BÁNH ĐÚC CÓ XƯƠNG - CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 2025-02-22 19:27:01
Lượt xem: 1,993

Chưa đầy hai tháng sau khi mẹ tôi qua đời vì khó sinh con trai, bà nội đã dẫn mẹ kế về nhà.

Tôi cứ ngỡ mẹ kế sẽ sinh cho tôi một đứa em trai, ai ngờ bà ấy lại bị vô sinh.

Bà nội ép mẹ kế ly hôn. Lúc mẹ kế tay trắng rời đi, đột nhiên bà ấy hỏi tôi: [Con... có muốn đi cùng mẹ không?]

1.

Mẹ ruột tôi là mẫu phụ nữ nông thôn điển hình: chất phác, chịu thương chịu khó, thậm chí có phần lạc hậu.

Từ nhỏ mẹ đã bị nhà ngoại sai bảo, lớn lên lại bị gả bán về nhà chồng để người ta sai khiến.

Mẹ cũng chẳng yêu thương gì tôi. Với mẹ, tôi như một vết nhơ nhức nhối, lúc nào cũng nhắc nhở mẹ rằng:

Mẹ không thể sinh con trai.

Ở cữ, mẹ chẳng có trứng gà, chẳng có đường đỏ. Bà nội cũng chẳng đoái hoài, bố thì sớm tối đi làm.

Mẹ không hề oán trách họ, chỉ không ngừng trách cứ tôi sao không phải là con trai.

Tôi là con gái, đó là lỗi lầm tày trời, khiến mẹ chẳng ngẩng mặt lên được với ai.

Mẹ bất hạnh, và tôi phải gánh chịu nỗi đau khổ ấy cùng mẹ.

Bố đi làm xa, bắt chước người ta mua về một chiếc áo hoa ở thành phố. Đó là chiếc áo đẹp nhất tôi từng thấy trong đời.

Áo sạch sẽ, xinh xắn, lại còn thêu hình bươm bướm.

Vừa nhìn thấy, mặt bà nội đã xị xuống: [Con gái con lứa, cần gì áo mới.]

Tôi chưa bao giờ được mặc đồ mới, toàn mặc đồ cũ người cô này, người dì kia cho lại.

Thế rồi chiếc áo hoa ấy, mùng một Tết, tôi lại thấy nó ở trên người con bé nhà hàng xóm.

[Đẹp thật đó.]

Bà nội cười tít mắt đếm xấp tiền trong tay: [Còn mặc cả bớt được mấy đồng, mua thêm được tí thịt rồi.]

Mẹ cũng dán mắt vào xấp tiền trong tay bà nội, gật đầu phụ họa:

[Đúng đó mẹ, cái đồ con gái c.h.ế.t tiệt có mặc đẹp cũng phí, có số hưởng đâu.]

Cuối cùng, tôi chẳng được mặc chiếc áo hoa ấy, cũng chẳng được ăn miếng thịt ngon.

Bố nhìn tôi, lại nhìn miếng thịt trong bát, thở dài, cuối cùng cũng chẳng nói gì.

Không có con trai, bố luôn là người chẳng dám ngẩng đầu ở trong thôn, bố cũng chỉ có thể trách tôi không phải là con trai.

Trên bàn ăn, bà nội nhồm nhoàm nhai thịt, miệng lèm bèm chỉ vào mẹ:

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

[Năm nay mà mày không đẻ được thằng cu cho nhà tao, thì liệu hồn mà cút xéo đi.]

Mẹ cười gượng gạo, gật đầu dạ ran.

Vừa qua Tết được mấy tháng, mẹ lại có thai.

Bụng mẹ nhọn hoắt, bà Vương hàng xóm, người đã sinh hai đứa con trai bảo, chắc chắn là con trai.

Hôm đó bà nội mừng rỡ g.i.ế.c ngay con gà, nấu một nồi canh gà thơm nức, tự tay bưng cho mẹ tôi.

Rồi bà xách ghế con, ngồi bên cạnh mẹ, mắt dán chặt vào bụng mẹ:

[Huệ Phân à, con phải dưỡng thai cho tốt vào, cháu đích tôn của mẹ phải khỏe mạnh đó.]

Nhìn một hồi, bà nội liếc mắt sang tôi đang quét nhà, hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/banh-duc-co-xuong/chuong-1.html.]

[Thanh Thanh cũng thấy trong bụng mẹ là em trai chứ hả?]

Tôi rụt rè gật đầu, vẫn chưa quen với cái cách bà nội gọi tôi như vậy.

[Dạ là em trai đó bà, hôm qua Thanh Thanh mơ thấy chơi với em trai rồi.]

Bà nội mừng rơn, vào bếp lấy cho tôi một quả trứng gà:

[Sau này em trai sinh ra không được tranh đồ với em trai đâu đấy, nhớ chưa?]

Tôi được ăn quả trứng gà đầu tiên trong đời, thơm quá, đây là thứ mà sau này em trai ngày nào cũng được ăn sao?

Bà nội còn đưa tiền cho mẹ đi khám thai ở thị trấn, mẹ dậy sớm bắt xe đò, xóc xóc cả một quãng đường.

Sau khi khám thai về, bác sĩ nhíu mày nhìn tôi từ trên xuống dưới:

[Đứa bé này suy dinh dưỡng rồi, về nhà phải bồi bổ cho nó vào.]

Mẹ kéo kéo tay tôi:

[Nhà có mấy đồng đâu, con gái dù sao cũng đi lấy chồng, vô dụng.]

Về đến nhà, bà nội lại xẻ một miếng thịt ba chỉ, dặn riêng cho mẹ ăn, tôi nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực.

Thế là tôi ngước cái đầu lên, bưng bát cơm mẻ sứt toàn rau cải, hỏi bà nội:

[Em trai tháng sau sinh ra hả bà, con muốn chơi với em trai quá.]

Bà nội cười rồi gắp mấy miếng thịt vào bát cho tôi:

[Thanh Thanh sắp được chơi với em trai rồi.]

Ngày tháng cứ thế trôi đi trong mong ngóng của bà nội.

Bà nội mời bà mụ giỏi nhất làng, sớm đã đun sẵn một nồi nước nóng.

Ai ngờ sự cố lại xảy ra.

Người ta vẫn nói con so đầu lòng khó đẻ, đến đứa thứ hai thứ ba thì dễ như ăn cháo, vậy mà đến mẹ tôi lại ngược lại.

Mẹ đã quằn quại trên bàn sinh năm tiếng đồng hồ rồi mà đứa em trai của tôi vẫn chẳng chịu ra.

Bà mụ cũng bảo ca này vô cùng nguy hiểm, chắc phải vất vả lắm.

Bà nội tôi đứng ngoài phòng sinh, sốt ruột chờ đợi, thỉnh thoảng lại hỏi vọng vào tình hình.

Lại mấy chậu nước đỏ au được bưng ra, bà mụ vội vã bước ra, mặt mày khó xử:

[Tình hình nguy cấp, phải chọn một trong hai.]

Bà nội lập tức gào khóc, chửi mẹ tôi là đồ sao chổi không giữ được cháu trai bà:

[Nhất định là cháu đích tôn của tôi đó, nhất định phải giữ lấy cháu đích tôn của tôi!]

Lát sau, mẹ không còn kêu la nữa, cũng chẳng nghe thấy tiếng trẻ con khóc, bà mụ báo với bà nội là thai c.h.ế.t lưu, cả mẹ lẫn con đều không giữ được.

Bà nội tôi lập tức gào khóc thảm thiết, bố tôi vừa về đến nhà im lặng rít hết điếu thuốc lào này đến điếu thuốc lào khác.

Mấy ngày sau, mẹ tôi cùng với đứa em trai chưa kịp cất tiếng khóc chào đời, được đặt trong chiếc áo quan mỏng manh rồi chôn xuống đất.

Chưa đầy nửa năm sau, bà nội đã dẫn mẹ kế về nhà.

 

Loading...