hầu: "Mang thêm cho một chén súp tổ yến và một đĩa bánh trôi tàu nữa!”

 

Nhìn cảnh tượng vị Vương gia vạm vỡ, bụng mang chửa tròn xoe, ăn uống ngấu nghiến một cách thỏa mãn, Từ Hạo Lam cảm thấy lòng tràn ngập niềm hạnh phúc ấm áp. Y hiểu rằng, sự đổi , dù chút hài hước, nhưng là minh chứng rõ nhất cho tình yêu và sự hy sinh mà Tôn Trường Hạc dành cho gia đình.

 

-

 

Chiều hôm đó, khi ăn no nê và nghỉ ngơi, Tôn Trường Hạc và Từ Hạo Lam cùng ngoài hiên vắng, nắng tắt dần phía chân trời. Tôn Trường Hạc tựa lưng ghế dài, tay đặt lên bụng, thỉnh thoảng khẽ nhăn mặt vì cảm nhận những chuyển động đầu tiên của hai hài nhi.

 

"Hạo Lam, thấy gì ?" Tôn Trường Hạc kéo tay Từ Hạo Lam đặt lên bụng .

 

Dưới lòng bàn tay ấm áp của Từ Hạo Lam, y cảm nhận một sự xao động khẽ, như tiếng cá quẫy đuôi mặt hồ tĩnh lặng. Y mỉm , áp tai bụng phu quân: "Ta thấy . Có vẻ như chúng đang vui khi cho ăn no."

 

Tôn Trường Hạc vòng tay ôm lấy y, hai vòng bụng – một nhỏ nhắn tinh tế, một tròn căng vĩ đại – khẽ chạm .

 

"Khai trương Lam Vân Hiên thuận lợi, thêm tin vui song hỷ lâm môn ... Hạo Lam, cảm thấy cuộc đời như thế là viên mãn nhất. Không cần binh quyền, cần vinh hoa phú quý tột bậc, chỉ cần mỗi ngày ăn mì nấu, cùng chờ đón các con chào đời, đó chính là vị ngọt thực sự của nhân gian."

 

Từ Hạo Lam tựa đầu vai , nhắm mắt để cảm nhận sự bình yên: "Vâng, chúng sẽ cùng nuôi dạy chúng thật . Lam Vân Hiên sẽ là nơi lưu giữ những kỷ niệm nhất của chúng , và vương phủ sẽ luôn tràn ngập tiếng ."

 

Đêm kinh thành về khuya, ánh trăng thanh khiết soi rọi xuống đôi phu phu đang chìm giấc ngủ yên bình. Lam Vân Hiên vẫn tỏa hương thơm dịu nhẹ trong đêm, như lời hứa về một tương lai bền vững và ngọt ngào.

 

Loading...