BẢO BỐI, ANH ĐIÊN RỒI - Chương 5: Chứng minh cho tôi xem

Cập nhật lúc: 2025-03-17 07:12:48
Lượt xem: 237

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Sâm luôn xuất sắc, luôn là niềm tự hào lớn nhất của Từ Tú Chi.

Cũng chính nhờ có Thẩm Sâm, nên dù Lâm Cường suốt bao năm nay ong bướm lăng nhăng, vẫn chưa bao giờ ly hôn với bà ta.

Tôi cười nhẹ, giọng nói mang theo sự áy náy:

"Ba, dì Từ, năm năm trước là lỗi của con."

"Khi đó mẹ mất, con quá kích động, không phân biệt phải trái, đã làm tổn thương dì."

Nói đến đây, tôi cúi đầu, thấp giọng nức nở:

"Những năm qua ở nước ngoài, con vẫn luôn hối lỗi, thực sự là con có lỗi với ba và dì."

"Xin lỗi, con xin lỗi hai người."

Tôi cúi đầu, nhún nhường đến cực điểm.

Không cần nhìn, tôi cũng có thể đoán được lúc này Lâm Cường hẳn là rất hài lòng, thậm chí còn đắc ý.

Ông ta vốn luôn ghét tôi, ghét tôi quá giống mẹ mình.

Đẹp đẽ, mạnh mẽ.

Ghét tôi là chứng cứ sống nhắc nhở ông ta rằng ông ta chỉ là một kẻ ở rể trong nhà họ Giang.

Đúng vậy, Lâm Cường chính là con rể ở rể của nhà họ Giang.

Ông ta căm ghét điều đó, nên mới vội vàng tìm đến những người phụ nữ khác, để cảm nhận thứ quyền uy tối cao mà ông ta khao khát.

Và thế là, Từ Tú Chi xuất hiện.

Là bà ta, đã gửi ảnh giường chiếu của mình với Lâm Cường cho mẹ tôi —— khi mẹ đang đau đớn trên giường bệnh, chờ chết.

Buộc mẹ tôi phải lựa chọn con đường cùng.

Còn tôi, biết tất cả mọi chuyện quá muộn màng.

Năm năm trước, tôi chỉ nghĩ bà ta là một tiểu tam trèo cao.

Vậy nên tôi chỉ rạch mặt bà ta.

Rồi đoạn tuyệt với Lâm Cường.

Để họ có thể yên ổn tận hưởng mọi thứ trong nhà họ Giang suốt năm năm.

Nhưng giờ thì hết rồi.

Tôi sẽ không bao giờ để chuyện này tiếp diễn nữa.

________________________________________

^^

13

Lâm Cường là một kẻ ngu xuẩn, chỉ cần ông ta được tâng bốc, được tôn sùng, thì mọi chuyện đều có thể bỏ qua.

Nhưng Từ Tú Chi thì khác.

Bà ta thận trọng, dè chừng tôi.

Bà ta vẫn luôn cử người theo dõi tôi.

Nhìn tôi sống buông thả ở nước ngoài, tiêu tiền như nước, chơi bời thâu đêm.

Chẳng khác nào một kẻ ăn bám, chỉ biết yêu đương và hưởng thụ.

Bà ta nghĩ một kẻ như tôi thì lấy gì mà đấu với họ?

Nhưng dù vậy, bà ta vẫn cẩn thận từng bước thử thăm dò.

Mà tôi, vờ như không biết, lần lượt đón nhận.

Thậm chí còn bày trò lấy lòng họ ——

Mua quần áo hàng hiệu, mua thực phẩm bổ dưỡng đắt đỏ, tặng quà lấy lòng.

Cứ thế, tôi đã làm một đứa con gái ngoan ngoãn suốt ba tháng.

Cũng trong suốt ba tháng đó, tôi chưa hề gặp Thẩm Sâm.

Dì Tô nói, anh chưa từng quay lại nhà này lần nào.

Bữa tối hôm đó, tôi đặt một hộp quà lên bàn:

"Ba, dì, đây là thực phẩm chức năng con nhờ bạn bè tìm mua, rất tốt cho sức khỏe."

Tôi nhìn Từ Tú Chi, cúi đầu ngoan ngoãn:

"Nếu dì không yên tâm, có thể tự kiểm tra lại ạ."

Bà ta cười tươi, cầm hộp quà lên, giọng nói như một người mẹ hiền từ:

"Kiểm tra gì chứ? Con gái trong nhà tặng thì còn gì mà lo lắng?"

Tôi biết bà ta nhất định sẽ kiểm tra.

Bất cứ thứ gì tôi đưa vào miệng bà ta, bà ta đều nghi ngờ.

Nhưng chỉ cần bà ta kiểm tra, bà ta sẽ phát hiện ra một điều ——

Thuốc bổ này có chứa hai loại dược liệu mà người có tiền sử đột quỵ tuyệt đối không thể dùng.

Tôi mỉm cười, đặt chén xuống, nhẹ nhàng nói:

"Ba, dì, con còn một chuyện muốn bàn bạc với hai người."

"Con muốn liên hôn với nhà họ Hách."

Lâm Cường khẽ nhíu mày:

"Nhà họ Hách? Nhà họ Hách nào?"

Tôi cười, nhấn mạnh từng chữ:

"Nhà họ Hách ở thủ đô."

Sắc mặt Từ Tú Chi lập tức thay đổi.

Nhưng Lâm Cường thì không giấu được kích động, giọng nói cũng cao lên vài phần:

"Con nói cụ thể xem, là con muốn kết hôn với ai?"

Tôi cong môi, thản nhiên nói:

"Con trai cả, Hách Cảnh Hành."

Lời vừa dứt, tôi thấy rõ ràng Từ Tú Chi thở phào nhẹ nhõm.

Bà ta khẽ mỉm cười, nhanh chóng tiếp lời:

"Hách Cảnh Hành à? Dì từng gặp cậu ấy một lần, trông cũng rất tốt, bảo sao con gái lại thích."

"Đúng là con gái lớn rồi, không giữ lại được nữa."

Lâm Cường tỏ ra nghiêm túc, nhưng giọng điệu thì không che giấu được sự háo hức:

"Nhà họ Hách cũng không tệ, bao giờ dẫn cậu ta về ra mắt?"

"Con cũng lớn rồi, sớm quyết định vẫn hơn."

Không tệ sao...

Nhưng ai trong giới chẳng biết ——

Hách Cảnh Hành thích đàn ông.

Từ Tú Chi nghĩ cuộc hôn nhân này rất tốt, vì bà ta không muốn tôi lấy được một người chồng mạnh mẽ.

Dù là con trai cả nhà họ Hách, nhưng không yêu tôi, cũng sẽ không bảo vệ tôi.

Như vậy, tôi sẽ không có chỗ dựa nào để uy h.i.ế.p bà ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bao-boi-anh-dien-roi/chuong-5-chung-minh-cho-toi-xem.html.]

Còn Lâm Cường thì lại cho rằng cuộc hôn nhân này rất có lợi, vì dù Hách Cảnh Hành không yêu tôi, nhưng chỉ cần tôi kết hôn với nhà họ Hách, ông ta sẽ có cơ hội nhờ vả gia tộc này.

Tôi khẽ cười, gật đầu với Lâm Cường.

Bàn ăn hôm ấy, cả ba chúng tôi đều vui vẻ.

Ba người, mỗi người một toan tính.

14

Tin tức tôi và Hách Cảnh Hành sắp đính hôn nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

Tối thứ Sáu, có một buổi tiệc từ thiện.

Là vị hôn thê của Hách Cảnh Hành, tôi đương nhiên phải đi cùng anh ta.

— "Giang Tương Vãn, từng này ngày rồi, xem ra kế hoạch của cô không thành rồi nhỉ?"

Hách Cảnh Hành cầm ly rượu lắc nhẹ, nhìn tôi đầy trêu chọc.

— "Hơn nữa, tôi nghe nói hắn đang bệnh, có lẽ hôm nay cũng sẽ không đến."

Tôi đứng dựa vào lan can tầng hai, phía dưới, rất nhiều người ngẩng đầu lên nhìn chúng tôi, nhỏ giọng bàn tán.

Tôi cảm thấy phiền, xoay người, lơ đễnh đáp:

— "Được thôi, vậy anh cưới tôi đi."

— "Biến đi, tôi phiền đủ chuyện rồi, không cần thêm chuyện này nữa!"

Hách Cảnh Hành cáu kỉnh vò tóc:

— "Khốn kiếp, đúng là một lũ vô dụng! Đến giờ vẫn chưa tìm ra người ở đâu!"

Trong góc khuất, một bóng dáng màu đen lướt qua.

Tôi khẽ cười, đưa ly rượu cho Hách Cảnh Hành:

— "Tôi đi vệ sinh một lát."

Tiếng gót giày cao chạm xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, phát ra âm thanh "cộp cộp" rõ ràng.

Ba.

Hai.

Một.

Cánh tay tôi bị kéo mạnh.

Thẩm Sâm dùng lực rất lớn, thô bạo kéo tôi xoay người lại, gần như đẩy tôi vào bức tường phía sau.

— "Cô muốn đính hôn với Hách Cảnh Hành?"

Anh nhìn tôi chằm chằm.

Đôi mắt nâu hằn đầy tia máu, như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.

Chỉ cần tôi gật đầu, ngay lập tức anh sẽ lao tới, xé nát tôi thành từng mảnh.

Tôi hơi nheo mắt, giọng nói nhàn nhạt:

— "Ừ, thì sao?"

Nhịp thở của Thẩm Sâm rối loạn, giọng nói khàn đặc, gằn từng chữ:

— "Cô có biết Hách Cảnh Hành thích đàn ông không? Hắn ta còn thích cả chú ruột của mình!"

Tôi cười khẽ, ánh mắt khóa chặt anh, chậm rãi nói:

— "Biết chứ. Nhưng tôi cũng từng thích anh trai mình mà."

— "Con người, chẳng phải…có lúc sẽ thay đổi sao?"

Cổ tay tôi bỗng bị siết chặt.

Thẩm Sâm nghiến răng, mắt đỏ rực:

— "Giang Tương Vãn!"

— "Thẩm Sâm! Chính anh là người nói bỏ cuộc!"

Tôi ra sức giãy giụa, hét lên:

— "Buông tay! Hách Cảnh Hành còn đang đợi tôi, tôi không muốn—"

Lời nói bị chặn đứng.

Bàn tay Thẩm Sâm bóp chặt cổ tôi.

Anh nhìn tôi, điên cuồng đến đáng sợ:

— "Giang Tương Vãn, tôi thực sự muốn g.i.ế.c cô."

Cảm giác nghẹt thở từ từ lan tỏa.

Tôi không thể thở được.

Nhưng tôi không hề hoảng loạn.

Tôi nhìn anh, cười nhẹ:

— "Vậy thì chúng ta cùng nhau xuống địa ngục đi."

Thẩm Sâm nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người.

— "Cô nghĩ tôi không dám c h ế t sao?"

Tôi vẫn nhìn anh, không trả lời.

Giây tiếp theo.

Lực siết trên cổ đột nhiên biến mất.

Thẩm Sâm cúi đầu, như thể sụp đổ, vùi mặt vào cổ tôi.

— "Giang Tương Vãn, sao cô có thể tàn nhẫn với tôi như vậy."

Chất lỏng nóng ấm rơi xuống xương quai xanh của tôi.

Anh ôm chặt lấy tôi, siết đến mức gần như muốn bóp nát eo tôi.

Giống như chỉ cần anh buông tay, tôi sẽ biến mất mãi mãi.

Giọng nói khàn đặc, lẫn trong những tiếng nấc nghẹn:

— "Rõ ràng tôi đã nhịn rất giỏi rồi."

— "Tại sao lại đối xử với tôi như vậy."

— "Thẩm Sâm, tôi hỏi anh lần cuối cùng."

Tôi nhẹ nhàng vuốt lưng anh, giọng nói dịu dàng như dỗ dành một đứa trẻ:

— "Anh có muốn quay lại với tôi không?"

Anh hỏi ngược lại tôi:

— "Còn cô, có muốn quay lại với tôi không?"

Tôi gật đầu:

— "Muốn."

Thời gian như ngừng trôi vào khoảnh khắc đó.

Một lúc lâu sau.

Thẩm Sâm siết chặt cằm tôi, cúi xuống.

— "Được, vậy hãy chứng minh cho tôi xem."

....

Loading...